Welcome to BEAR’s BLOG!!!

05/08…

Posted by BEAR on Tháng Tám 5, 2013

Sáng nay, đọc tin tức, tôi bị gây ấn tượng với bài: Bị phụ nữ cắn nhiều kiểm lâm phải nhập viện (ĐV 4-8-13)

Tôi k quan tâm nhiều đến nội dung chính của bài, câu chuyện lâm tặc và kiểm lâm…nhưng CẮN…con người đấy sao?

Rồi tôi lại đọc thêm 1 bài để hiểu khi nào CON người sẽ CẮN: 

Cô gái mại dâm cắn gần đứt tay anh Cảnh sát:

Trích:

Phát điên vì bị cha dượng hành hạ

Trước khi đồng ý để chúng tôi tiếp xúc với Phạm Thị Tuyết Mai, một gái mại dâm vừa bị tạm giữ về hành vi chống người thi hành công vụ, các anh Công an ở Đội CSĐT tội phạm về TTXH Công an huyện Từ Liêm phải dặn đi dặn lại: “Cẩn thận không bị cắn”

Cẩu xực…

Chỉ thế thôi, đang trong tư thế quay lưng lại không thèm tiếp chuyện, Mai xoay hẳn người hỏi dồn dập: “Bao giờ bọn em được về hả chị?”. Và, bất giác, gương mặt cô ta co dúm lại như người động kinh, tưởng Mai khóc nhưng không phải, đó là biểu hiện đang rất… chán đời, rất ức chế mà khi trò chuyện với Thanh, bạn “đồng nghiệp” ở cùng nhà với Mai, tôi mới biết.

Quả thực, khi nghe thông tin “gái mại dâm cắn tay Cảnh sát”, tôi đã tưởng tượng ra đó hẳn là một cô gái hơi điên, hoặc nếu không điên thì cũng thuộc loại dở hơi, hoặc thiếu hiểu biết, vì gái mại dâm trước đây khi bị bắt quả tang bán dâm, nặng nhất thì họ bị đưa vào các trung tâm giáo dục, nhưng hiện nay, họ chỉ bị phạt hành chính rồi trả về địa phương. (rồi địa phương xỉ nhục họ và gd rồi lại trả họ về với cái môi trường lv của họ, biết sao? ) Bởi vậy, không có cô gái mại dâm nào dại gì đi chống đối Cảnh sát, chứ đừng nói đến hành động cắn gần đứt tay một đồng chí Công an đang làm nhiệm vụ.

Phạm Thị Tuyết Mai.
Phạm Thị Tuyết Mai.

Mai đã làm thế, theo bản năng của một con thú, hoang dã như vùng đất nơi cô sinh ra. 10h30 ngày 5/6, khi Mai cùng một “đồng nghiệp” đang bán dâm tại khách sạn HL, ở xã Mỹ Đình, huyện Từ Liêm thì bị Đội CSĐT tội phạm về TTXH Công an huyện Từ Liêm bất ngờ kiểm tra hành chính.

Mai đã chống đối bằng cách không mặc quần áo, chửi bới tổ công tác đồng thời chộp cánh tay đồng chí Nguyễn Mạnh Cường cắn mạnh. Chưa đã, Mai tiếp tục cắn vào bụng đồng chí Trần Anh Huy nhưng chỉ làm rách áo đồng chí Huy.

Khác với Mai, cô bạn tên Thanh ngoan ngoãn chấp hành mọi mệnh lệnh của tổ công tác. Và mặc dù được cô bạn này hết lời khuyên can không nên có hành động, lời nói thiếu kiềm chế, Mai vẫn như con thú hoang cho đến khi bị đưa về trụ sở Công an huyện Từ Liêm, Mai vẫn không thay đổi thái độ, cô ta lăn ra sàn, gào thét và bất hợp tác với điều tra viên khiến các anh Công an vô cùng vất vả. Có lẽ, với những đối tượng giang hồ cộm cán cũng không khiến các anh “ngán” hơn thế.

Vết răng trên tay chiến sỹ Nguyễn Mạnh Cường.
Vết răng trên tay chiến sỹ Nguyễn Mạnh Cường.

Biến dạng vì bị cha dượng hành hạ

Mỗi con người là một câu chuyện số phận, với những cô gái mại dâm người dân tộc, phải rời những ngọn núi cao quanh năm mây mù bao phủ để xuống thành phố lăn lộn với cuộc mưu sinh bằng cái vốn tự có, lại là những câu chuyện đặc biệt.

Mẹ Mai là người dân tộc Tày, bố cô người Kinh. Họ bỏ nhau từ khi Mai mới chập chững biết đi và nhanh chóng lấy vợ lấy chồng. Cha dượng của Mai cũng làm nghề “ba toa” (mổ lợn) như mẹ Mai, nhưng ông ta là một kẻ nghiện rượu, mỗi ngày có thể uống hết một chai Coca lít rưỡi.

Khi say, ông ta lại có sở thích hành hạ, đánh đập đứa con riêng của vợ thừa sống thiếu chết. Bàn tay phải của Mai bị bố dượng dùng dao chém vào ba ngón lẹm hết móng, đến giờ vẫn không mọc lại được, và những ngón tay ấy cũng không thể cầm bút nên Mai phải tập viết bằng tay trái. Mỗi lần đánh, gã bố dượng lại xích chân Mai vào cột nhà và dùng dây xích vụt lên khắp thân thể cô bé, sau đó gã bắt Mai quỳ hoặc đi bằng đầu gối.

Những vết sẹo ở đầu gối và ống chân, chứng tích của những trận đòn đến bây giờ vẫn còn nguyên, nhìn như những con rết bò ngoằn ngoèo. Chưa hết, ông ta còn dùng dây điện gí vào một bên chân phải của Mai làm biến dạng, khiến một bên chân to, một bên chân nhỏ.

Những vết thương do bị cha dượng đánh đập.
Những vết thương do bị cha dượng đánh đập.

Những người dì, người cậu của Mai cũng chỉ biết chữa cho Mai bằng lá thuốc của người dân tộc và hậu quả là bây giờ Mai phải đi cà nhắc, cô không thể nhấc cao dép được, mỗi khi di chuyển, tiếng dép lại quét theo loẹt xoẹt.

Nhưng, đó chưa phải là tất cả. Bi kịch giáng xuống cuộc đời cô bé 10 tuổi khi ấy vào một buổi trưa nắng chang chang. Sau khi ngất ngư gần hết chai rượu, ông bố dượng lao vào cô bé non nớt và giở trò đồi bại. Giữa trưa nắng như thiêu như đốt, Mai vừa khóc vừa chạy sang quả đồi bên kia để đến nhà người cậu.

Nghe tin dữ, các cậu và dì của Mai chạy sang, đánh cho gã bố dượng một trận phải đi cấp cứu, đồng thời tống cổ luôn khỏi nhà. Những cú sốc dồn dập cả về thể xác lẫn tinh thần mà Mai phải gánh chịu từ nhỏ khiến tâm lý, thần kinh của cô bị ảnh hưởng nặng nề.

Thanh – cô bạn ở cùng nhà của Mai kể với tôi, mỗi khi có chuyện, thường thì Mai không kìm chế được, dễ bị kích động, ba bốn chị em ở cùng nhà nhưng họ đều phải nhịn Mai như nhịn cơm sống. Hiện tại, Mai đang phải uống thuốc động kinh theo đơn bác sĩ kê. Đó cũng là lý do tại sao khi bị tổ công tác kiểm tra hành chính, Mai đã gần như phát điên xông vào cắn những người làm nhiệm vụ.

Chỉ muốn chặt cụt đầu

Đúng là cô gái đến từ vùng núi cao hẻo lánh ấy không bình thường trong tâm lý. Nói chuyện với tôi, có lúc cô ta nói liến thoắng, có lúc lại đần mặt ra nghĩ ngợi, đôi mắt trắng dại nguệch cứ đờ đẫn như kẻ mất hồn, phải đập mạnh vào người thì Mai mới… tỉnh.

Có lúc, Mai nằm gục luôn xuống ghế, không thèm nói chuyện, khi tôi giả vờ không tin lời cô ta nói. Có lúc lại ngửa đầu ra sau đập vào thành ghế bôm bốp khiến tôi phát hoảng, nhưng ái ngại nhất là Mai liên tục nêu… ý kiến: “Có gói thuốc chuột ở đây uống luôn một phát cho xong đời” và: “Em chỉ muốn chặt cụt đầu em, thay đầu khác vào”.

– Chị xuống Hà Nội lâu chưa?

Ngón tay bị cha dượng chém.
Ngón tay bị cha dượng chém.

– Em mới xuống thôi, trước em học đại học xong không xin được việc lại quay về quê làm ruộng một thời gian, nhưng ở quê chả có việc gì kiếm ra tiền nên em mới lại xuống Hà Nội.

– Từng học đại học à?

– Vâng, trường CN, ở Mai Động ý. Năm thứ tư, lúc thi em bị nợ 4 môn, họ nói phải có 60 triệu thì mới qua được, sinh viên không cần làm bài mà người ta làm luôn cho ý, nhưng nhà em làm gì có nhiều tiền thế, nên em bỏ học luôn.

– Từ lúc xuống Hà Nội thì chị làm nghề gì?

– Em làm massage. Em với mấy người nữa ăn ở tại quán massage luôn. Em cũng không thường xuyên đi khách, hôm đó con bé T nó có mối rồi rủ bọn em. Bọn em phải xin chị chủ là ra ngoài có chút việc chứ bình thường có được ra ngoài đâu. Số em đen đủi thế, em mới về quê 49 ngày mẹ em, lên hôm kia thì bị bắt luôn. Mẹ em mất vì mắc nhiều bệnh lắm.

– Nghĩ gì mà hôm đó lại cắn anh Công an?

– Lúc đấy em hoang mang không thể kìm chế được, đầu óc em không nghĩ ra được cái gì nữa. (lấy hai tay đập vào mặt): Cuộc đời sao lại khổ thế này. Bây giờ chỉ làm liều thuốc chuột là xong. Đằng nào cũng chỉ chết một lần. Em không biết lúc đó em nghĩ gì nữa, giờ em chỉ muốn chặt cụt đầu đi, lắp cái đầu khác vào.

– Sao chị lại tiêu cực thế?

– Em từ lúc nhỏ đã bị bố dượng đánh, chị không tưởng tượng thằng khốn nạn ấy đánh em dã man thế nào đâu. Cuộc đời em ức chế nhiều cái, bây giờ em hay bị đơ lắm, ai gọi cái gì cũng không biết. Giờ chân em đang nhức nhối quá, nhất là lúc trở trời không thể đi được.

– Tí nữa thì phải xin lỗi cái anh Công an hôm qua cắn anh ấy nhé. Mà phải hợp tác chứ đừng chống đối, chị chống đối là tội càng nặng đấy.

– Vâng, em biết rồi.

– (Đập đầu vào thành ghế uỳnh uỳnh)

Có thể cuộc đời Phạm Thị Tuyết Mai đã khác nếu tuổi thơ của cô không bị gã bố dượng hành hạ và xâm hại.

Có rất nhiều đứa trẻ đã không thể hoàn thiện về nhân cách khi chúng được sinh ra và nuôi dưỡng trong các gia đình khiếm khuyết.

Câu chuyện của Mai, một cô gái đến từ vùng cao khốn khó, là một câu chuyện buồn, nơi mà sự nghèo đói và thất học là những gì được người ta tìm thấy nhiều nhất.

Theo Đinh Hiền – Xuân Mai
Cảnh sát toàn cầu
 
Một bài viết phản ánh nhiều hiện trạng xã hội VN đương thời…NẠN HIẾP DÂM TRẺ EM: Sự băng hoại về nhân cách và đạo đức của những con thú, những con ma men, ko còn tính người, chỉ còn phần CON đấy dục vọng thấp hèn…Sự cam chịu của các nạn nhân để rồi khi hậu quả đã ê chề, k thể cứu vãn sẽ chỉ còn lại tiếp tục 1 cuộc đời ko có lối thoát…Sự nuối tiếc và có lẽ nên là xấu hổ và ân hận vì thái độ makeno, vô cảm, ko can thiệp sớm của 1 xã hội( nhìn cả từ góc độ văn hóa, pháp luật và giáo dục).
Sự bế tắc của xã hội và pháp luật trong cứu những con người đi lầm đường…
NẠN MUA ĐIỂM và 1 NỀN GIÁO DỤC thất bại…
BUỒN, BẾ TẮC

Posted in Life! | Leave a Comment »

Viet Nam: Chuyện bình thường mà! [1]

Posted by BEAR on Tháng Tám 1, 2013

Tiếp sau những diễn biến về vụ Tiến – Vắc xin bữa trước,  “Ở VN, Công Lý chỉ là một diễn viên hài, Vì Dân chỉ là tên 1 loại bột giặt … “…”Bộ trưởng Bộ Y tế hãy từ chức”

đó là câu chuyện sau 10 ngày đã lên đến thủ tướng và ngài đã ân cần nhắc  bà Tiến trong 1 phiên họp thường kỳ. Hôm nay 01/08, có tin

Chính phủ cho phép tái sử dụng vắc xin Quinvaxem

Trích:

Ngày 30/7, Văn phòng Chính phủ đã có công văn gửi Bộ Y tế, về việc Phó Thủ tướng Nguyễn Thiệ Nhân đã đồng ý với đề nghị của Bộ Y tế cho tiếp tục sử dụng vắc xin Quinvaxem trong Dự án Tiêm chủng mở rộng.  (Bình loạn về lỗi biên tập, dường như ko còn THIỆN nữa rồi! )

 Liên quan đến các phản ứng sau tiêm chủng, Bộ Y tế cho biết, phản ứng sau tiêm ở Việt Nam thấp hơn nhiều so với các tài liệu của Tổ chức Y tế Thế giới. Kết quả nghiên cứu phân tích 43 trường hợp phản ứng sau tiêm tại Việt Nam từ năm 2010 đến nay sau khi dùng vắc xin Quinvaxem thì có 9 trường hợp được cho là có thể liên quan đến vắc xin. 9 trường hợp này thì 8 ca có biểu hiện sốt, co giật, giảm trương lực cơ, có phản ứng dị ứng, nổi ban (là phản ứng thông thường của kháng nguyên lạ, tùy thuộc vào cơ địa của trẻ, không phải tất cả trẻ em khi tiêm vắc xin đều gặp phản ứng này) và một trường hợp sốc phản vệ nhưng đã điều trị đã qua khỏi. 17 trường hợp tai biến sau tiêm chủng có liên quan đến bệnh lý sẵn có của trẻ (14 ca tử vong), 17 trường hợp không xác định nguyên nhân nhưng không có đủ thông tin để kết luận nhưng qua hỏi bà mẹ, hỏi những người trong gia đình không có yếu tố liên quan đến vắc xin. Như vậy, nếu nếu tính tỉ lệ trên 14 triệu liều sử dụng thì tỉ lệ tai biến 9/14 triệu thấp hơn rất nhiều so với ước tính (ước tính 20lần/triệu ).
Như vậy, quan điểm của bộ y tế đã rõ ràng, sự việc trên k có gì phải làm to lên cả, chuyện thường ngày ở huyện í mà!🙂
Tin tức đáng chú ý ngày hôm nay đó là:

Các trang cá nhân trên Facebook không được tổng hợp thông tin

Bộ TT&TT sẽ lấy ý kiến về việc “quản” Google và Facebook

Bộ TT&TT cho biết sẽ lấy ý kiến của người dân, và tham chiếu theo các điều ước quốc tế mà Việt Nam tham gia và tham khảo quy định của các quốc gia khác trong vấn đề quản lý dịch vụ xuyên biên giới.
 >> Facebook, Google chính thức bị “quản” tại Việt Nam

Tại buổi họp báo về việc ban hành Nghị định số 72/2003/NĐ-CP về việc quản lý, cung cấp, sủ dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng, Thứ trưởng Bộ TT&TT Lê Nam Thắng cho biết Nghị định mới ra đời nhằm thay thế Nghị định số 97 cũ về lĩnh vực này. Nghị định 72 sẽ bắt đầu có hiệu lực từ ngày 1/9 tới

Như vậy nếu ý kiến của người dân ko đồng ý thì sẽ phải xem lại nghị định này !🙂

 

Posted in Law | Leave a Comment »

Trung Quốc sẽ vừa xét xử vừa giấu tội cho cựu ủy viên Bộ chính trị Bạc Hy Lai?

Posted by BEAR on Tháng Bảy 31, 2013

Trung Quốc sẽ vừa xét xử vừa giấu tội cho Bạc Hy Lai?

(Dân trí) – Thay vì phanh phui toàn bộ tội trạng của cựu bí thư Trùng Khánh Bạc Hy Lai, tòa án Trung Quốc có thể chỉ xét xử vị cựu ủy viên Bộ chính trị vì tội tham nhũng từ những năm 1990 với số tiền 4 triệu USD, báo giới nước này nhận định.
 >> Con trai Bạc Hy Lai vào học tại trường luật danh tiếng nước Mỹ
 >> Bạc Hy Lai sắp hầu tòa với cáo buộc nhận hối lộ “triệu đô”

 

Bạc Hy Lai trong một phiên họp quốc hội khi còn tại vị năm 2012
Bạc Hy Lai trong một phiên họp quốc hội khi còn tại vị năm 2012

Cú “ngã ngựa” của ông Bạc, người từng điều hành thành phố với 30 triệu dân Trùng Khánh và là một trong 25 ủy viên Bộ chính trị đảng Cộng Sản Trung Quốc, là vụ bê bối chính trị lớn nhất của nước này hàng thập kỷ qua.

Sự nghiệp chói sáng của chính trị gia này đột ngột tàn lụi sau khi vợ ông bị cáo buộc và kết tội giết người đối với một doanh nhân người Anh, còn ông Bạc tìm cách ngăn chặn quá trình điều tra.

Hơn một năm sau khi vụ bê bối vỡ lở, ông Bạc hồi tuần trước đã bị khởi tố vì tội biển thủ công quỹ, nhận hối lộ và lạm dụng quyền lực, hãng thông tấn Tân Hoa Xã cho biết.

Tuy nhiên, theo thông tin được tờ tạp chí uy tín Caijing đăng tải ngày hôm qua, cáo buộc tham nhũng 25 triệu nhân dân tệ (4,1 triệu USD) của ông Bạc xuất phát từ thời ông còn lãnh đạo thành phố Đại Liên những năm 1990, chứ không phải tại Trùng Khánh.

Theo các nhà phân tích, với sự nghiệp chính trị dài và nắm giữ vị trí cao, sẽ là đáng ngờ khi cáo buộc tham nhũng chỉ ảnh hưởng tới những ngày đầu làm chính trị của ông Bạc, ở những vị trí ít quyền lực.

“Khi ông ấy còn ở Đại Liên, ông ấy đã có thể nhận 25 triệu nhân dân tệ, liệu ông ta có dừng lại hay không?”, chuyên gia chính trị Trung Quốc Steve Tsang của đại học Nottingham nhận xét, và cho rằng điều này “không hề logic”.

Nhưng việc thu hẹp phạm vi khởi tố xuống mức thấp nhất còn nhằm che giấu những điều khác, đó là tránh để lộ ra quá nhiều nạn tham nhũng ở cấp cao hay phải đưa ra những mức án nặng hơn, ông Tsang nói tiếp.

“Họ muốn đảm bảo rằng vụ việc của Bạc Hy Lai có thể được kiểm soát theo một cách mà ít gây tổn hại nhất đến đảng của mình”, chuyên gia này nhận định.

Các nhà phân tích cũng cho rằng việc quyết định cách thức xử lý vụ xét xử ông Bạc hẳn đã phải đòi hỏi những sự thương lượng khó khăn giữa các chính trị gia cấp cao, những người có thể tác động tới quá trình tố tụng.

Từ Đại Liên, một thành phố với 7 triệu dân, ông Bạc được cất nhắc lên chức Bộ trưởng thương mại Trung Quốc trước khi về lãnh đạo thành phố Trùng Khánh với dân số khoảng 30 triệu người.

Cáo buộc cuối cùng – lạm dụng quyền lực – liên quan tới những nỗ lực của ông Bạc trong năm ngoái nhằm ngăn chặn cảnh sát trưởng Trùng Khánh Vương Lập Quân điều tra vai trò của vợ ông Bạc, bà Cốc Khai Lai liên quan cái chết của doanh nhân người Anh Neil Heywood, tờ Caijing khẳng định.

Khi đó, lo sợ sẽ bị ông Bạc trả đũa, ông Vương đã chạy trốn tới tòa lãnh sự Mỹ tại thành phố Thành Đô tháng 2/2012, khiến vụ bê bối vỡ lở. Một tháng sau ông Bạc bị bắt còn bà Cốc nhận án tử hình nhưng được hoãn thi hành hồi tháng 8 năm ngoái.

Thanh Tùng
Theo AFP

Nhìn người mà ngẫm đến ta!

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

“Ở VN, Công Lý chỉ là một diễn viên hài, Vì Dân chỉ là tên 1 loại bột giặt … “…”Bộ trưởng Bộ Y tế hãy từ chức”

Posted by BEAR on Tháng Bảy 31, 2013

1) “Ở VN, Công Lý chỉ là một diễn viên hài, Vì Dân chỉ là tên 1 loại bột giặt … ”

Đó là trích 1 comment của 1 facebooker sau phiên tòa xử phúc thẩm vụ án Đoàn Văn Vươn…

KẾT : Y ÁN…

Ông Đoàn Văn Vươn bị y án 5 năm tù

Vậy là kết cục đã rõ ràng , CON DÂN nào dám “bật lại” thì cho dù sao đi nữa cũng ko tránh được ÁN TÙ, còn quan chức thì cho dù có sai phạm nghiêm trọng sao chăng nữa cũng chỉ lĩnh ÁN TREO…

Một kết cục đã được tiên liệu và hẳn vì thế nên cả 2 phía, CHÍNH QUYỀN thỏa mãn còn DÂN  cũng đành chấp nhận?

Thiết tưởng lại nên nhắc lại câu chuyện Rosa Parks ở nước Mỹ xa xôi cách đây nửa thế kỷ. Một ng phụ nữ da đen đã bị án phạt theo luật của người da trắng vì đã không nhường ghế cho ng da trắng. Nếu bà í chấp nhận cái án phạt đó? Nếu bà í đơn độc trong cuộc chiến tẩy chay xe bus?

Nếu DÂN VN chấp nhận bản án vụ ĐVV, ý tôi bao gồm 2 bản án cho ĐVV và quan chức Tiên Lãng…?

Bài liên quan:

05/04/2013 – Công lý cho ĐOÀN VĂN VƯƠN? –> Hồi kết…

02/04/2013 – Công lý cho ĐOÀN VĂN VƯƠN?

2)  Song dư luận hiện tại đang dành quan tâm đến một sự vụ khác, mà tôi xin gọi theo cách đặt tên trên trang Nhật ký yêu nước, vụ Bà Bộ Trưởng TIẾN- Vắcxin…

Tôi xin tóm tắt ở đây, cho dù hiển nhiên bây giờ chúng ta đều nắm rõ diễn biến vụ việc, nhưng chao ôi, trí nhớ của con người ngắn chẳng tày gang mà trí nhớ của dư luận có lẽ còn đáng buồn hơn thế…

Chuyện là:

20/07/2013,  3 trẻ sơ sinh cùng tử vong sau khi tiêm vắc xin viêm gan B

Vắc xin viêm gan B nằm trong Chương Trình Tiêm Chủng Mở Rộng quốc gia … những nguy cơ của vụ việc là có hệ lụy rất lớn…

Theo bản tin, Y tế và Công an Tỉnh đã vào cuộc và đi đến kết luận 3 trẻ trên có triệu chứng sốc phản vệ dẫn đến tử vong, chưa thể khẳng định nguyên nhân tại sao và  không phát hiện sai sót ở khâu bảo quản cũng như trình độ kỹ thuật viên…

Kính chuyển Bộ Y Tế…

Bộ Y tế vào cuộc “vụ 3 trẻ sơ sinh tử vong sau khi tiêm vắc xin”

TS. Nguyễn Văn Bình, Cục trưởng Cục Y tế dự phòng (Bộ Y tế) cho biết tai biến sau tiêm vắc xin viêm gan B vừa xảy ra ở Quảng Trị là sự việc nghiêm trọng.

Ngày 21/7, Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến có chuyến công tác tại tỉnh Quảng Trị. Tại đây, báo chí đưa tin nữ Bộ trưởng tham dự lễ khởi công xây dựng nhà tháp chuông tại nghĩa trang liệt sỹ huyện Gio Linh; thắp hương tại nghĩa trang liệt sỹ quốc gia Trường Sơn…

Tham gia các sự kiện đó ngay tại tỉnh Quảng Trị, nhưng người đứng đầu ngành y tế lại không đến thăm hỏi và chia sẻ với các gia đình có con bị tử vong. Cũng tại đây, khi phóng viên đề nghị Bộ trưởng phát ngôn về việc 3 trẻ sơ sinh tử vong sau tiêm vắc-xin Viêm gan B, bà đã từ chối trả lời với lý do đã có đoàn công tác của Bộ Y tế nắm bắt thông tin và trả lời báo chí.

Chiều tối ngày 22/7, Vụ 3 trẻ sơ sinh tử vong: Phát hiện “bất thường” trong dịch vụ tiêm chủng

Chiều tối ngày 22/7, tại Sở Y tế tỉnh Quảng Trị, ông Trần Văn Thành, Giám đốc Sở Y tế tỉnh đại diện hội đồng chuyên môn gồm (Viện vệ sinh dịch tễ Trung ương, Viện Pasteur Nha Trang) công bố kết luận nguyên nhân dẫn tới 3 trẻ sơ sinh bị tử vong vào sáng ngày 20/7.

Kết luận về dịch vụ tiêm chủng tại Bệnh viện Đa khoa huyện Hướng Hóa, hội đồng chuyên môn chỉ rõ: thứ nhất việc bảo quản vắc xin chưa đúng quy định, để vắc xin cùng sinh phẩm khác; thứ 2, việc quản lý vắc xin mắc nhiều “lỗi”: không ghi chép quản lý vắc xin hàng ngày, không lưu vỏ, lọ theo quy định và không triển khai tiêm vắc xin tại phòng tiêm riêng mà tiêm tại phòng bệnh.

Cuối cùng, hội đồng chuyên môn kết luận nguyên nhân tử vong do sốc phản vệ chưa rõ nguyên nhân và đề nghị gửi mẫu vắc xin, mẫu nghiệm (máu, mô, phổi, não, gan, thận, tim) đến phòng thí nghiệm quốc gia, Quốc tế để xét nghiệm kiểm định chất lượng vắc xin và chất lạ trong mẫu nghiệm.

Hôm 23/7 xác nhận thêm một trẻ tử vong sau tiêm vắc xin viêm gan B

Lãnh đạo Sở Y tế Bình Thuận hôm 23/7 xác nhận, vừa nhận được báo cáo từ Trung tâm Y tế dự phòng tỉnh về một trường hợp trẻ sơ sinh ở Bệnh viện huyện Tuy Phong tử vong sau tiêm ngừa viêm gan siêu vi B.

Ngày 24/7, theo tin thống kê trên Vnexpress, trong Hai năm gần 20 em bé tử vong sau tiêm vắc-xin

Cùng ngày,  Bộ trưởng Y tế lý giải việc đến Quảng Trị nhưng không thăm 3 trẻ tử vong,

Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến cho biết, lý do đi công tác Quảng Trị để họp với UBND tỉnh Quảng Trị về nhiều nội dung công việc khác. Lịch trình, chuyến bay… đã được bố trí kín lịch. Do vậy, bà không thể bố trí thời gian đi thăm các gia đình có cháu bé bị tử vong.

“Bộ Y tế cũng đã có đoàn công tác tại Quảng Trị thăm hỏi, chứ tôi không thể trực tiếp đi”, bà Tiến nói.

Phẫn nộ trước thái độ và cách cư xử của bà Tiến, trang Bộ trưởng Bộ Y tế hãy từ chức đã ra đời cùng ngày :

Theo con số mới nhất trên báo điện tử VNExpress, đã có hơn 20 trẻ em tử vong sau khi tiêm vắc xin trong chương trình tiêm chủng quốc gia trong hai năm qua.

Đó là con số thống kê mà chúng ta có thể theo dõi trên mặt báo, còn bao nhiêu gia đình có con em phải chiến đấu với tai biến sau tiêm chủng mà báo chí không đưa tin?

Chúng ta không thể biết được con số thật sự.

Vậy trên thực tế đã có ai chịu trách nhiệm trước những sinh linh bé bỏng đã thiệt mạng hay không?

Không một cá nhân nào có trách nhiệm trong Bộ Y tế.

Trong diễn biến mới nhất những ngày gần qua, 4 trẻ sơ sinh cùng tử vong sau khi được tiêm vắc xin ngừa viêm gan B tại huyện Hoằng Hóa (Quảng Trị) và Bình Thuận.

Người đứng đầu Bộ Y tế ở đâu khi sự việc trên xảy ra?

Xin thưa, bà Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến đang bận tham dự lễ khởi công xây dựng Nhà tháp chuông tại huyện Gio Linh.

Bà Bộ trưởng khả kính của chúng ta không thể dành lấy một phút để ghé thăm và động viên các gia đình có con, em bị thiệt mạng chỉ vì “lịch trình chuyến bay đã được bố trí kín”.

Người đứng đầu Bộ Y tế đã thể hiện trách nhiệm và nghĩa vụ của mình trước sự cố tang thương do ngành của mình gây ra như trên?

Chúng ta – liệu có thể để một người vô trách nhiệm như vậy tiếp tục nắm giữ trọng trách điều hành hay không?

Không thể nào!

Người đứng đầu Bộ Y tế là Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến đã không làm tròn nghĩa vụ của mình và phải chịu trách nhiệm về những cái chết oan ức của nhiều trẻ em.

Chúng tôi yêu cầu Bộ trưởng Bộ Y tế từ chức!

Nếu đồng ý, bạn có thể ký tên theo form dưới đây.

Các bạn có thể tham khảo thêm các bài viết xoay quay vấn đề tiêm chủng và y tế trên trang Bộ trưởng Bộ Y tế hãy từ chức,

Có nhiều ý kiến phản biện nói rằng kết luận phản vệ chưa rõ nguyên nhân là ko hợp lý, trẻ con mới sinh chưa có kháng nguyên để mà phản vệ…, câu hỏi đặt ra “chất lạ” nào đã gây ra sự vụ này.

WHO Việt Nam: “Sốc phản vệ sau tiêm là cực kỳ hiếm”

Nỗi buồn Nước ta nghèo nên dành cho trẻ vắc-xin cũ

Vấn đề tiêm vắcxin thiếu liều, bớt liều lại được đưa ra.

https://i1.wp.com/sphotos-b.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash3/59505_302277316584589_401930000_n.png

Sự việc cho đến ngày hôm nay 30/7, vẫn đang ở trạng thái, không rõ nguyên nhân, đã được bộ y tế

Đã kính chuyển Bộ CÔng An…

Bộ Y tế vẫn quyết định tiếp tục tiêm vắc xin viêm gan B trong 24h đầu

với trách nhiệm được đẩy toàn bộ cho người dân

https://i0.wp.com/sphotos-a.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash4/1003033_303037983175189_1458683569_n.jpg

28/7, Bộ trưởng Y tế đã kịp đến thăm con trai Chủ tịch đảo Trường Sa

Ngay sau khi Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến thăm con trai chủ tịch huyện Trường Sa về, bà đã quyết định ra văn bản yêu cầu Bệnh viện Chợ Rẫy tập trung các thiết bị hiện đại nhất trong khả năng có thể, tổ chức thăm khám, điều trị và miễn phí toàn bộ viện phí đối với trường hợp đặc biệt này.

Động thái này được đánh giá cao, song ở chiều ngược lại, những gia đình có con nhỏ vừa tử vong do tiêm văc xin tại Quảng Trị thấy chạnh lòng vì Bộ trưởng đến rất gần các gia đình này nhưng lại không thể đến thăm khi họ gặp chuyện.

Bộ trưởng Tiến còn tuyên bố:

“Lỗi của vắc xin thì xử vắc xin… do kỹ thuật xử lý kỹ thuật”

Cụ thể, Vụ 3 trẻ sơ sinh tử vong: Tạm đình chỉ các cá nhân liên quan, ấy là xử kỹ thuật…, còn xử vắc xin, như các bạn facebooker nói vui, ắt là đem đóng kho vĩnh viễn, ý xử tử hình em vắcxin…Vậy là đủ nhỉ?

Chỉ đạo Sở Y tế tạm đình chỉ công tác đối với các cá nhân trực tiếp, gián tiếp có sai sót trong việc thực hiện tiêm chủng tại Bệnh viện, chỉ đạo và phối hợp với các đơn vị có liên quan khẩn trương kiểm điểm làm rõ trách nhiệm đối với các đơn vị, cá nhân vi phạm. Sau khi có kết quả điều tra cuối cùng của cơ quan Công an sẽ xem xét và xử lý nghiêm minh.

NGƯỜI TA vẫn chờ vụ việc sẽ có cái KẾT thế nào…

KẾT cho em Vắcxin là em í có tội lỗi gì ko? em í hết đát, mang bệnh mà vẫn được Bộ y tế cho dùng…Tòa sẽ tuyên án Tử hình em í hay k?

Làm sao người dân  có thể yên tâm giao tính mạng con mình vào tay các LƯƠNG Y như TỪ MẪU mang tên TIẾN Vắc xin, trong lúc chờ NGUY CƠ của ngành Y có câu trả lời, có thể thấy các dich vụ tiêm chủng  NGOÀI TIẾN Vắc xin “trong NGUY có CƠ” sẽ nở rộ …giá Y Tế từ thuốc đến dịch vụ có lẽ cũng được dịp mở mày, mở mặt…

Ngày 30-7, cũng có tin Thủ tướng yêu cầu Bộ trưởng Y tế sớm kết luận vụ vắc-xin

Sáng 30-7, tại phiên họp Chính phủ thường kỳ tháng 7-2013, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã yêu cầu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến khẩn trương thực hiện hai nhiệm vụ trọng tâm là vấn đề tiêm chủng và quá tải bệnh viện.

Đọc tin này xong, thấy có lẽ thủ tưởng cùng cái nhìn như bộ trưởng Tiến, âu chuyện đó cũng thường tình, có gì đâu mà nhặng xị lên chứ?  Vấn đề tiêm chủng này mà cũng tiến triển như vụ quá tải bệnh viện thì CHAO ÔI…

(To be continued…)

3) Lời kết cho 2 vụ việc ở trên:

Hai vụ việc trên có 1 điểm chung, đó đều là những vấn đề “nóng” đang tồn tại trong xã hội VN…

Có thể nhận xét ko sợ phóng đại rằng, ở VN, có hàng trăm , nghìn nạn nhân đất đai như Đoàn Văn Vươn, họ đều đang cô độc trong cuộc chiến ko cân sức với chính quyền, họ mang tên DÂN OAN, họ đã nhận được 1 thông điệp đe dọa dứt khoát của CQ. Nếu họ sợ hãi hoặc buông xuôi chấp nhận kết cục KHÔNG THỂ KHÁC mà ai cũng nói thế? Nếu những người dân chưa bị “sờ gáy” tiếp tục makeno…?

Và Makeno thì nguy cơ liên quan đến sinh mệnh của con cái chúng ta sẽ ra sao? Tham gia hay không tham gia chương trình TCMR? Chúng ta cần TCMR, chúng ta cần vắcxin loại tốt cho con em chúng ta, ít nhất 1 lời tuyên bố, 1 sự cam kết của bộ y tế, sự chịu trách nhiệm của bộ y tế…về con người, các kỹ thuật viên, thái độ và trình độ tiêm, cũng như tuân thủ quy trình nghiệp vụ…về vắcxin, về cơ sở hạ tầng bảo quản…Chúng ta xin 1 lời hứa…và cam kết nếu lời hứa ko được thực hiện thì TRẢM TƯỚNG chứ ko phải THÍ TỐT…VĂN HÓA TỪ CHỨC….đến bao giờ? Tấm gương Thủ Tướng vẫn còn kia…

Posted in Law, Y tế, Đất đai | Leave a Comment »

Nói đất đai không có tham nhũng, không ai chấp nhận

Posted by BEAR on Tháng Bảy 19, 2013

Nói đất đai không có tham nhũng, không ai chấp nhận

Phó Tổng Thanh tra CP Lê Tiến Hào nhận định: Ai cũng hiểu một trong những lĩnh vực dễ xảy ra tham nhũng, tiêu cực chính là quản lý đất đai, nói khác thì không ai chấp nhận.

Trong khi tại phiên giải trình trước UB Tư pháp QH ngày 18/7, Tổng Thanh tra CP Huỳnh Phong Tranh cho hay tham nhũng về đất đai là nổi cộm nhất thì báo cáo thống kê của chính ngành tài nguyên môi trường lại không phát hiện sai phạm cụ thể nào.

Trả lời về sự “chênh” trong đánh giá này, tại cuộc họp báo sáng nay (19/7), Phó Tổng Thanh tra CP Lê Tiến Hào nói: Tổng Thanh tra CP trước UB Tư pháp QH đã nói rõ đứng đầu danh sách tham nhũng là lĩnh vực tín dụng ngân hàng, thứ hai là quản lý sử dụng đất đai, tài nguyên, khoáng sản. Ai phủ nhận điều này là không đúng”.

“Tôi chưa nhận được báo cáo nào nói là trong lĩnh vực đất đai không có sai phạm. Ai cũng hiểu một trong những lĩnh vực dễ xảy ra tham nhũng tiêu cực chính là quản lý đất đai, ai nói khác thì không ai chấp nhận được”, ông Hào cho biết.

Phó Tổng Thanh tra CP Ngô Văn Khánh giải trình thêm: Các bộ ngành, tỉnh thành, tập đoàn, tổng công ty khi báo cáo việc tuân thủ pháp luật về phòng, chống tham nhũng phải chịu trách nhiệm về báo cáo của mình. Nhưng bằng quy trình, nghiệp vụ, Thanh tra CP vẫn phải kiểm tra tính chính xác, trung thực của các báo cáo đó.

Hai Phó Tổng Thanh tra CP cũng thông tin về các sự việc nóng được dư luận quan tâm.

Với các địa phương là Vĩnh Phúc và Đà Nẵng: Thủ tướng đã đồng ý với kết luận của Thanh tra CP, địa phương đã tổ chức thực hiện nghiêm túc các kết luận thanh tra, đã có báo cáo kiểm điểm trách nhiệm, cũng như kiến nghị về các khó khăn, vướng mắc. Thủ tướng đã giao các bộ ngành liên quan nghiên cứu giải quyết.

Cuộc thanh tra tại Tập đoàn Bưu chính – Viễn thông (VNPT) đã công bố kết quả, nhưng chưa có những chi tiết cụ thể, vì có những loại việc đã được các cơ quan chức năng khác kiểm tra, đã được Thủ tướng chỉ đạo xử lý trên cơ sở báo cáo kiểm điểm trách nhiệm của đơn vị.

Đối với Tập đoàn Điện lực VN (EVN), đã thanh tra xong việc quản lý sử dụng vốn, cơ bản hoàn tất kết luận, nhưng đang thống nhất giữa các bộ ngành và EVN về các ý kiến còn khác nhau.

Cuộc thanh tra đột xuất đối với Phòng Thương mại và Công nghiệp VN (VCCI) là theo chỉ đạo của Thủ tướng sau khi có đề xuất của các cơ quan có thẩm quyền. Nội dung thanh tra là về việc quản lý tài sản, đầu tư một công trình, nhưng cũng có thể thanh tra việc bổ nhiệm cán bộ nếu đủ căn cứ.

Cuộc thanh tra tại Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn về 3 nhóm nội dung (hoạt động tín dụng, đầu tư tài chính và đầu tư xây dựng cơ bản) đã kết thúc, nhưng chưa hoàn tất việc ra kết luận.

Riêng về cuộc thanh tra đối với Ngân hàng Bảo Việt, ông Ngô Văn Khánh cho biết: Thanh tra CP chỉ thực hiện chức năng, nhiệm vụ trong xử lý các nội dung chồng chéo, trùng lắp của các thanh tra bộ ngành.

“Cùng một lúc, Thanh tra Tài chính và Thanh tra Ngân hàng làm việc với đơn vị này. Thanh tra CP yêu cầu hai bên thống nhất, cân nhắc, kế thừa, cùng một lúc không có nhiều đơn vị vào thanh tra một nội dung”, ông Khánh nói.

Việc thanh tra thị trường chứng khoán và thị trường vàng đã được công bố quyết định thanh tra, đang theo dõi tác động “hậu công bố” đối với tâm lý của các thị trường này, và bước đầu tiến hành thanh tra.

Tài liệu thanh tra về việc hoàn thuế trong tạm nhập tái xuất xăng dầu của Tổng cục Hải quan vẫn đóng dấu mật vì còn chờ xin ý kiến Thủ tướng.

Việc thanh tra đề án kiên cố hóa trường lớp học và nhà công vụ giáo viên giai đoạn 2008 – 2012 đã kết thúc, đã báo cáo song chưa có ý kiến chính thức của Thủ tướng.

(Theo Vietnamnet)

Ngành Tài nguyên, Nội vụ không có tham nhũng

Truyện dài kỳ : đất đai

05/04/2013 – Công lý cho ĐOÀN VĂN VƯƠN? –> Hồi kết…

Posted in Management, Đất đai | Leave a Comment »

Người Mỹ dạy bài học cô bé Lọ Lem như thế đấy !

Posted by BEAR on Tháng Bảy 19, 2013

Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem.

Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.

Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?

Học sinh (HS): Thích Cô bé Lọ Lem Cinderella ạ, và cả Hoàng tử nữa. Không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.

Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?

HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Leo ôi, trông kinh lắm !

Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ). Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy !

HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.

Thầy: Vì sao thế ?

HS: Vì … vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.

Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.
Bây giờ thầy hỏi một câu khác: bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội ?

HS: Vì có cô tiên giúp ạ, cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.

Thầy: Đúng, các em nói rất đúng ! Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không?

HS: Đúng ạ !

Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không ?

HS: Không ạ !

Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt.
Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không ?

HS: Không ạ ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.

Thầy: Đúng quá rồi ! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử ?

HS: Chính là Cinderella ạ.

Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cho Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào ?

HS: Phải biết yêu chính mình ạ !

Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không ?

HS: Đúng ạ, đúng ạ !

Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không ?

HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ.

Thầy: Trời ơi ! Các em thật giỏi quá ! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô Bé Lọ Lem – chú thích của người dịch) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này có ai trong số các em muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem ! Các em có tin như thế không ?

Tất cả học sinh hồ hởi vỗ tay reo hò.

Cảm nghĩ sau khi đọc bài “Người Mỹ giảng dạy chuyện Cô bé Lọ Lem như thế đấy”

Thời Hàn Băng (nhà báo Trung Quốc)

Bài “Người Mỹ giảng dạy chuyện Cô bé Lọ Lem như thế đấy” để lại trong tôi một ấn tượng mạnh hơn bất cứ lời bình nào về nền giáo dục của nước Mỹ.
Người thầy giáo trong bài báo ấy chẳng khác một thiên thần. Ông đem lại cho lũ trẻ lòng công bằng, tình yêu thương, tinh thần đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau, tư duy lý tính, ý nghĩa của cuộc đời … Với cách giáo dục như thế, sao mà lũ trẻ không có tình thương, sao mà chúng còn chịu sự ràng buộc và hạn chế của những điều này khoản nọ nào đấy ?

Tôi bỗng nhớ lại hồi học trung học, thầy giáo có tổ chức cho chúng tôi học tập tấm gương Lại Ninh.

Chuyện Lại Ninh như sau: Ngày 13 tháng 3 năm 1988, thiếu niên Lại Ninh 14 tuổi bỗng phát hiện thấy có đám cháy trong rừng, anh liền tức tốc chạy tới chỗ cháy và cầm lấy một cành cây hăng hái quên mình dập lửa. Tuy các đội viên đội chữa cháy từng khuyên mọi người chớ chạy đến gần đám lửa, nhưng vì không đành lòng nhìn thấy tài sản của nhà nước bị thiệt hại, Lại Ninh vẫn tiếp tục dập lửa. Sau cùng đám cháy rừng bị dập tắt, hơn 3500 mẫu rừng được cứu thoát, trạm vệ tinh chuyển tiếp truyền hình trong rừng và nhà kho của công ty dầu lửa cũng bình yên vô sự. Sáng hôm 14, người ta tìm thấy xác Lại Ninh trong đống tro rừng. Tay phải anh vẫn còn nắm chặt cành cây, mặt hướng lên đồi, cặp kính cận thị văng đâu mất, tay trái bám lấy mặt đất, chân phải ở tư thế leo lên đồi. Lại Ninh đã vĩnh biệt chúng ta nhưng tinh thần của anh mãi mãi còn sống với chúng ta. Anh là tấm gương để chúng ta học tập noi theo ! Anh mãi mãi là niềm kiêu hãnh của chúng ta !

Lại Ninh là một thiếu niên tốt và có tinh thần quý trọng của công rất cao. Thế nhưng tại sao chúng ta không dạy dỗ trẻ em cách phòng tránh khi có cháy rừng mà lại khuyến khích các em chạy tới đám cháy? Có “tài sản nhà nước” nào quý hơn tính mạng con người chăng? Những người thân của Lại Ninh sẽ phải chịu đựng nỗi đau như thế nào vì chuyện ấy? Còn có cách giáo dục nào thiếu đạo đức hơn lối dạy trẻ em như thế không? Nhất là ngày nay, trong khi một lũ quan tham ra sức chiếm đoạt “tài sản nhà nước” thì ta vẫn tiếp tục dạy dỗ các em hy sinh thân mình để bảo vệ một loại tài sản nào đó, thử hỏi đạo trời ở đâu?

Tại nước Mỹ, khi xảy ra nguy hiểm, các thầy cô giáo bao giờ cũng khuyên răn học trò rời xa ngay nơi đó và hướng dẫn chúng rất tường tận cách tránh né. Họ hiểu rằng tính mạng giữ được thì lại có thể làm ra tài sản… Cách giáo dục của chúng ta thì có thể đưa bao nhiêu thanh thiếu niên ưu tú đi tới chỗ chết !
Thế nhưng trước đây tôi đâu có biết đạo lý ấy. Tôi từng mong muốn mình cũng được như Lại Ninh liều thân chữa cháy, dẫu có hy sinh trong đám lửa thì cũng không quản ngại. Cho tới năm học lớp 12, tôi được một thầy giáo trẻ (dạy môn sử) có lương tri bảo ban, dần dần hiểu rõ thực chất của nhiều vấn đề, từ đó tôi bắt đầu suy nghĩ sâu sắc. Sau khi trở thành nhà báo, đi nhiều thấy nhiều, tôi dần dần hiểu ra rằng tính mạng con người, tình thương yêu, lòng khoan dung và niềm tin mới là thứ đáng quý nhất.

Kiểu giáo dục khuyên bảo lũ trẻ con ấu trĩ xông vào cứu cái gọi là “tài sản nhà nước” ấy thật đáng trách, ngay cả loài cầm thú cũng chẳng làm thế. Tất cả mọi thứ vật chất đều có thể làm lại, riêng sinh mạng thì không thể.

Cách giáo dục ấy hủy hoại lũ trẻ từ nhỏ, xóa bỏ thiên tính của chúng, ươm trồng hạt giống tính nô lệ. Ngay từ ở nhà trẻ, có cô giáo đã quyết định thái độ đối xử với từng cháu tùy theo bố mẹ cháu chức vụ cao hay thấp, giàu hay nghèo; ngay từ tuổi ấy chúng đã dần dần học được cách lấy lòng cô giáo. “Nô tính” ấy thâm căn cố đế tới mức sau này có người leo lên địa vị lãnh đạo rồi mà vẫn còn giữ thói cũ, thậm chí còn nặng hơn. Thấy khách nước ngoài thì cung kính vâng vâng dạ dạ; thấy quần chúng bình thường thì nạt nộ ra oai… Thật là đáng buồn làm sao!

Chế độ giáo dục xóa bỏ lương tri, tính người, hủy hoại tình thương yêu, trau dồi nô tính và tính phục tùng, gạt người nghèo ra khỏi ghế nhà trường chẳng những chỉ đào sâu hố ngăn cách giàu nghèo mà còn hủy hoại tiền đồ của một dân tộc. Nếu không thấy rõ sự khác biệt giữa chúng ta với người Mỹ ngay từ cách giáo dục trẻ em, nếu không cải tổ nền giáo dục mà cứ phát triển theo kiểu giết gà lấy trứng như thế này thì chúng ta sẽ mãi mãi chẳng đuổi kịp người Mỹ và con cháu chúng ta sau này sẽ phải trả giá đau khổ cho cách tăng trưởng kinh tế này./.

Nguyễn Hải Hoành

Lược dịch theo báo Trung Quốc
(Mượn từ blog moscow80)


Phương pháp nuôi dạy con sớm (0-6 tuổi)

Lời nói đầu

 

Người dịch (không trích dẫn hoàn toàn 100% vì sợ bản quyền) những cuốn sách này chỉ có một mong ước duy nhất là chia sẻ những kiến thức về nuôi dạy trẻ đến tất cả những ai quan tâm, những ai chưa biết về phương pháp nuôi dạy trẻ từ 0 tuổi, với ước mong thông qua những kiến thức này các bậc cha mẹ sẽ tìm ra phương pháp nuôi dạy tốt nhất dành cho những thiên thần nhỏ của mình. Trẻ em chính là tương lai của Việt Nam. Người dịch không phải là chuyên gia dịch thuật nên có thể có những lỗi văn phạm hay từ ngữ chuyên môn không được chuẩn xác thì xin người đọc hãy lượng thứ vì mình chỉ dịch voluunter thôi.

Khi muốn chia sẻ thông tin trong bài viết này thì mọi người hãy luôn ghi nhớ những tác giả SHICHIDA Makoto, IBUKA Masaru, KIMURA Kyuichi và nên cảm ơn họ vì họ là một trong số rất nhiều nhà giáo dục đã viết ra những cuốn sách tuyệt vời làm thay đổi số phận của rất nhiều con người, giúp ích cho sự tiến bộ của giáo dục Nhật Bản.

Dù tựa đề ghi là từ 0-6 tuổi nhưng những cách cha mẹ dạy con cái giúp trẻ hình thành nhân cách hay phương pháp giúp trẻ thích học tập thì vẫn có thể áp dụng với những trẻ lớn hơn 6 tuổi.

 

Các cuốn sách tham khảo:

1. Cuốn sách chủ đạo là

Nuôi dưỡng con để phát triển toàn diện về trí tuệ và tài năng, tác giả SHICHIDA Makoto

赤ちゃん*幼児の知力と才能を伸ばす本, 七田 眞

2. Tham khảo thêm từ các cuốn sách sau:

2.1 Nuôi con từ 0 tuổi những điều người mẹ cần làm, tác giả IBUKA Masaru

0歳からの母親の作戦、井深 大

2.2 Bắt đầu dạy trẻ từ mẫu giáo là quá trễ, tác giả IBUKA Masaru

幼稚園では遅すぎる、井深 大

2.3 Thiên tài và sự giáo dục sớm, tác giả KIMURA Kyuichi

早教育と天才、木村久一

 

Lời khuyên của các tác giả dành cho các bậc cha mẹ trước khi áp dụng những điều được viết trong sách:

 

 

  Điều đầu tiên mà tất cả các tác giả của những cuốn sách này, đều là những nhà giáo dục nổi tiếng của Nhật, muốn khẳng định rằng những ai áp dụng phương pháp nuôi dạy trẻ được viết trong những cuốn sách này với mong muốn biến con mình trở thành những thần đồng hay thiên tài thì đừng đọc nó, vì mục đích của tác giả viết ra những phương phải đó không phải là để biến những đứa trẻ trở thành thiên tài hay thần đồng. Mục đích là để các bậc cha mẹ hiểu được tầm quan trọng của việc nuôi dạy con từ sớm, từ đó biết cách nuôi dạy con để phát huy tối đa những khả năng và tố chất mà con cái của mình có, giúp con cái mình có nền tảng vững chắc về sức khỏe, trí tuệ, và nhân cách và sau này trở thành những người có ích cho xã hội.

 

Điều thứ hai là lật lại lịch sử của tất cả thiên tài hay thần đồng trên thế giới này đều có chung một điểm là họ đều không phải là do thiên bẩm hay do trời phú cho họ tài năng đó, mà 99% những người đó đều được áp dụng phương pháp nuôi dạy từ sớm, tức là được cha mẹ họ nuôi dạy từ khi mới lọt lòng (Kimura Kyuichi). Yếu tố gen chỉ chiếm một phần rất nhỏ, còn lại tất cả những tài năng phi thường mà họ có được đều được hình thành nhờ giai đoạn nuôi dưỡng đúng đắn từ 0-6 tuổi, đặc biệt là giai đoạn từ 0-3 tuổi.

 

Điều thứ ba là vì sao phải nuôi dạy trẻ từ sớm? Bởi vì bộ não của trẻ chỉ phát triển đến năm 6 tuổi, còn sau 6 tuổi thì hầu như không phát triển nữa. Và giai đoạn từ 0-3 tuổi (bộ não hoàn thiện 80%) là giai đoạn trẻ có khả năng học tập tốt nhất, khả năng nhớ, liên tưởng,…là vô hạn, nó cũng quyết định sự hình thành về tính cách và năng lực của trẻ. Nếu ví khả năng mà bộ não của trẻ tiếp nhận thông tin và tri thức như một chiếc computer thì giai đoạn 0-3 tuổi giống như là hardware còn sau giai đoạn đó chỉ như là software mà thôi. Chúng ta thường hay cho rằng trẻ con thì không biết gì, mặc nhiên coi việc giáo dục trẻ là bắt đầu khi trẻ đi mẫu giáo, hay vào lớp 1 trở đi mới chú trọng. Thực tế nghiên cứu lại cho thấy phát triển trí tuệ của trẻ sau 4 tuổi là đã quá trễ, đợi đến khi vào lớp 1 thì lại càng không thay đổi nhiều được trí tuệ hay khả năng của trẻ nữa.

 

Điều thứ tư là thời kì 0-3 tuổi là thời kì không một ai có thể thay thế được vị trí và vai trò của người mẹ trong việc nuôi dạy trẻ. Sợi dây gắn kết được hình thành giữa mẹ và trẻ đã có từ khi trẻ trong bụng mẹ, rồi khi trẻ được sinh ra thì mẹ chính là người gần gũi nhất. Tình thương của người mẹ được trẻ cảm nhận vô cùng đặc biệt so với những người khác, đặc biệt là giọng nói của mẹ. Nếu giai đoạn này mà trẻ phải xa mẹ và được người khác chăm sóc thì trẻ sẽ không bao giờ cảm nhận đầy đủ được tình yêu của mẹ, dù sau này người mẹ có muốn bù đắp bao nhiêu đi nữa. Hơn nữa, giai đoạn này sự hình thành tính cách, năng lực, trí tuệ của trẻ là phát triển mạnh mẽ nhất, nếu người mẹ không ở bên mỗi ngày thì trẻ sẽ không được phát huy hết khả năng của mình, và tính cách của trẻ cũng bị ảnh hưởng bởi những yếu tố của người xung quanh nhiều hơn là của mẹ. Vì thế đừng bao giờ giao việc chăm con, chơi với con cho người khác ở giai đoạn này.

 

  Điều thứ năm là phương pháp áp dụng nuôi con từ sớm có thể dành cho mọi gia đình dù giàu có hay khó khăn về tiền bạc. Bởi vì sao ? Để có thể nuôi dạy con tốt thì dù có phương pháp tốt, có nhiều tiền thế nào đi nữa mà các bậc cha mẹ thiếu đi bốn yếu tố sau thì không thể nào thành công được đó là: Yêu Thương, Kiên Nhẫn, Trò Chuyện Khen Ngợi. Những điều đó cha mẹ nào cũng có thể cho con cái mình, nó chỉ phụ thuộc vào cách mà cha mẹ làm mà thôi.

 

 

Chương 1:Nuôi dưỡng con bằng cảm nhận của cha mẹ

 

 

 

Point 1 : tất cả các bé sơ sinh đều là thiên tài

 

· Trẻ càng nhỏ tuổi thì não càng linh hoạt và tốc độ tiếp thu càng nhanh và lượng thông tin tiếp thu càng nhiều

0-3 tuổi là giai đoạn mà tất cả những gì trẻ được tiếp nhận, được dạy sẽ được lưu giữ và hấp thụ hoàn toàn trong ý thức tiềm tại 潜在意識 (深い意) của não.

 

· Giai đoạn 6 tháng đầu đời của trẻ là giai đoạn cơ bản nhưng quan trọng nhất để giúp trẻ phát huy khả năng ngôn ngữ. Trẻ không tiếp nhận ngôn ngữ theo cách giống như người lớn là lí giải nó rồi lưu vào bộ não, mà là tiếp thu một cách tự nhiên như là thuộc lòng vào trong ý thức tiềm tại 潜在意識(深い意) của não. Sau đó khi sự lí giải của trẻ tăng dần thì những ngôn ngữ đó cũng được tích lũy trong não cũng sẽ được trẻ dần lí giải, và rồi sẽ tự động được trẻ phát ra thành tiếng nói. Chính vì thế ngôn ngữ dù khó đến mấy thì trẻ cũng đều có thể lí giải được. Bất kì ngôn ngữ nào trẻ cũng có thể tiếp nhận được. Nếu giai đoạn này mà cứ để trẻ nằm im, không kích thích về âm thanh hay ngôn ngữ là làm mất khả năng tiếp nhận và lí giải ngôn ngữ của trẻ.

· 「刻印づけの方法」にみるテレビの意外な害悪 (Tác hại đáng ngạc nhiên của tivi ở thời kì 0 tuổi, thời điểm trẻ mới chào đời và bắt đầu tiếp nhận thế giới) : Khi đứa trẻ vừa ra đời thì mỗi một sự tiếp nhận từ thế giới bên ngoài đều được trẻ lí giải rằng nó là một ấn tượng mang một ý nghĩa nhất định nào đó. Sau khi sinh 1 tháng rưỡi là trẻ có thể nghe được âm thanh, nhìn được xung quanh. Từ thời khắc đó nếu cho trẻ coi tivi thì trẻ sẽ không còn phản ứng với những lời nói chuyện của mẹ nữa. Kết quả là trẻ sẽ không nói được, không chăm chú nhìn mẹ, không tập trung nhìn vào một cái gì, thích tivi hơn là thích nghe giọng nói của mẹ, chậm tự lập, không phân biệt được đâu là nguy hiểm, thích những thao tác về máy móc…

· 赤 ちゃんに知的な刺激を与える (Tạo môi trường kích thích 5 giác quan để phát triển trí tuệ trí tuệ cho trẻ sơ sinh): Ở giai đoạn 0 tuổi hay 1 tuổi nếu ta cho trẻ tiếp xúc với môi trường giáo dục tốt và đa dạng thì trẻ sẽ càng có khả năng thích ứng cao và phát triển nhanh. Chính vì thế giai đoạn này nếu ta cho trẻ tiếp xúc với nhiều môi trường để phát triển 5 giác quan thì nó sẽ là nguồn nội lực tiềm tàng giúp tri giác của trẻ sẽ tiến bộ vượt bậc so với nếu ta dạy trẻ từ 2 hay 3 tuổi trở đi.

 

Point 2: Cách trẻ con học tập khác với cách của người lớn

 

そのまま覚えるパターン学習:Khả năng ghi nhớ nguyên mảng: pattern poriod (Thời kì lặp đi lặp lại)

 

Thời kì con từ 0-2 tuổi gọi là pattern poriod, giai đoạn nên cho trẻ tiếp xúc với các sự vật được đặc trưng bởi tính không gian hay trừu tượng như là hình họa, màu sắc, âm thanh ví dụ như là tranh ảnh để phân biệt màu sắc; dạy trẻ nhận biết mặt chữ, logo, cho xem các hình khối để nhận biết các loại hình tròn, vuông, chữ nhật…; nghe nhạc để cảm nhận âm thanh.

Đây là thời kì mà trẻ chưa thể tiếp thu ngay những điều được dạy bảo nên cha mẹ phải thường xuyên lặp đi lặp lại để cho trẻ nhớ. Đây là thời kì cần sự chuyên tâm của người mẹ, sự kiên nhẫn, tinh ý để phát hiện ra những thay đổi dù là nhỏ nhất của trẻ. Giai đoạn 0-2 tuổi này cũng không đòi hỏi trẻ phải hiểu hay có thể lí giải mọi thông tin chúng được tiếp nhận.

Thời kì này mọi thông tin hay thế giới quan sẽ được trẻ tiếp thu một cách vô thức và như là học thuộc lòng và được kí ức lại trong bộ não thông qua khả năng học tập đặc biệt mà chỉ thời kì này mới có. Mỗi thứ tiếng nước ngoài có đặc trưng phát âm riêng, vì thế khi trẻ nghe tiếng nước ngoài, trẻ ghi nhớ nó bằng cách tự bản thân trẻ sẽ tạo cho mình một bộ phận tiếp thu đúng ngôn ngữ đó, và ghi nhớ một cách như học thuộc lòng, lưu giữ nó vào bộ não. Rồi một lúc nào đó bản thân trẻ sẽ tự nhiên nói được những từ đó bởi vì nó đã được trẻ lưu giữ vào não và giờ chỉ là phát âm ra theo bản năng.

· 一つひとつ覚える個別学習 (Nhớ từng cái một bằng cách lặp đi lặp lại): Đây là một kiểu nhớ khác với kiểu nhớ nguyên mảng. nhất là đối với mặt ngôn ngữ, thì trẻ sẽ nhớ từng từ một. Giai đoạn học thuộc lòng này việc dạy trẻ phải được lặp đi lặp lại thì mới giúp trẻ nhớ được. Nếu cho trẻ nghe nhiều rất nhiều từ vừng rất nhiều ngôn ngữ phong phú thì khả năng tiếp nhận và thích ứng của trẻ cũng sẽ nhanh. Bởi vì như thế nó làm cho sự liên kết và truyền tải thông tin giữa tế bào này với tế bào kia trong não trẻ (tạm gọi là đường truyền thông tin trong não) sẽ bền chặt hơn, gắn kết mạnh mẽ hơn, có thể tiếp nhận và xử lí nhiều thông tin phức tạp hơn.

 

Point 3:  Năng lực của trẻ phát triển như sau:

 

· Từ khi sinh đến 6 tuổi chia làm 3 giai đoạn:

-0-6 tháng tuổi: Phát triển năng lực cảm nhận thông qua các giác quan (感覚): thời kì quan trọng nhất

-6 tháng – 3 tuổi: Phát triển năng lực biểu hiện và sáng tạo

-3-6 tuổi: Phát triển kĩ năng tư duy

 

· 0-6 tháng tuổi:

 

Trẻ sẽ nghe được 2 tai cùng một âm sau khi sinh được 2 tuần. Từ lúc này cho trẻ nghe các âm thanh, nghe nhạc, nghe tiếng nói càng nhiều càng tốt. Sau khi sinh được 1 tháng trẻ sẽ nhìn được 2 mắt vào một điểm, nhưng mắt hoạt động nhìn xoay quanh được thì phải sau vài tháng. Vì thế thời kì này là thời kì mẫn cảm nhất của trẻ. Bắt đầu từ khi trẻ được 4 tháng hãy cho trẻ nhìn tranh, ảnh, màu sắc càng nhiều càng tốt. Hãy cho trẻ tiếp xúc với những bức tranh nổi tiếng, tuyệt vời nhất chính là ta đã giúp trẻ một điều tốt là giúp trẻ tiếp xúc với những điều tuyệt vời nhất ngay từ khi chúng mới làm quen với thế giới này. Giai đoạn này trẻ có thể phân biệt các màu sắc giỏi hơn những gì người lớn chúng ta tưởng tượng bởi trẻ sẽ cảm nhận những màu sắc thông qua sự phản xạ của ánh sáng một cách vô thức. Thời kì này nếu đồng thời ta cho trẻ vừa nghe và vừa nhìn (thị giác và thính giác đồng thời) như vừa cho trẻ nhìn vừa đọc cho trẻ, vừa hát cho trẻ nghe, lặp đi lặp lại nhiều lần như thế là phương pháp dạy trẻ vô cùng hiệu quả.

 

· 6 tháng -3 tuổi:

 

– Thời kì phát triển tính tự phát, khả năng biểu hiện, tự lập và sáng tạo. Giai đoạn này nếu ta để trẻ tự do phán đoán thì trẻ sẽ phát huy hết khả năng tự phán đoán của mình. Ví dụ khi cho trẻ tờ giấy to và bút…để vẽ, thay vì đưa trẻ miếng giấy đã cắt sẵn để trẻ tha hồ tự do vẽ, tự do phán đoán xem mình muốn vẽ như thế nào. Treo đồ chơi lơ lửng trên cao rồi cho trẻ với để trẻ nắm lấy được, , và nếu trẻ nắm được thì đó là một bước tiến bộ của trẻ. Đưa cho trẻ tờ báo nếu trẻ có xé rách thì hãy chấp nhận, đưa đồ chơi mà trẻ ném đồ chơi, phá hỏng đồ chơi cũng hãy chấp nhận mà đừng la mắng vì đó là cách trẻ tiếp nhận và tìm hiểu thế giới thông qua những hành vi của chúng. Cho trẻ xem thật nhiều tranh về đồ vật, động vật, thực vật, xe cộ…. đồng thời hãy nói tên những đồ đó khi cho trẻ nhìn. Từ độ tuổi 1-1 tuổi rưỡi thay vì những đồ chơi đơn giản hãy cho trẻ chơi những đồ chơi có tính sáng tạo như những viên gỗ xếp hình, bút màu và giấy. Tuy nhiên khi cho trẻ bút màu để vẽ thì ban đầu chỉ nên cho 1-2 màu rồi sau đó mới cho nhiều màu. Chơi với trẻ bẳng cách chơi trò xếp đồ vào thùng, tìm đồ vật giữa các đồ vật khác…

 

– 1 tuổi-1 tuổi rưỡi hãy dẫn trẻ ra bãi cát để chơi, dẫn trẻ đi dạo công viên, vườn hoa, nhặt đá sỏi, xếp gỗ để trẻ tiếp xúc với những môi trường phát huy khả năng sáng tạo.

– 2-3 tuổi hãy đọc thật nhiều ehon cho trẻ và lặp đi lặp lại những cuốn ehon đó nhiều lần. Những cuốn truyện là những câu chuyện ngắn có tranh minh họa dành cho thiếu nhi gọi là ehon. Truyện tranh được xuất bản ở Việt Nam như “7 viên ngọc rồng”, “Siêu quậy Teppi” thì tiếng Nhật gọi là manga, và chưa có cuốn sách nào về giáo dục trẻ em khuyên phụ huynh đọc manga cho trẻ từ khi còn nhỏ cả). Dẫn trẻ đến công viên, viện bảo tàng, sở thú. Cho trẻ dùng nhiều lại bút màu, giấy cũng to hơn để trẻ có thể phát huy hết tính sáng tạo cả mình. Giai đoạn này nếu trẻ làm gì, vẽ gì, có làm bẩn ta cũng đều nên khuyến khích trẻ làm, khen trẻ chứ không nên ngăn cấm hay chê bai. Cũng không được can thiệp hay chỉ đạo vào việc trẻ đang làm, không được dạy trẻ phải làm như này, làm như thế kia mà hãy để tự trẻ làm. Hãy theo dõi sự tiến bộ hàng ngày của trẻ, đó là việc làm cực kì quan trọng để có thể tìm ra các phương pháp mới dạy cho trẻ mỗi khi nhận ra sự tiến bộ hay thay đổi ở trẻ.

 

– 4 tuổi thì trẻ có thể phân biệt được đầu, tóc, chân tay khi vẽ người, nhận biết các sự vật. 3 tuổi chỉ là vẽ theo cảm tính, vô ý thức nhưng khi 4 tuổi là sự liên tưởng và sáng tạo.

 

· 3-6 tuổi: phát huy khả năng tư duy

 

Đại não sẽ chia làm hai bộ phận là não trước và não sau. Não sau là nơi xử lí thông tin, thị giác và tri giác, lí giải và phán đoán. Kí ức thì lưu giữ ở não hai bên. Từ tai về phía trước đầu là não trước, nơi xử lí những điều liên quan đến động lực (意欲), tư duy, sáng tạo. Và não trước cũng là nơi cư trú của cảm xúc như vui sướng hay đau khổ. Vì thế 0-3 tuổi là chú trọng phát triển não sau, 3-6 tuổi là phát triển não trước. 3-6 tuổi là giai đoạn quan trọng kết hợp chơi và huấn luyện bộ não của trẻ thông qua những trò chơi như là dùng kéo, gấp giấy, xếp hình…nhưng vẫn cần phải lặp đi lặp lại. Giai đoạn này cho trẻ chơi violin hay piano sẽ rất hiệu quả.

 

 

Chương 2: Nuôi dạy trẻ từ 0-4 tuổi

 

 

· Tiếng nói, ngôn ngữ ngay từ khi trẻ được 2 tuần tuổi là bắt đầu cho trẻ nghe, tiếp xúc càng nhiều, càng phong phú về vốn từ, về thể loại, ngữ điệu thì tâm hồn và tinh thần của trẻ cũng sẽ càng trưởng thành.

 

· 0-1 tuổi: chia làm 4 giai đoạn như sau:

 

0-3 tháng: vận động chân và tay, phát triển 5 giác quan

 

  Thị giác: Sau khi trẻ được 1 tháng tuổi thì có thể cho trẻ nhận biết màu sắc đen-trắng, hãy áp dụng mỗi ngày liên tục trong 1 tuần, mỗi lần chỉ 1-2 phút. Luyện cho trẻ khả năng tập trung từ 5 giây đến 1 phút. Đến 6 tháng tuổi trẻ nhận biết được màu sắc khác nhau, các hoa văn khác nhau. Xung quanh tường nơi trẻ ngủ hãy treo hoặc viết các chữ, từ vựng với màu sắc, kích thước khác nhau, bế trẻ đến trước bảng chữ có thể vừa là chữ cái, vừa có thể là từ vựng vừa chỉ vào mỗi chữ và vừa đọc cho trẻ nghe, mỗi chữ chỉ dừng lại 1-2 giây thôi, nhưng ngày nào cũng lặp đi lặp lại.

  Thính giác: Mỗi ngày chỉ cho trẻ nghe nhạc 30 phút, mỗi lần 15 phút, những bản nhạc nhẹ nhàng hay có âm hưởng dịu dàng (cũng không nhất thiết phải là nhạc cổ điển nếu như cha mẹ không thích loại nhạc đó). Nếu cho nghe lâu trẻ sẽ quên mất không nghe tiếng của mẹ nữa. Khi nghe nhạc cho trẻ đứng trên đùi rồi nhún nhảy theo tiếng nhạc. Quan trọng hơn cả vẫn là cho trẻ nghe được nhiều nhất giọng nói của mẹ. Hãy chơi với trẻ bằng cách là chỉ vào từng bộ phận trên mặt, tay chân, giơ đồ vật lên và nói tên. Dẫn trẻ ra công viên, chỉ vào bông hoa hay mỗi bộ phận của chúng rồi nói tên. Đọc cho trẻ nghe những bài thơ nổi tiếng, hát cho trẻ nghe.

  Xúc giác: Khi trẻ bú mẹ đó là khoảnh khắc đầu tiên trẻ được dạy về bài học xúc giác, mới đầu trẻ sẽ vụng về chưa biết điều chỉnh núm vú nhưng rồi sẽ học và điều chỉnh núm vú của mẹ vào đúng vị trí miệng mình rất nhanh. Mới đầu hãy cho đầu vú mẹ chạm vào môi trên, môi dưới, má, cằm trẻ để trẻ học và điều chỉnh vị trí đầu vú chính xác. Rồi cho trẻ chạm vào các vật dụng khác như là cho đầu ống mút chạm vào môi trẻ…

  Vị giác: Hãy cho trẻ nếm chút một nước ấm, nước lạnh, cay, chua…để trẻ cảm nhận các vị giác khác nhau.

Cầm, nắm: Cho trẻ nắm lấy ngón tay của mẹ. Luyện cho trẻ dùng lực nâng đỡ cơ thể thông qua sự cầm, nắm của bàn tay.

  Mùi thơm: Cho trẻ ngửi các mùi thơm

 

– 4-6 tháng: lẫy, lật mình

 

Trẻ có thể nhìn thấy vật từ cách 3 m, có thể với để cầm nắm những vật ngay trước mắt mình. Lúc này rất cần cha mẹ ở bên trông trẻ. Khi trẻ còn trong bụng mẹ mà mẹ nói chuyện nhiều với thai nhi thì sau khi sinh 3 tháng là trẻ có thể e, a phát ra âm thanh và bắt đầu trò chuyện.

  Thị giác: Cho trẻ coi những bức tranh nổi tiếng. Dẫn trẻ đi dạo để trẻ tiếp xúc với nhiều những hiện tượng và thế giới xung quanh. Khi gặp mỗi sự vật, hiện tượng, mỗi đồ vật vừa chỉ cho trẻ vừa không quên nói luôn tên của chúng cho trẻ biết và nhắc đi nhắc lại tên chúng nhiều lần. Lặp lại việc đó với bảng chữ cái, từ vựng hay kí hiệu. Hãy quan sát khi bặt điện và nhìn xem phản ứng của trẻ trước sự khác nhau của áng sáng để xem trẻ có bị bệnh gì về mắt không.

  Thính giác: Cho trẻ nghe âm thanh của tự nhiên trong công viên khi bế trẻ đi dạo, hay tiếng trống, tiếng nước chảy và các âm thanh khác…Khi trẻ bắt đầu biết nói chuyện biết ê,a thì hãy nhìn vào mắt trẻ khi nói chuyện, và nói chuyện thật rành rọt, khi nói có thể dùng tay chân để diễn đạt cho trẻ. Thông qua mỗi lời nói của mẹ trẻ sẽ học thuộc lòng và ghi nhớ vào trong não. 3 tháng trẻ nghe rõ tai phải, đến 4 tháng thì nghe cả 2 tai. Trẻ càng nhỏ thì cha mẹ khi nói chuyện với trẻ càng phải nói to, rõ ràng.

  Xúc giác: Giúp trẻ phát triển khả năng cầm nắm, cho trẻ sờ vào các loại vải và các nguyên liệu khác nhau. Hãy chơi trò cần câu với trẻ ở thời kì này, khi trẻ gần với tới đồ gì thì ta dịch ra xa để giúp trẻ rướn người để lấy được đồ nó muốn. Cách làm này sẽ giúp thúc đẩy hứng thú học tập ở trẻ. Chơi trò nắm bàn tay, mở bàn tay, chạm nước nóng, chuyển tay qua nước lạnh…

  Vận động: Cho trẻ nằm trên bụng và rướn đầu lên

 

– 7-10 tháng: có thể bò

 

  Thị giác: Cho trẻ nhìn gió thổi, chuông gió, công viên, lá rơi, chim kêu, cảnh tụi trẻ con chơi trong công viên, hãy bế trẻ khi dẫn trẻ đi dạo hoặc nhìn thì trẻ sẽ cảm nhận nhều hơn là cho trẻ ngồi trong xe đẩy.

  Thính giác: Cho trẻ nghe những ca khúc melody, nghe nhiều loại âm thanh, thể loại và ngôn ngữ khác nhau. Cho trẻ nghe những bài hát thiếu nhi thế giới. Ở việt Nam thì có thể cho trẻ nghe những bài hát ru, dân ca…

  Xúc giác: Hãy cho trẻ sờ ngón tay cha, mẹ, cho trẻ xé thử giấy, báo, dùng tay ấn đồ, quay tròn, đập vào các đồ vật…Hãy cùng chơi trò ném bóng với trẻ, trò đóng mở nắp hộp…

  Vận động: Hãy tập cho trẻ gật đầu hay trả lời. Khi trẻ bò hay lẫy thì hãy dùng tay ấn, hay đẩy giúp trẻ có động lực cố lên.

 

– 11-12 tháng: lẫm chẫm bước được

 

  Thị giác: Cho trẻ đọc ehon, sách từ điển, đứng trước bảng chữ, từ vựng để tập đọc, đứng trước gương rồi cùng nói chuyện với mẹ. Dẫn trẻ đi dạo mỗi ngày. Cho nhìn những động vật, những cái mà trẻ thích.

  Thính giác: Bắt chước tiếng kêu của động vật. Hỏi vị trí mắt, tay, tai, mũi…nằm ở đâu. Hãy dùng những từ “đưa cho mẹちょうだい”, “không được” ダメ là những từ trẻ có thể lí giải được. Chơi trò ú tim với trẻ [いないいないばあ]. Đây là giai đoạn trẻ thích ném những gì có trong tay nên hãy cho trẻ trải nghiệm với nhiều cảm giác mới lạ. Lúc này cũng là lúc trẻ bắt chước tiếng nói của ba mẹ, của mọi người xung quanh mà trẻ nghe được. Vẫn tiếp tục cho trẻ nghe nhạc, nghe bài hát như giai đoạn trên.

  Xúc giác: Dạy trẻ vo tròn tờ giấy, sai trẻ nhặt đồ lên, đầu tiên là nhặt bằng 5 ngón tay rồi dần dần là nhặt đồ bằng hai ngón tay là ngón cái và ngón trỏ.

  Đạo đức: Dạy trẻ đối xử với các đồ chơi. Chơi cùng trẻ những trò chơi như là di chuyển hay giấu đồ vật, đố trẻ tìm đồ được giấu. Đặt những đồ chơi cạnh khi trẻ ngủ. Đặt đồ vật trước mặt trẻ và ra lệnh để trẻ nhặt đồ theo yêu cầu. Dạy trẻ làm theo mình như vỗ tay, bắt chước…đặt đồ chơi ra xa để trẻ cố gắng vươn tới lấy.

  Vận động: Cho trẻ bám thanh sắt, cho trẻ tập đi, leo lên chỗ cao và bò xuống chỗ thấp như bậc thang…cho trẻ ném đồ vật, chơi ném bóng…

  Chữ viết, tập nói: Quan trọng nhất giai đoạn này là trẻ tập nói. Có thể bắt chước theo lời mẹ nói. Khi trẻ nhớ được một chữ thì hãy đố trẻ tìm đúng chữ đó trong một tập hợp chữ. Khi trẻ nhớ được chữ nào thì viết chữ đó lên giấy và cho trẻ nhìn. Nếu trẻ không nhớ thì cũng không nên nóng vội, mà phải luyện hàng ngày.

 

· 1-2 tuổi: Tập trung vào tập đi, tập nói, kỹ năng xử lí chơi đồ chơi

 

– Khi trẻ được 1 tuổi hãy cho trẻ vận động thật nhiều.

– Thời điểm thử nghiệm từ 1 tuổi-1 tuổi 8 tháng: cho trẻ làm bất cứ điều gì, dạy trẻ học bất cứ điều gì. Mỗi hành động của trẻ không còn vô thức như hồi dưới 1 tuổi mà đều có mục đích hay bao hàm suy nghĩ của trẻ, từ việc trẻ cầm đồ đạc để ném cũng mang ý nghĩa nhất định rằng đó là cách trẻ khám phá thế giới. Lúc này cha mẹ không được ngăn cấm “không được ném”… mà hãy để trẻ tự khám phá thế giới thông qua mỗi hành động của mình.

– Chọn đồ chơi mà kích thích khả năng trí tuệ mà sự tò mò của trẻ. Các đồ chơi đạt 3 yêu cầu: Trẻ thu được bài học gì từ đồ chơi đó, không gửi quá nhiều bài học trong mỗi đồ chơi, mẹ có thể tham gia chơi cùng trẻ. Kết hợp những trò chơi như so sánh nặng nhẹ, nhiều ít, to nhỏ, cho xem các hiện tượng tự nhiên. Kết hợp dạy trẻ làm theo yêu cầu” đưa cho mẹ”, dạy trẻ nói “cảm ơn”…

– Dạy trẻ tập nói mỗi khi có cơ hội như khi tắm, đi dạo công viên, siêu thị. Dạy trẻ đọc ehon từ khi 6 tháng tuổi và hãy lặp đi lặp lại suốt việc này. Thời kì này trẻ có tư duy phát triển rất nhanh và bắt chước cũng rất nhanh nên việc dạy nói cho trẻ hay cho trẻ biết nhiều từ vựng là một môi trường phong phú để trẻ phát triển.

– Cho trẻ chơi thú nhồi bông, cầu trượt, xếp hình, đếm thời gian, chữ, hoa quả, động vật thông qua các tấm card có in hình được bán ở hiệu sách.

– Đừng cho trẻ nghe CD, DVD nhiều mà hãy cho nghe tiếng nói thực tế như tiếng nói của mẹ, của người thân vì tiếng nói của người có sự chủ động chứ không thụ động như tiếng của máy móc. Đó là lí do hãy trò chuyện thật nhiều với trẻ thì trẻ sẽ nhanh biết nói.

– Mỗi lần chơi trò đếm chữ nếu như trẻ hứng thú thì ta sẽ kéo dài thời gian ra so với lần trước 2-3 phút, nhưng mỗi trò chơi không kéo dài quá lâu, ban đầu chỉ 5-10 phút rồi sẽ kéo dài lâu hơn sau mỗi lần. Thời kì này khả năng tập trung của trẻ còn ngắn nên ta sẽ chia làm nhiều lần trong ngày để chơi với trẻ. Ví dụ như trò dạy biết mặt chữ mỗi lần cho trẻ nhìn 1 giây rồi lướt rất nhanh các chữ. Hãy dừng các trò chơi khi nhận thấy trẻ bắt đầu có dấu hiệu chán. Vì nếu trẻ chán rồi mà ta cứ cố ép trẻ chơi thì sẽ dẫn đến trẻ sẽ trở nên ghét trò chơi đó và ghét học hành.

 

· 2-3 tuổi: là thời kì trẻ muốn tự lập và rất ham học hỏi nên hãy chú trọng đến vận động, tập nói, các kĩ năng đơn giản.

 

– Hãy lập ra lịch trình đi dạo để cho trẻ vận động, chơi bóng, cầu trượt,…đặt ra khoảng cách nhất định rồi cho trẻ tập chạy mỗi ngày, leo dốc, leo cầu thang…

– Đây là thời kì mà những từ nào trẻ nhớ được thì sẽ nhớ suốt đời. 2-2 tuổi 6 tháng là thời kì quan trọng nhất vì trẻ rất nhạy bén và nhạy cảm về ngôn ngữ.

– Khi tắm cho trẻ hãy hỏi trẻ muốn tắm ở đâu trước, nói tên các bộ phận cho trẻ, cho trẻ tự chọn trang phục để mặc…

– Chơi trò đố vui như nói tên những từ bắt đầu bằng chữ A, B, C…

– Hãy chơi trò tra cứu từ điển, sách tham khảo, một ngày cho trẻ đọc 5-10 cuốn ehon, chỉ cho trẻ mọi thứ xung quanh rồi nói tên cho trẻ khi đi bất cứ đâu.

– Dạy cho trẻ về quan hệ nhân quả hay tránh nguy hiểm giai đoạn này rất dễ mà cũng rất khó. Đừng bao giờ đổ tại đồ vật là xấu, đánh đồ vật khi trẻ bị ngã, bị đau mà hãy nói cho trẻ nguyên nhân là vì trẻ va vào nó nên mới bị đau…Ví dụ trẻ sờ vào đồ vật nóng bị bỏng thì không đổ lỗi cho đồ vật hư, đánh chừa đồ vật mà hãy nói rằng vì đồ vật nóng nên con sờ tay vào và bị bỏng. Hay khi trẻ khóc vì không lấy được đồ vật ở dưới gầm giường thì hãy đừng la mắng trẻ không được khóc mà hãy hỏi trẻ là con muốn lấy quả bóng dưới gầm giường đúng không. Khi trẻ được đáp ứng đúng tâm trạng thì nó sẽ có tác dụng rất lớn là trẻ sẽ nhớ được các từ biểu hiện tâm trạng hay cảm xúc của mình.

– Đọc truyện cổ tích, đọc sách cho trẻ trước khi đi ngủ

– Dạy trẻ tự làm những việc đơn giản như rửa tay, buộc dây giày, cài cúc áo, rửa mặt, đánh răng.

– Nếu trẻ có hứng thú với cái gì mà được đáp ứng thì sẽ kích thích sự ham học của trẻ rất nhiều.

– Hãy luyện cho trẻ giúp việc lặt vặt trong nhà, thường xuyên khen ngợi mỗi khi trẻ giúp mình làm gì. Đây cũng là một cách giúp trẻ vận động và luyện kĩ năng xử lí đồ vật, cầm nắm…Ngoài ra có nhiều bà mẹ không để trẻ làm gì vì nghĩ trẻ con nhỏ chưa biết gì, để trẻ chơi một mình còn mình thì bận rộn làm đủ thứ việc nhà mà không biết rằng kết hợp dạy trẻ làm việc nhà cùng mình vừa giúp mình giảm gánh nặng, và quan trọng hơn đó còn có tác dụng là một cách dạy trẻ học tập.

– Sau khi chơi xong hãy dạy trẻ tự cất đồ chơi. Cho trẻ chơi đất sét nặn để phát huy tính sáng tạo.

– Hãy dạy trẻ cách diễn đạt bằng lời nói đúng tâm trạng hay ý muốn của trẻ. Ví dụ như muốn đi tiểu, muốn ăn bánh, đau, vui, buồn…

– 2 tuổi là giai đoạn trẻ nhớ giỏi nhất. Vì thế hãy luyện trẻ về chữ cái, từ vựng, về học thuộc lòng, về tính toán, về đó vui như nhớ cờ các nước, tên các loài vật…chơi trò đoán đúng đồ vật được giấu. Dạy trẻ nhiều ngôn ngữ vì đây là giai đoạn trẻ có thể nhớ và phân biệt được những sự khác nhau nhỏ bé nhất của mỗi ngôn ngữ.

 

· 3-4 tuổi: Trẻ bắt đầu tư duy, hãy bắt trẻ bắt đầu suy nghĩ

 

– Khi trẻ bắt đầu lên 3 tuổi thì não trước phát triển cao nhất. Hãy để trẻ tập dùng những dụng cụ như đũa, kéo, vẽ tranh…tức là những trò chơi cần vận dụng trí óc.

– Hãy để 50% để trẻ tự lập và tự mình quyết định sẽ làm gì, hãy cho trẻ nhiều trải nghiệm mới. Hãy dạy trẻ về sông, núi, nước, thiên nhiên…dẫn trẻ đến viện bảo tàng, thư viện tra cứu sách….

– Hãy nói chuyện với trẻ bằng ngôn ngữ chuẩn, chính xác của người lớn thay vì nói với trẻ bằng ngôn ngữ trẻ con. Năng lực về giỏi tiếng quốc ngữ cũng tỉ lệ thuận với địa vị và thu nhập trong xã hội đủ chứng tỏ tiếng nói có vai trò rất quan trọng.

– Hãy dạy trẻ tiếng nước ngoài ở thời điểm này vì đây là thời kì trẻ có năng lực cao nhất.

– Đừng chỉ cho trẻ vui chơi mà quên mất đây cũng là thời kì quan trọng để trẻ có thể học tập và thông qua việc học tập đó mà phát huy được hết khả năng về năng lực và trí tuệ của mình. Mỗi ngày hãy dành ra 30 phút-1 tiếng để dạy cho trẻ về ngôn ngữ như dạy từ vựng, đọc sách.

– Thời kì này hãy chú trọng đến nuôi dưỡng sự tập trung cho trẻ.

 

· 4-6 tuổi: Phát triển óc sáng tạo, cá tính riêng

 

– Hãy tích cực trả lời những câu hỏi của trẻ. Luyện tính tập trung. Cùng chơi với trẻ. Hãy dạy trẻ ngôn ngữ để diễn đạt chính xác cảm xúc của mình. Hãy để trẻ quyết định mọi việc liên quan đến bản thân như mặc cái gì, ăn cái gì, đi đâu. Trẻ có làm gì sai hay thất bại thì cũng không nên la mắng mà nên khuyến khích.

 

 

Chương 3: Những khó khăn gặp phải khi dạy trẻ

 

 

· 3 điều cơ bản cần nhớ khi dạy cho trẻ: Đứa trẻ cần có một thể lực khỏe mạnh và một trái tim khỏe mạnh. Cần dạy cho trẻ những tri thức, năng lực tư duy, suy nghĩ. Mối quan hệ xã hội và đạo đức. Đừng nên đặt quá nhiều kì vọng vào trẻ để biến trẻ thành những con mọt sách, thành một cái máy thỏa mãn cho những kì vọng của mình. Hãy để trẻ học bằng sự yêu thích chứ không phải là gượng ép.

 

· 5 tiêu chuẩn để đánh giá nuôi dạy một đứa trẻ tốt

 

– Nuôi dưỡng trẻ thành một người biết coi trọng bản thân, tôn trọng người khác và đồng thời biết suy nghĩ đến lập trường của người khác

– Là người mang một suy nghĩ rằng không chỉ luôn phấn đấu để bản thân mình tốt hơn mà còn biết giúp đỡ những người khác cũng tốt hơn lên.

– Luôn mang tính sáng tạo.

– Mang năng lực chỉ huy và kéo người khác cùng cố gắng theo mình.

– Biết hiệp lực với mọi người và luôn có tinh thần hợp tác, tính cộng đồng, tính xã hội (社会性).

· Hãy nắm bắt đúng những tín hiệu mà trẻ muốn truyền đạt ở giai đoạn trẻ chưa biết nói. Ví dụ khi trẻ khóc vì đói mà ta không cho trẻ ăn thì về sau trẻ sẽ ngầm hiểu rằng tín hiệu đó đã không được ta chấp nhận, từ sau trẻ sẽ không còn phát ra tín hiệu nữa mà sau này có khuynh hướng bất mãn.

· Sau khi sinh đến 8 tháng tuổi là giai đoạn trẻ cần tình thương và sự gắn bó với cha mẹ nhất nên thời kì này hãy luôn âu yếm, ôm ấp trẻ để trẻ cảm nhận tình thương.

· Khi có thêm em bé cũng đừng quên dành sự quan tâm và những yêu thương cho đứa lớn. Ví dụ khi đang thay tã cho đứa bé mà đứa lớn mè nheo thì hãy ưu tiên đứa lớn trước, vỗ về và đáp ứng yêu cầu của đứa lớn. Đó là cách giúp đứa lớn cảm nhận nó vẫn luôn được yêu thương, từ đó dần dần ta sẽ trò chuyện và nhờ đứa lớn trông em…nó sẽ yêu em hơn, muốn chơi với em và bảo vệ cho em.

 

· Khi trẻ từ 1-3 tuổi:

 

– Khi trẻ 0 tuổi thì vô cùng nghiêm khắc nhưng khi trẻ qua 3 tuổi thì nên nới lỏng những nghiêm khắc ra.

– Khi nuôi dạy trẻ cần ở cha mẹ những đức tính sau: Nhẫn nại, chấp nhận là dù trẻ không thông minh như con nhà hàng xóm hay không như mình nghĩ thì hãy vẫn yêu thương, và đừng cự tuyệt là khi trẻ muốn trò chuyện thì hãy luôn lắng nghe, đừng kì vọng quá nhiều, đừng giữ và chăm sóc trẻ quá kĩ.

– Muốn trẻ vào nền nếp và biết nghe lời từ khi còn nhỏ thì đừng bao giờ tạo ra ngoại lệ. Ví dụ quy định mỗi ngày 9 giờ đi ngủ thì dù là ngày Tết hay có đám giỗ có nhiều người đông vui cũng hãy bắt trẻ tuân thủ đúng giờ đó. Khi đó cha, mẹ hãy nằm bên và đọc truyện, vỗ về cho trẻ ngủ.

 

· Những điều cơ bản nuôi và dạy trẻ bao gồm

 

– Sức khỏe cá nhân: Tự bản thân có thể chăm sóc những vệ sinh cá nhân như: tự ăn, đi tiểu, mặc quần áo, giữ vệ sinh khi chơi, bảo vệ mình khỏi nguy hiểm. Khi trẻ mặc quần áo dù nó mặc trái, mặc ngược thì cũng không được can thiệp vào mà hãy để trẻ tự nhận ra mình mặc trái và tự sửa. Trẻ tự chọn quần áo dù ta không thích thì hãy cứ chấp nhận vì nếu ta phản đối là làm thui chột khả năng sáng tạo của trẻ.

– Đạo đức và tinh thần: nhẫn nại (gaman), thân thiện, trung thực, nghe lời, cảm ơn

– Tính cộng đồng, giao tiếp xã hội và đạo đức xã hội: tinh thần trách nhiệm, ham muốn và yêu lao động, đối nhân xử thế, tri thức ngôn ngữ để giao tiếp, đạo đức.

 

 

Chương 4: Nuôi dưỡng trí tuệ và tư duy cơ bản của trẻ

 

 

· Ngôn ngữ sẽ giúp trẻ đến gần với thế giới rộng lớn hơn. Ngay từ khi lọt lòng mà trẻ được chú trọng dạy về ngôn ngữ thì đó là phương pháp tối ưu nhất cho trẻ.

· 2, 3 tuổi là giai đoạn mà trẻ học nhanh hơn đứa trẻ 6 tuổi

· Nếu mà trẻ hiểu được từ nào thì trẻ sẽ nhớ rất nhanh.

· Phương pháp dạy chữ sớm cho trẻ bắt đầu theo thứ tự như sau: chuẩn bị tinh thần sẵn sàng học hành Readiness cho trẻ, dạy từ vựng, cách đọc thứ tự các chữ, cách đánh vần, đọc từ ngắn 1 âm rồi chuyển đến từ vựng là từ ghép…tiếp đến là đọc đoạn văn ngắn, đọc đoạn văn dài. Kết hợp dạy chữ và chữ, từ vựng với việc viết chúng lên các tấm card. Hãy kết hợp chơi chữ như đoán chữ có nghĩa nghịch nhau, quan hệ nhân quả, từ đồng nghĩa…

 

· Các phương pháp để giúp trẻ học tập tốt:

 

– Hãy luôn nói chuyện với trẻ, khi trẻ mới sinh ra hãy trò chuyện với trẻ

– Bế trẻ và đi dạo bên ngoài mỗi ngày

– Đọc truyện cổ tích

– Đọc cho nghe truyện có tranh dành cho thiếu nhi, ví dụ như ở Nhật là truyện ehon (truyện có hình minh họa)

– Cho trẻ xem những bức tranh nổi tiếng, nghe những ca khúc hay bằng nhiều thứ tiếng

– Mỗi ngày dẫn trẻ đi dạo và nói với trẻ về những sự vật quan sát bên đường

– Không dùng từ cấm đoán

– Không nói những chuyện rùng rợn

– Đừng nói xấu trẻ trước mặt người khác sẽ làm trẻ mất tự tin và nhút nhát

– Hãy khen những hành động của trẻ một cách cụ thể như: con xúc cơm giỏi quá, con vẽ đẹp quá…

– Không cho coi tivi

– Lặp đi lặp lại nhiều lần khi dạy cho trẻ

– Dạy trẻ phương pháp nhớ lâu bằng cách dạy trẻ học thuộc lòng những bài hát hay những bài thơ.

– Khi học hay chơi hãy dùng phương pháp phản ứng nhanh ví dụ như cầm một xấp flash card về bảng chữ cái rồi giơ ra trước mặt trẻ mỗi tấm card chỉ dừng lại 1 giây nói cho trẻ biết là chữ gì rồi chuyển qua tấm khác. Mỗi ngày chỉ vài chữ, và sau 5 ngày thì lại thay lần lượt 5 chữ đầu tiên bằng 5 chữ mới. Phương pháp này giúp não phải của trẻ phản xạ với tốc độ nhanh và có thể nhớ với khối lượng thông tin cực nhiều. Giai đoạn 0-3 tuổi là thời kì nên tập trung vào rèn luyện khả năng phản xạ của não phải vì não phải có tốc độ xử lí thông tin nhanh, nhiều hơn não trái rất nhiều, và cái gì được lưu giữ ở não phải thời kì này thì sẽ nhớ suốt đời.

– Cho trẻ vận động thật nhiều mỗi ngày vì quá trình vận động sẽ giúp não hoạt động linh hoạt hơn, tiếp thu thông tin sẽ tốt hơn.

– Hãy chuẩn bị vở tập viết cho trẻ

– Hãy ghi memory lại số lượng và tên những quyển sách trẻ đã đọc và thường xuyên tra bài lại bằng cách hỏi trẻ về nội dung câu chuyện. Không nên quên việc khen thưởng mỗi khi trẻ đọc xong một cuốn sách, kể xong một câu chuyện vì nó là động lực giúp trẻ hứng thú học tập hơn. Mỗi phần thưởng không cần nhiều và không nhất thiết phải giá trị, quan trọng là để trẻ nhận thấy được giá trị của sự cố gắng và có động lực vươn lên.

– Không quên 4 điều quan trọng: Tình thương, kiên nhẫn khi dạy con, trò chuyện với con mỗi ngày và hãy cho con biết chúng ta yêu chúng thế nào, khen ngợi con mỗi khi con làm một việc gì.

 

 

 

Tác Giả IBUKA Masaru đưa ra những lời khuyên giúp trẻ có hứng thú học tập

 

 

1. Thời kì lặp đi lặp lại ta dạy trẻ những gì thì hãy quan sát để xem trẻ có hứng thú với cái gì, hình khối, hội họa, âm nhạc, sách truyện, …để từ đó chuyển qua giai đoạn tạo hứng thú cho trẻ.

2. Khi trẻ đang tập trung hay có hứng thú làm gì thì không nên ngắt giữa chừng mà cứ để trẻ làm, dù lúc đó chuẩn bị ăn cơm hay có việc gì.

3. Để tạo hứng thú cho trẻ thì nên khen trẻ hơn là chê, vì nếu ba mẹ chê việc gì trẻ làm thì tự nhiên trẻ sẽ không có tự tin để làm cái đó nữa.

4. Khi khen trẻ thì nên khen là tốt, con đã cố gắng, con giỏi và thể hiện sự hài lòng, vui mừng của mình hơn là việc đánh giá việc trẻ làm là đẹp hay xấu. Nghĩa là chú ý đến quá trình trẻ cố gắng hơn là kết quả mà trẻ đã làm được tốt hay xấu.

5. Tránh dùng những từ ra lệnh với trẻ ví dụ mẹ cấm con…, hãy ăn cơm đi, hãy tắm đi, hãy thu dọn đồ chơi vào…mà thay bằng những từ như sao con không… nếu con làm…thì mẹ sẽ rất vui…

6. Nếu trẻ không ăn thì hãy nghĩ cách cải thiện món ăn để phù hợp với trẻ thay vì ép trẻ ăn đến phát khóc.

7. Cha mẹ cùng học với con cái là cách tốt nhất giúp con học hiệu quả. Ví dụ khi cho trẻ xem ti vi  thì nên ngồi bên cạnh coi cùng trẻ rồi giải thích cho trẻ thay vì để trẻ ngồi coi ti vi một mình, cùng đọc truyện, cùng chơi…

8. Khi để trẻ trong trạng thái đói sẽ là điều kiện kích thích khả năng thích ứng của trẻ.

9. Không phải lúc nào cũng đáp ứng mọi đòi hỏi của trẻ, mà hãy đẻ trẻ trải qua cảm giác không có được điều mình muốn. Và đừng bao giờ đánh mất quyền và uy nghiêm của một người mẹ đó là con cái phải biết vâng lời và sợ lời mẹ nói. Nếu ta quá nuông chiều và cung phụng trẻ thì uy quyền của người mẹ sẽ không còn, con cái sẽ không còn sợ lời mẹ nói nữa.

10. Khi trẻ hỏi vì sao thì không nên giả vờ bỏ qua mà hãy trả lời. Nếu ta không biết câu trả lời thì hãy thành thực với trẻ và trả lời là để cha mẹ sẽ tìm hiểu sau. Không nhất thiết phải giải đáp cặn kẽ, hãy để câu trả lời sẽ là một kích thích để trẻ muốn tìm hiểu sâu hơn.

11. Học và chơi kết hợp song song chứ không nhất thiết phải phân biệt rõ ràng 2 công việc này.

12. Đối với những khái niệm trừu tượng thì hãy lấy hình ảnh hay tự mình làm ví dụ để minh họa.

13. Hãy chọn những đồ chơi kích thích khả năng sáng tạo của trẻ thì trẻ sẽ không bị mau chán. Ví dụ như chơi ghép hình, lấy cây gỗ để xếp nhà, nặn đất sét, vẽ tranh….

14. Đối với hứng thú của trẻ thì không nên đánh giá cái nào là tốt hơn. Cái nào trẻ tỏ ra có hứng thú ta cũng đều nên ủng hộ hết. Nó sẽ giúp trẻ tự tin, đồng thời đó là cách giúp cha mẹ tìm ra được năng khiếu đặc biệt ở trẻ để có thể giúp trẻ phát huy tối đa khả năng đó.

15. Khi dạy nói cho trẻ thì không nên phân biệt ngôn ngữ trẻ con với ngôn ngữ người lớn, hãy dạy tiếng chuẩn, ngôn ngữ người lớn luôn cho trẻ để sau này không mất công đoạn trẻ chuyển từ ngôn ngữ trẻ con sang ngôn ngữ chuẩn. Ví dụ dạy là “con chó” tốt hơn là dạy từ “con cún”.

16. Đừng bao giờ so sánh trẻ với đứa trẻ khác vì như thế sẽ làm chúng mất tự tin, nhút nhát và không muốn cố gắng. Khi có hai anh em (chị em) thì cũng không nên so sánh hai anh em với nhau sẽ làm chúng trở nên không yêu thương nhau.

17. Trong học tập thì hãy ưu tiên dành thời gian dạy đứa lớn thì sẽ hiệu quả hơn. Khi đang chỉ bài cho đứa lớn mà đứa em cũng sà vào muốn làm theo thì hãy khuyến khích đứa em, hãy để đứa em học cùng anh. Hãy chuẩn bị hai bộ dụng cụ giấy bút để đứa em cũng có thể tham gia học hành hay chơi cùng. Đó là phương pháp rất hiệu quả để kích thích tinh thần ham học của đứa em. Hãy để hai anh em cùng chơi với nhau.

18. Khi hai anh em tranh giành đồ chơi thì hãy công bằng với cả hai. Nếu đứa em muốn có đồ chơi là đồ chơi của anh thì hãy nói đứa em xin phép anh để chơi, không nên can thiệp bảo anh hãy nhường cho em.

19. Đừng mua quá nhiều đồ chơi cho trẻ vì nó sẽ làm trẻ chóng chán và giảm hứng thú học hành.

 

 

 

Lời khuyên của các tác giả về những điều lo lắng mà cha mẹ thường hay gặp phải:

 

1. Tôi không đủ thời gian, tôi không đủ tiền bạc

 

 Sẽ có nhiều cha mẹ sau khi đọc những điều viết ở trên sẽ cảm thấy choáng ngợp hay chán nản vì có quá nhiều thứ phải nuôi dạy cho con mình, hay nghĩ rằng mình quá bận rộn không có thời gian dạy cho con, kinh tế eo hẹp làm sao mua sách truyện cho con đọc, làm sao cho con đi học nhạc hay học vẽ, học tiếng Anh.

Không riêng gì ở Việt Nam, ở Nhật cũng không phải bà mẹ nào cũng ở nhà chăm con, cũng không phải gia đình nào cũng có điều kiện cho con đi học piano, violin, học tiếng Anh…

Nhưng mọi người hãy thử nhìn xung quanh mình, có rất nhiều gia đình có điều kiện cho con mình đi học đàn, học tiếng Anh, học vẽ từ sớm, nhưng có bao nhiêu trẻ trong số đó thực sự phát huy được tài năng? Không những thế có nhiều trẻ còn bị phát triển chậm về trí tuệ, ngôn ngữ. Ngược lại, những trẻ sinh ra trong điều kiện khó khăn hơn thì tất cả đều thua kém những đứa trẻ có điều kiện học nhạc, học tiếng Anh sớm hay sao? Vấn đề đó ở bất cứ nước nào cũng có.

Vậy thì điều quan trọng ở đây là cha mẹ yêu con mình thật sự, thật sự nỗ lực trong việc tạo ra môi trường dạy dỗ con theo khả năng mình có hay không.

 

2. Yêu thương trẻ như thế nào?

 

Đối với trẻ con không gì quan trọng hơn là tình yêu của cha mẹ mà tình yêu đó là thông qua sự trò chuyệnâu yếm, ôm ấp, và khen ngợi trẻ hàng ngày. Vòng tay của người mẹ, giọng nói của người mẹ, thời gian người mẹ chơi cùng con dù chỉ là 5-10 phút chính là sách giáo khoa tốt nhất cho trẻ lúc đầu đời. Tất cả các nhà giáo dục đều khuyên rằng hãy khi cho trẻ đi ngủ thì hãy nằm bên và ôm trẻ ngủ, trò chuyện lúc đó, hãy thì thầm và nói rằng bạn yêu trẻ như thế nào. Trẻ sẽ cảm nhận tình thương của cha mẹ dù lúc đó bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Có nhiều người sợ trẻ quen hơi nhưng mọi tác giả đều khuyên đừng lo lắng về điều đó vì những năm tháng đầu đời trẻ cần vòng tay của cha, mẹ hơn bao giờ hết. Trẻ nhận được tình yêu thương đầy đủ thì sẽ có tự tin để khẳng định bản thân. Trẻ được chơi cùng cha mẹ như xếp hình, vẽ, đọc sách…thì sẽ có hứng thú để học tập. Flash card chỉ là một phần rất nhỏ trong việc nuôi dưỡng trí tuệ cho trẻ, cái trẻ cần hơn hết đó là sự khích lệ từ cha mẹ và thời gian cùng chơi của cha mẹ để giúp trẻ nuôi dưỡng và duy trì sự hứng thú học hành. Đó mới là yếu tố cốt lõi để giúp trẻ học tập sau này.

 

 3. Trò chuyện với trẻ như thế nào? Làm thế nào để dạy trẻ về ngôn ngữ? 

 

Từ khi trẻ mới sinh ra mẹ là người cho trẻ bú, ru trẻ ngủ, tắm cho trẻ, dẫn trẻ đi chơi… Vậy thì từ lúc sinh ra ấy những lúc cho bú, cho ăn, tắm, dẫn đi dạo ấy hãy nói chuyện với trẻ thật nhiều. Ví dụ như nói chuyện với trẻ bằng cách chỉ vào các bộ phận mắt, mũi, miệng…của mình rồi nói tên. Khi ăn hãy giơ các đồ vật như thìa, bát, đĩa rồi nói tên cho trẻ. Khi di dạo hãy chỉ cho trẻ cái cây, bông hoa, nói tên chúng cho trẻ…là những ví dụ thiết thực nhất về việc dạy cho trẻ sự phong phú về ngôn ngữ. Từ 0 tháng tuổi trẻ đều tiếp thu những thông tin đó (đã giới thiệu ở thời kì pattern period) dù chưa lí giải được, nhưng những gì ta dạy trẻ lúc này chính là nền tảng cơ bản để sau này trẻ có được lượng ngôn ngữ thật phong phú sẽ giúp trẻ nhanh biết nói, kích thích sự phát triển của trí não. Đồng thời nó cũng là cách khơi gợi trí tò mò và ham học hỏi ở trẻ.

 

Đọc truyện cổ tích, chuyện về các nhân vật nổi tiếng, dạy trẻ học thuộc thơ, bài hát chính là cách tốt nhất để tạo sự phong phú về vốn từ cho trẻ, đồng thời còn giúp trẻ nhớ lâu.

 

4. Nếu không học piano, học nhạc thì còn cách nào khác để phát triển trí tuệ, đặc biệt là thính giác

 

Cho trẻ nghe nhiều bài hát, nhạc có âm điệu vui tươi. Nhưng tiếng nói thực tế của che mẹ vẫn là điều tuyệt vời và quan trọng hơn cả những tiếng nhạc từ trong loa. Nếu cha mẹ nào là những người thích hát thì không gì tuyệt vời bằng hát cho con bạn nghe những bài hát thiếu nhi, hay những bài hát bạn yêu thích, hay hát để ru khi con ngủ. Có nhiều tác giả khuyên rằng bạn có thể thu giọng nói mình vào băng trước khi đi làm rồi nhờ ai trông trẻ mở lên cho trẻ nghe nhiều lần trong ngày. Ngoài ra, bước sóng của âm nhạc có tần số khác với tần số bước sóng của giọng nói nên trẻ sẽ dễ tiếp thu bước sóng của âm nhạc hơn, và những bước sóng ấy sẽ kích thích trí não hoạt động nhiều hơn. Khi trẻ lớn hơn một chút thì dạy trẻ học hát.

 

5. Hãy huy động sự giúp đỡ từ những người thân để cùng nuôi dạy trẻ

 

Đầu tiên là người cha, rồi đến ông bà, người giúp việc, người trông trẻ. Trước tiên hãy đả thông tư tưởng về phương pháp nuôi dạy trẻ sớm từ 0 tuổi cho những người thân, giúp họ hiểu tầm quan trọng của việc nuôi dưỡng trẻ từ 0 tuổi. Khi nhờ những người thân phụ giúp trong việc dạy dỗ trẻ thì nhất thiết phải là người mình tin tưởng, tránh để ảnh hưởng xấu đến con mình. Nếu đã quyết tâm áp dụng phương pháp nuôi con sớm thì phải giữ vững lập trường của mình. Vì giai đoạn càng nhỏ thì trẻ càng dễ bị ảnh hưởng bởi người gần gũi với mình nhất, do đó nếu cha mẹ không để ý thì con cái mình sẽ dễ bị nhiễm những tật xấu của người xung quanh.

 

 6. Hãy luôn để ý đến cảm xúc và tâm trạng của trẻ

 

Hãy để con cái học với sự yêu thích chứ không phải là ép buộc. Không phải trẻ nào cũng thích âm nhạc, không phải trẻ nào cũng thích vẽ…hãy theo dõi con cái mình để nhận biết sở thích, sự hứng thú và từ đó khích lệ trẻ. Hãy luôn nhớ rằng càng khi còn nhỏ mà trẻ được dạy dỗ nhiều về cái gì, được tiếp xúc nhiều với cái gì thì lớn lên trẻ có khuynh hướng có năng khiếu hay yêu thích cái đó. Hãy luôn dừng mỗi bài học trước khi trẻ bắt đầu thấy chán. Hãy chỉ dạy trẻ khi nào cả trẻ và cả cha, mẹ có tâm trạng vui.

 

 

 

Lời cuối:

 

 

Phương pháp vẫn chỉ là phương pháp và sự thành công còn tùy thuộc vào sự nỗ lực và nghiêm túc của các bậc cha mẹ, phụ thuộc vào tố chất mỗi đứa trẻ có, vào yếu tố gia đình và xã hội. Điều quan trọng nhất là chúng ta hãy giúp mỗi đứa trẻ được phát huy tối đa những khả năng vô hạn mà trẻ có từ khi trẻ mới sinh ra. Giúp trẻ có nền tảng vững chắc để có thể trở thành một người vừa hiểu biết, tự tin, tự lập và vừa biết yêu thương người khác. Muốn thế thì chỉ khi từ nhỏ trẻ phải được cảm nhận đầy đủ tình yêu thương, sự quan tâm và trò chuyện với cha mẹ thì lớn lên trẻ mới biết sống yêu thương và quan tâm đến người khác. Những kiến thức khác nếu có điều kiện người dịch sẽ viết vào một note khác để ai có quan tâm đón đọc.

 

 

Người dịch: Nguyễn Thị Thu

 

 

Mọi người có thể share cho những người khác cùng coi. Nhưng xin tôn trọng người dịch (là mình) thì đừng thay đổi nội dung hay tiêu đề của note.

 

 

Posted in Children, Education | Leave a Comment »

Phong bì là nét đặc sắc của y tế Việt Nam?

Posted by BEAR on Tháng Bảy 15, 2013

http://phunutoday.vn/xa-hoi/doi-song/201307/phong-bi-la-net-dac-sac-cua-y-te-viet-nam-2217211/

Phong bì là nét đặc sắc của y tế Việt Nam?

(Đời sống) – Người ta vẫn hay quan niệm, trong đời người ai chẳng có vài lần đau ốm, không nặng thì nhẹ, thế cho nên việc nhờ cậy đến bác sĩ là chuyện tất yếu.

Mà theo lẽ thường, đã nhờ cậy thì sẽ phải cảm ơn, quà cáp. Bạn có thể lựa chọn rất nhiều thứ để làm quà nhưng vấn đề là món quà bạn chọn có hợp ý người nhận không, có phù hợp với túi tiền của bạn không? Biết bao nhiêu câu hỏi cho việc quà cáp như vậy quả thật rất dễ khiến chúng ta đau đầu, mệt mỏi. Thế cho nên người ta mới nghĩ ra phong bì, thứ rất thiết thực có thể thay lời cảm ơn một cách tốt nhất lại đỡ phải đau đầu lựa chọn quà cáp. Và dường như cũng vì thế mà phong bì đã gắn liền với ngành y tế, trở thành một phần không thể thiếu.

Theo một nghiên cứu cho thấy số người sử dụng phong bì trong dịch vụ y tế tăng gấp đôi trong vòng ba năm  từ 13% (năm 2007)  lên đến 29% (năm 2010)
 
Năm 2012, kết quả cuộc khảo sát được công bố bởi Ngân hàng Thế giới và thanh tra chính phủ của Việt Nam (được thực hiện bởi Cục Chống tham nhũng) cho thấy 76% những người đút phong bì là tự nguyện và 21% là do được gợi ý.

Ngành y và phong bì. Ảnh: Internet.
Ngành y và phong bì. Ảnh: Internet.

Hiện tượng phong bì của ngành y tế nước ta còn nổi tiếng đến mức được cả báo Anh ghi nhận, BBC cho biết tình trạng bệnh nhân, và người nhà của họ đưa phong bì cho y bác sĩ đã trở thành một thông lệ ở Việt Nam.

Thậm chí, đã có rất nhiều ý kiến cho rằng đây là một nét văn hóa của người Việt đã có từ xa xưa. Theo ông Nguyễn Hữu Ngọc, một học giả ở Hà Nội cho biết, nguồn gốc của vấn đề nằm ở khái niệm quà tặng theo quan niệm truyền thống.
 
Với ý nghĩa bày tỏ lòng biết ơn, quà cáp có giá trị về mặt tinh thần nhiều hơn những giá trị vật chất. Nhưng qua năm tháng, dần dần nó thiên về những giá trị vật chất, giá trị tinh thần ngày càng ít đi. Và bây giờ, trong nền kinh tế thị trường, nó đã trở thành một công cụ giao dịch.
 
Có thể thấy, rõ ràng phong bì là hành động thiết thực, một biểu tượng của văn hóa trong xã hội Việt Nam hiện đại nói chung và của ngành y tế nói riêng. Theo lẽ thường, những thứ đầy ý nghĩa như vậy sẽ cần phải tích cực phát huy, để văn hóa phong bì đạt đến mức độ phát triển rực rỡ nhất.

Ấy vậy mà mới đây hiện tượng phong bì đang phải đối mặt với một sự đe dọa vô cùng ghê gớm, thậm chí có thể dẫn đến nguy cơ tuyệt chủng đó là các chiến dịch “nói không với phong bì”.

Đấy là còn chưa kể đến các biện pháp vô cùng quyết liệt được Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến đưa ra để hạn chế phong bì như đề nghị quay phim, chụp ảnh việc y bác sĩ nhận phong bì, hay yêu cầu các cơ sở y tế công phải ký cam kết “nói không với phong bì”. Từ giám đốc bệnh viện đến trưởng phó khoa và nhân viên, người nhà bệnh nhân… tất cả đều phải ký cam kết không đưa phong bì cho bác sĩ trước và trong khi điều trị…

Sau đó, những tưởng mọi lo lắng về việc phong bì y tế bị cấm có thể tan biến khi bà Kim Tiến dẫn chứng trong phát biểu của mình: “Trong miền Nam, bệnh nhân đưa phong bì cho bác sĩ sau khi đã được điều trị khỏi và nói nếu bác sĩ không nhận quà thì bệnh của tôi không khỏi được”.

Phát biểu ấy được người dân xem như là bật đèn xanh cho việc cán bộ y tế “nói không với phong bì không”, thoải mái nhận phong bì sau khi khám chữa bệnh xong . Bác sĩ vui vẻ, bệnh nhân an tâm về phong bì phong bao chưa được bao lâu thì cũng lại chính bộ trưởng Tiến phá tan niềm vui nho nhỏ ấy khi trả lời chất vấn các Đại biểu Quốc Hội bằng câu nói chắc nịch: “Tôi đâu có cho phép nhận phong bì sau điều trị”!

Quả là đáng lo lắng bởi phong bì vốn là biểu trưng cho tình cảm của bệnh nhân đối với bác sĩ, mà chuyện tình cảm thì là lẽ tự nhiên, không ai có thể cấm nó phát sinh hay biến mất. Hơn nữa, có một số lượng lớn bệnh nhân và gia đình người bệnh cho rằng tiền trong phong bì là để có được sự yên tâm, khi bác sĩ đã nhận phong bì là đồng nghĩa với việc sẽ được quan tâm, chăm sóc nhẹ nhàng, không bị quát mắng và đặc biệt là không bị cố tình làm đau.

Phong bì có vai trò quan trọng như vậy mà lại bị cấm, bị phạt, thậm chí có thể biến mất thì quả thật là gay go. Bạn đã bao giờ thử tưởng tượng ra một ngày ngành y tế Việt không có phong bì? Nếu chưa thì đừng tưởng tượng nhé, bởi tôi cam đoan bạn không hề mong muốn có ngày ấy xảy ra đâu.

Các cơ quan chức năng Việt Nam thường có quan niệm, những gì không kiểm soát được thì sẽ lập tức cấm đoán, bắt phạt, tuy nhiên trên thực tế với nhiều vấn đề hiện nay việc đó không thực sự là một nước cờ cao tay. Chính vì vậy, thiết nghĩ đối với hiện tượng phong bì chúng ta nên áp dụng những hình thức mới mẻ hơn như công nhận phong bì là nét văn hóa và thu thuế hoạt động này đối với các cán bộ y tế. Điều này không những có thể giúp nước ta tận thu, có thêm nguồn vốn để phát triển kinh tế mà còn tạo ra những nét đặc sắc, riêng có của ngành y tế nước nhà.

Chỉ một việc làm nhỏ mà có thể đem lại kết quả lớn bất ngờ, ngành y vui, bệnh nhân an tâm, Nhà Nước có tiền, quả đúng là “nhất cử đại tiện”.

  • Trang Anh

Báo Anh mổ xẻ nạn phong bì tại bệnh viện Việt Nam

Cho nhận phong bì thì người dân mới yên tâm “ốm” 

Siêu logic phong bì hay ai mạo danh Bộ trưởng Y tế?

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Tòa xử công khai nhưng… kín!

Posted by BEAR on Tháng Bảy 8, 2013

Tòa xử công khai nhưng… kín!

TT – Bộ luật tố tụng hình sự, Bộ luật tố tụng dân sự và Luật hành chính đều có điều khoản quy định các phiên tòa được xét xử công khai, mọi công dân đều có quyền tham dự phiên tòa. Thế nhưng thực tế có những phiên tòa đóng kín cửa không lý do.

Hàng chục người dân tập trung trước cổng TAND TP Hà Nội (43 Hai Bà Trưng, quận Hoàn Kiếm) xin vào xem xét xử. Trước cổng tòa, hai bảo vệ của tòa án và 4-5 người mặc cảnh phục đứng chắn ngay lối vào. Họ kiểm tra rất gắt gao. Ai có giấy triệu tập của tòa mới được qua cổng. Đó là những hình ảnh diễn ra thường ngày ở TAND TP Hà Nội.

 

Một phụ nữ với gương mặt khắc khổ chen vào xin bảo vệ cho vào xem xét xử cháu ruột nhưng chỉ nhận được những cái lắc đầu. Bà bị đẩy ra ngoài mặc dù đã hết lời năn nỉ rằng bà đã đi mấy trăm cây số giữa trời lạnh buốt từ 3g sáng mới tới được đây.

 

Trong tòa án, trước cửa phòng xử 104B, một người đàn ông đứng xin hai công an cho vào trong xem xét xử nhưng cũng chỉ nhận được những cái lắc đầu. Năn nỉ mãi không được, người đàn ông văng tục, chửi bới ầm ĩ cả dãy hành lang. Khi đó lực lượng công an mới cho ông vào phòng.

 

Vi phạm pháp luật ngay tòa án

 

“Việc người dân tham dự phiên tòa chính là giám sát cán bộ tòa án tuân thủ, thực thi pháp luật”

Qua được cổng bảo vệ chưa xong, trước cửa phòng xét xử luôn có nhiều công an đứng canh gác để kiểm tra giấy tờ của người đến xem xét xử. Mặc dù các phiên xét xử đều là các vụ án dân sự, hình sự bình thường, không phải các vụ án liên quan đến an ninh quốc gia hoặc các vụ hiếp dâm mà bị hại yêu cầu xử kín, thế nhưng lực lượng bảo vệ vẫn cương quyết không cho người dân vào xem xét xử.

Ở TAND TP.HCM, việc người dân vào tòa xem xét xử dễ dàng hơn khi cánh cổng vào tòa luôn mở rộng. Nhưng ở tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP.HCM trên tầng 2, mọi việc có vẻ khó khăn hơn. Người đến đây đều phải xuất trình giấy tờ cho bảo vệ. Một số sinh viên luật đến dự phiên tòa để học tập, có chứng minh nhân dân nhưng không có giấy giới thiệu của trường cũng bị bảo vệ không cho vào.

 

Việc không cho người dân vào tòa xem xét xử không những vi phạm quyền và lợi ích hợp pháp của công dân, mà còn làm nảy sinh tiêu cực. Theo phản ảnh của một số người dân, ai có tiền cho lực lượng bảo vệ ở cổng TAND TP Hà Nội sẽ được vào tòa.

 

Trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Quốc Hội – thẩm phán, chánh văn phòng TAND TP Hà Nội – khẳng định lãnh đạo TAND TP Hà Nội chưa bao giờ cấm người dân vào xem xét xử mà chỉ hạn chế. Theo ông Hội, TAND TP Hà Nội đang sửa chữa trụ sở, diện tích chật chội, phòng xử nhỏ hẹp, mỗi phòng xử chỉ ngồi được 15-20 người nên phải hạn chế người dân vào xem. Việc hạn chế người ra vào tòa để “bảo vệ thẩm phán, viện kiểm sát và những người tiến hành tố tụng. Chúng tôi sợ một số đối tượng lưu manh côn đồ vào tòa án rồi lợi dụng ngủ lại để phá cơ sở vật chất, lấy cắp tài liệu hồ sơ…”.

 

Lý do ông chánh văn phòng TAND TP Hà Nội đưa ra là không thuyết phục vì ngay cả khi chưa sửa chữa trụ sở, TAND TP Hà Nội cũng kiểm soát rất gắt gao việc người dân vào xem xét xử. Vụ án được xử ở phòng lớn hay bé, phòng xử có còn chỗ hay không thì mỗi sáng lực lượng bảo vệ ở cổng TAND TP Hà Nội vẫn ngăn cản người dân vào tòa.

 

Trả lời về việc dân phải đưa tiền cho bảo vệ mới được vào tòa án, ông Hội cho biết: “Trước đây chúng tôi có nhận được đơn tố cáo của người dân về vấn đề này, qua xác minh cũng đã cho thôi việc một bảo vệ. Người dân bảo có đưa tiền, bảo vệ lại nói không nên rất khó xử lý. Chúng tôi đã đặt camera ở cổng tòa để theo dõi bảo vệ tiếp xúc với dân ra làm sao, có tiêu cực xảy ra hay không. Lãnh đạo TAND Hà Nội rất mong dân chụp ảnh, quay phim hay có những bằng chứng xác thực về việc bảo vệ nhận tiền, chúng tôi sẽ xử lý các trường hợp vi phạm”.

 

Đổi quyền hợp pháp của dân để lấy sự nhàn hạ?

 

Ngồi bệt ở cổng tòa

Tại phiên tòa xét xử vụ côn đồ hành hung người dân Văn Giang (sáng 30-11-2012, TAND huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên), rất đông người dân muốn tham dự phiên tòa nhưng đều phải đứng bên ngoài. Lực lượng bảo vệ tòa án thường không giải thích, không đưa được lý do chính đáng tại sao không cho người dân vào xem xét xử. Nhiều người sau khi xin vào không được đã ngồi bệt ở cổng tòa khóc.

Luật sư Ngô Ngọc Trai (Đoàn luật sư TP Nam Định) cho rằng một số tòa án không cho người dân vào xem xét xử lấy lý do “bảo vệ trật tự phiên tòa” là bao biện, không thuyết phục. Luật sư Trai cho biết: “Nhiều phiên tòa còn chỗ trống rất nhiều nhưng bảo vệ không cho dân vào xem. Trách nhiệm của lực lượng hỗ trợ tư pháp là giữ gìn trật tự phiên tòa, nhưng thay vì làm nhiệm vụ của mình thì họ cấm không cho dân vào phòng xử. Căn cứ điều 18 Bộ luật tố tụng hình sự, mọi người dân đều được quyền tham dự phiên tòa. Một người đi đường tránh mưa cũng có quyền tạt vào xem tòa hôm nay xử gì. Những hành vi ngăn cản người dân vào phòng xử nghe tòa xử án đều vi phạm pháp luật”.

Luật sư Ngô Ngọc Trai nói: “Luật tổ chức tòa án nhân dân điều 38 quy định: thẩm phán, hội thẩm phải tôn trọng nhân dân và chịu sự giám sát của nhân dân. Việc người dân tham dự phiên tòa chính là giám sát cán bộ tòa án tuân thủ, thực thi pháp luật. Đây cũng là một phương thức tuyên truyền phổ biến giáo dục pháp luật sinh động”.

 

Luật sư Trai là người đã gửi bản kiến nghị tới chánh án TAND tối cao để phản ảnh về việc người dân bị ngăn trở khi đến xem xét xử, nhưng tới nay không nhận được phản hồi. Luật sư cho biết sắp tới sẽ tiếp tục gửi kiến nghị tới Quốc hội và Chủ tịch nước.

Posted in Law | Leave a Comment »

16/04/2013: Tản mạn vụ ĐVV, sửa đổi HP, đổi tên nước về thành VN DCCH và … Quản lý tài chính

Posted by BEAR on Tháng Tư 16, 2013

Diễn tiến vụ việc Đoàn Văn Vươn đã có nhiều chi tiết mới, và sẽ tiếp tục(Gia đình ông Vươn kháng cáo) cũng như hoạt động của nhóm khởi xướng Tuyên ngôn công lý cho ĐVV.

Theo 1 nhận định trên bản tin thời sự, vụ xử các quan chức Tiên Lãng, những bản án “treo” thậm chí được cho là quá nặng, trong khi bản án 5 năm cho “bước đường cùng” của nông dân ĐVV bị xem là quá nhe. Điều này vô hình chung đưa ra thông điệp của nhà nước đối với vụ việc nói riêng và câu chuyện khiếu kiện đất đai và quyền lợi của người nông dân và người dân nói chung.

Nhóm khởi xướng Tuyên ngôn công lý cho ĐVV bị “đấu tố” trên trang Đoàn trường đại học luật TP HCM , bị sách nhiễu mời viết giải trình…Đáp lại,  nhóm đã đưa ra yêu cầu xin lỗi

 

Những ý kiến xoay quanh sửa đổi Hiến pháp,  đổi lại tên nước thành Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, cũng là một điểm tin đáng chú ý.

‘Đổi lại tên nước là trở về đúng bản chất chế độ’

“Trước đây những ai có ý kiến đổi tên nước thường bị quy kết là suy thoái tư tưởng. Theo tôi, cái tên không phải là chỉ dấu cho một sự đổi hướng”, giáo sư Nguyễn Minh Thuyết trao đổi với VnExpress về đề xuất đổi tên nước.
> Đề xuất tên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa

Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết: “Ngày 2/9/1945, trong bản Tuyên ngôn Độc lập đọc trước cuộc mít tinh tại quảng trường Ba Đình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tuyên bố sự ra đời của một Nhà nước mới trên trường quốc tế – nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Tên nước sau đó đã được Quốc hội khóa I xác nhận trong bản Hiến pháp đầu tiên – Hiến pháp 1946. Tên gọi này phù hợp với thể chế của Việt Nam là thể chế Cộng hòa Dân chủ – chế độ do dân làm chủ, mọi việc thực hiện theo bản Hiến pháp do toàn dân phúc quyết và hệ thống pháp luật do những đại diện mà dân bầu ra ban hành.

Trong bài viết: “Tên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa sẽ tạo thế đi lên”, đặt vấn đề: in lại tiền

Đây có thể là một kịch bản thực sự sẽ xảy ra.

Và câu hỏi: ĐỔI TÊN NƯỚC LÀM BƯỚC ĐỆM ĐỂ ĐỔI TIỀN NHẰM CỨU BẤT ĐỘNG SẢN? đang đặt lơ lửng chờ lời giải đáp.

Hiện tại, người dân VN gần như không có 1 kênh saving an toàn, không được mua USD với mục đích cất trữ, vàng thì chỉ còn lại nhãn hiệu SJC được thừa nhận và Công ty SJC trở thành đơn vị duy nhất độc quyền gia công vàng miếng cho Ngân hàng Nhà nước…

Nếu đổi tiền thực sự diễn ra thì sự cào bằng, vô sản hóa có thể lại tái diễn, như trong các lần đổi tiền năm 75, 85.

Cuối bài viết trên, ông Vũ Mão đồng tình giữ nguyên quy định như Điều 45 Hiến pháp hiện hành: Các lực lượng vũ trang nhân dân phải tuyệt đối trung thành với Tổ quốc và nhân dân…thay vì với Đảng như dự thảo sửa đổi HP. Ông cũng nêu ý kiến nên sửa khẩu hiệu “Mừng Đảng, mừng xuân” là: “Mừng xuân đất nước, mừng Đảng quang vinh”.

Tình hình thế giới đang cận kề cuộc chiến hạt nhân…Bắc Triều Tiên đang làm cả thế giới quan tâm đến mình theo 1 cách tồi tệ nhất…
Hôm qua, ngày 15/04, Bình Nhưỡng tổ chức rầm rộ sinh nhật Kim Nhật Thành , cùng ngày 14h45 theo giờ địa phương, xảy ra vụ đánh bom đẫm máu tại giải marathon ở Mỹ. Điều này chắc nhiều người nhận định là không phải là sự ngẫu nhiên trùng hợp.
Câu chuyện xếp hàng hiến màu và hình ảnh Cụ 78 tuổi cán đích sau khi bom nổ ở Boston 1 lần nữa tái hiện hình ảnh nước Mỹ luôn sẵn sàng đối diện với chủ nghĩa khủng bố, như cách đây 11 năm, trong vụ 11/09: NGOAN CƯỜNG, MẠNH MẼ và KHÔNG KHOAN NHƯỢNG

Đó là những tin tức tôi quan tâm ngày hôm nay.

Xin giới thiệu với các bạn bài viết:

Phương pháp quản lý tài chính hiệu quả

Quản lý tài chính – Quản lý chi phí

Người nghèo: Tiết kiệm = Thu nhập – Chi phí
Người giàu: Chi phí = Thu nhập – Tiết kiệm

Hãy cộng tất cả thu nhập của bạn (lương cứng, lợi tức kinh doanh, thu nhập từ KDTM, được cho…) và phân bổ vào 6 loại quỹ khác nhau. Bạn có thể dùng heo đất, tài khoản ATM, nhưng tốt hơn nên dùng những hũ nhựa trong suốt, có thể nhìn thấy bên trong và dán nhãn lên. 6 quỹ đó bao gồm:

1. Quỹ Tự do tài chính: 10% thu nhập

  • Trả nợ CÓ LÃI SUẤT (giảm tiêu sản)
  • Đầu tư vào tài sản để SINH RA TIỀN (lãi mẹ đẻ lãi con).

Bạn có thể chọn 1 vài kênh sau để đầu tư: Ngân hàng, cổ phần công ty, cho vay. Có thể lúc đầu bạn thấy nó rất nhỏ thôi, nhưng nếu bạn đủ thời gian rảnh rỗi như Energy thì hãy làm 1 phép tính:

Với mức thu nhập 5 triệu 1 tháng, 10% chỉ là 500.000, bạn tiết kiệm 600.000 1 tháng liên tục trong 30 năm, với lãi suất 8% 1 năm bạn sẽ có 700 TRIỆU, với mức lãi suất 15% 1 năm bạn sẽ có 2 TỶ 800 TRIỆU. Ví dụ này để chúng ta có thể hiểu về sức mạnh của việc có 1 lượng tiền để đầu tư hàng tháng. Vì đây là 1 bài viết về quản lý tiền, giữ tiền, không phải bài viết về Đầu tư nên Energy sẽ không bàn them về vấn đề này.

Bạn hãy coi quỹ này như một con ngỗng đẻ trứng vàng, và không bao giờ được GIẾT nó. Đừng bao giờ lấy tiền trong quỹ này ra để làm bất cứ việc gì ngoài 2 việc trên. Bạn cứ thử không dành ra 10% trong 1 tháng xem, có thể bạn sẽ nói 1 tháng không làm đâu có sao ? Bạn của tôi ơi, bạn đã mất nhiều hơn con số đó rất nhiều đấy, theo nguyên tắc Lãi suất kép mà.

 nên dùng những hũ nhựa trong suốt, có thể nhìn thấy bên trong và dán nhãn lên

Nguồn: 365daystofinancialfreedom.com

2. Quỹ Tiêu dùng dài hạn: 10% thu nhập

  • Trả nợ, có hay không có lãi.
  • Nếu không có nợ, tích lũy nó và mua những món đồ xa xỉ mà bạn thích (VD: xe, điện thoại, quần áo, trang sức, mỹ phẩm…)

Đừng vay tiền mua trước rồi trả sau, vì đó là nguyên nhân dẫn đến hầu hết tình trạng tài chính tồi tệ.

3. Quỹ Giáo Dục: 10% thu nhập

Quỹ này dùng để đầu tư vào chính bản thân chúng ta. Hãy dùng nó để chi trả cho các khóa học, sách, DVD,… và trở thành một người hoàn hảo hơn.

4. Quỹ Hưởng Thụ: 10% thu nhập

Bản thân Energy thì thích quỹ này nhất. Đây là quỹ cho việc ĂN CHƠI và phải theo đúng nguyên tắc sau đây: TIÊU HẾT SẠCH và TIÊU HOÀNH TRÁNG.

Con người chúng ta có phần Con phần Người, vì chúng ta luôn muốn phát triển phần Người, luôn cố gắng hoàn thiện bản thân mà áp chế phần Con, nên lúc phần Con nó bùng nổ ra thì còn nguy hiểm hơn.

Quỹ này chính là để nuôi dưỡng phần Con của bạn một cách đúng mức. Về cách ăn chơi thì: Đừng ăn, chơi ở mấy chỗ bình thường. Vì chỉ khi ăn chơi ở những nơi sung sướng nhất, hoành tráng nhất, thì tiềm thức của bạn mới kích thích, mong muốn những lần ăn chơi hoành tráng hơn, khiến cho bạn có thể kiếm nhiều tiền hơn. Bản thân Energy thì đã có trải nghiệm nhiều lần với những lần ăn chơi thế này. Nhưng hãy nhớ, chỉ ăn chơi trong phạm vi 10% thôi bạn nhé.

5. Quỹ Chia Sẻ: 5% thu nhập

Quỹ này dành để cho đi. Hãy mua những món quà hay làm từ thiện với mục đích chính là giúp đỡ người khác. Đừng nói: “Tôi sẽ cho đi, sẽ giúp đỡ khi tôi nhiều tiền.” thu nhập bạn là 5 triệu bạn còn không dám cho đi 250.000, thế lúc thu nhập bạn là 500 triệu, liệu bạn có dám cho đi 25 triệu không? Energy nghĩ là không!

Nguồn: prosperityjars.com

6. Quỹ Tiêu Dùng Thiết Yếu: 55% thu nhập

Đây mới là quỹ chúng ta dùng để sống và để trả cho người khác. Tất cả những khoản ăn uống, sinh hoạt, chúng ta sẽ lấy từ quỹ này. Mục đích của nó là duy trì cuộc sống.

Nhưng… “Thế thì khó sống lắm, khác gì bạn bảo tôi đang tiêu 5 triệu/tháng thì giờ chỉ được tiê gần 3 triệu/tháng”. Energy xin trả lời bạn: “Chính cách chi tiêu của bạn dẫn đến tình trạng tài chính hiện tại của bạn, và bạn đang TÚNG QUẪN!”

Nhưng … “tiêu 55% không đủ, đi vay được không”. – bạn có biết chính những hành động như thế sẽ nuôi dưỡng thói quen xấu của bạn, và làm cho bạn trở nên như bây giờ không?

Nhưng…

Nhưng…

Kết, tôi thực sự băn khoăn không hiểu mình nên làm gì để quản lý tiền bạc của mình bây giờ. Tôi cũng muốn tiết kiệm, muốn đầu tư cho tương lai…Tôi biết theo cách sống của cha mẹ mình , “năng nhặt, chặt bị”,  nhưng tôi có thể làm gì? Tiền sẽ mất giá và thực sự là như vậy…Tiền trong túi tôi, nhưng có 1 bàn tay vô hình đang móc ra và tiêu xài cho lợi ích của họ…Bố mẹ tôi đã từng chắt chiu cả đời để sở hữu 1 căn nhà …và đã làm được…cho dù họ chỉ có đồng lương công nhân…Còn tôi, đồng lương của một kỹ sư, một cử nhân…câu hỏi sao cho bằng được cha mẹ mình cũng thật mong manh…Và câu chuyện ĐVV còn cho thấy 1 nguy cơ của những người đã có tích lũy, rồi khi nhóm lợi ích và lạm quyền thò tay sờ đến thì họ cũng thành ra tay trắng…

Đâu là cách sống, cách nghĩ, cách suy tư của những con người chỉ thấy được hôm nay mà không thể tìm ra cách hoạch định tương lai cho mình? Phải chăng ta sẽ thành ra những kẻ CƠ HỘI, CHỤP GIẬT, VÔ CẢM?

😦

 

 

 

Posted in My-Writting | Leave a Comment »

05/04/2013 – Công lý cho ĐOÀN VĂN VƯƠN? –> Hồi kết…

Posted by BEAR on Tháng Tư 5, 2013

Phiên tòa xét xử ĐVV đã đi đến ngày cuối.

Ông Đoàn Văn Vươn bị đề nghị 5-6 năm tù
Theo Bình luận ngắn về mức án được đề nghị cho Đoàn Văn Vươn tren trang tuyenngonchodvv,  bản án chỉ là phù hợp  với tội danh giết người chưa đạt được áp dụng các tình tiết giảm nhẹ. Nói cách khác, nó không có gì là rất nhẹ, phù hợp hay thể hiện sự khoan dung và công lý gì như nhiều ng lầm tưởng.

Theo bản tin trên VNexpress, trong lời nói sau cùng, ông Vươn bảo do “không còn con đường nào khác” nên buộc phải chống lại. “Anh em chúng tôi không muốn gây chết người tại mảnh đất của mình nên đã cảnh báo trước khi xảy ra vụ cưỡng chế”, bị cáo 50 tuổi nói. Trước khi dừng lời, ông Vươn nêu lại quan điểm của luật sư, đề nghị được chuyển tội danh sang Giết người do vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng

Chính xác phải là Tội cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khoẻ của người khác do vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng. Vì chưa có người chết và ĐVV cũng khẳng định k hề có ý này.

Xin trích Điều 96. Tội giết người do vựơt quá giới hạn phòng vệ chính đáng

  1. Người nào giết người trong trường hợp vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng, thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm.
  2. Giết nhiều người trong trường hợp vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng, thì bị phạt tù từ hai năm đến năm năm.

Xin trích Điều 106 – Bộ Luật hình sự
Điều 106. Tội cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khoẻ của người khác do vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng

1. Người nào cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác mà tỷ lệ thương tật từ 31% trở lên hoặc dẫn đến chết người do vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến một năm.

2. Phạm tội đối với nhiều người thì bị phạt tù từ một năm đến ba năm.

Theo phân tích của bạn Nguyễn Thị Ánh Hiền trên DÂN LUẬN, thì tội danh này là phù hợp.

Như vậy, nếu VKS chấp thuận theo tội danh này, thì ĐVV sẽ bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến một năm.
Nói cách khác, thả ĐVV ngay tại tòa mới chính là công lý.

Song như nhiều người đã nhận xét, đây là 1 phiên tòa đã có án trước khi xét xử.

Theo tổng hợp của BBC, cũng như trong nhiều bài viết khác, sự thiếu thông tin giám định thương tật trong cáo trạng, sự bất nhất lời khai không được làm rõ, chủ tọa cả vú lấp miệng em các luật sư không cho tranh biện, như thế đủ cho thấy bản án này CÔNG LÝ như thế nào.

Không khí bên ngoài tòa án cũng giống như nhiều vụ án được quan tâm khác, đều cho thấy thái độ BỊT MIỆNG thống nhất của cơ quan hành pháp đối với quấn chúng.

Xin kết bài bằng bức hình ĐVV ra tòa và nhận xét trên blog Lê Dũng Vova:

Công an đại diện cho Hành pháp cười tủm tỉm, quan tòa đại diện cho Tư pháp đang nhắm mắt bặm môi, người dân Đoàn Văn Vươn thì  bình thản, khinh miệt …

doan-van-vuon5-d07fd

Bài liên quan: 02/04/2013 – Công lý cho ĐOÀN VĂN VƯƠN?

Lời khai của anh Vươn, anh Quý và anh Vệ tại phiên tòa

Dưới đây là trích lời khai của Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý và Đoàn Văn Vệ tại phiên tòa, theo ghi chép của Luật sư Trần Đình Triển:
1. Anh Đoàn Văn Vươn với lời khai khẳng khái, trung thực tại phiên tòa là: Gia đình tôi tập trung tất cả sức lực, bán nhà bán cửa, vay vốn để đầu tư vào đầm (sự thật là đã mất mát cả tính mạng, anh Vươn một con gái 8 tuổi bị chết đuối tại đầm, chị Hiền 1 cháu trai ruột 8 tuổi cũng chết đuối tại đó) trước tình cảnh bị thu hồi tất cả và không bồi thường, giữa cái sống và cái chết, cuộc sống của cả gia đình… tôi biết chính quyền huyện Tiên Lãng sai mà tôi đã khiếu nại lên các cấp thành phố và huyện Tiên Lãng nhưng không ai giải quyết. Trước khi cưỡng chế, tôi cũng đã có những hành động báo trước là sẽ chống đối. Việc bất đắc dĩ nên tôi chủ trương phải hinh sự hóa quan hệ hành chính dân sự này thì các cơ quan mới giải quyết đúng vụ việc. Vì vậy tôi mới bàn với em tôi là Đoàn Văn Quý tìm cách chống trả nhưng chỉ dừng lại sự cảnh báo và đe dọa mà không làm tổn thương hoặc cướp đi tính mạng của ai cả. Hôm đoàn cưỡng chế triển khai,cả 24 người lực lượng cảnh sát cơ động đội mũ, mặc áo giáp và trang bị vũ khí, khi mìn nổ không làm ảnh hưởng đến ai nhưng họ xông vào nhà em trai tôi (Quý) là bất hợp pháp vì không phải đối tượng bị cưỡng chế, họ sử dụng vũ khí hành động trước nên em tôi mới chống đối, như lời em trai tôi khai là đúng. Tôi không giết người, tôi không chống người thi hành công vụ vì họ làm sai pháp luật sao lại gọi là công vụ?; mà chỉ phạm tội giết người do vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng. Lời nói sau cùng cuả anh Vươn: Tôi gửi lời cảm ơn Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội, cơ qua thông tấn báo chí và những người quan tâm đến vụ việc gia đình tôi.
2. Lời khai của anh Đoàn Văn Quý: “Trước tình cảnh gia đình tôi mất hết tài sản không còn gì để sống nên tôi và anh tôi có bàn bạc nhằm để đe dọa, dừng việc cưỡng chế để các cơ quan có thẩm quyền cứu xét cho gia đình tôi; khi đoàn cưỡng chế đến cách nơi tôi đặt kíp nổ khoảng 15m, tôi giật mìn nổ chưa gây hại cho ai, để cảnh báo nhưng họ vẫn cứ xông vào và họ bắn tôi trước nên tôi chống trả. Nhà ở của tôi, không thuộc diện cưỡng chế, họ không xin phép tôi mà xông thẳng vào nhà đất là đât của tôi; trong khi khu đầm bị cưỡng chế và nhà anh Vươn còn 2 lối đi vào tại sao họ không đi mà xông thẳng vào nhà tôi? Trong quá trình điều tra tôi bị bức cung, dụ cung, có những lời khai tôi yêu cầu gạch phần giấy trắng nhưng họ không gạch. Tôi sai đến đâu pháp luật xử đến đó, nhưng vì tôi bảo vệ quyền lợi chính đáng của gia đình tôi và chống trả lại quyết định sai trái của Ủy ban ND huyện Tiên Lãng và thực hiện trái pháp luật của đoàn cưỡng chế. Sự việc chỉ có vậy, tôi thành thật khai báo sai đến đâu tôi chịu, tôi không phạm tội giết người như cáo trạng. Còn quyết định trái pháp luật và đoàn cưỡng chế xông thẳng vào nhà tôi, xử dụng vũ khí bắn tôi với mục đích tiêu diệt, vết đạn nham nhở trên tường chứng minh điều đó sao họ không chịu trách nhiệm?
3. Lời khai của Đoàn Văn Vệ: “Việc cậu tôi có nhờ tôi mua một khẩu súng hoa cải đưa về Thái Bình, tôi đã nhờ Chinh bạn tôi mua được súng đó, khi tôi hỏi lại cậu tôi (Vươn, Quý) biết được mua súng để bảo vệ, tôi sợ liên lụy nên tôi đã mang tiền trả cho cậu Quý và nói với Chinh là không mua nữa trong đó có cả tiền của tôi chi ra cả cho cậu, còn việc Chinh đang cầm tiền của tôi thì tôi đòi nhưng Chinh chưa trả. Hôm cưỡng chế, tôi không có mặt và tôi không biết chuyện đó, khi sự việc diễn ra ầm lên thì tôi chạy ra xem sao cũng như những người dân khác thôi thì tôi bị bắt giữ. Trong quá trình điều tra, một điều tra viên bảo tôi đưa tiền sẽ lo không có tội tình gì cả và anh ta đưa điện thoại cho tôi gọi điện về cho vợ tôi và vợ tôi đã đưa cho anh ta 02 lần tiền (một lần 20 triệu đồng và một lần 10 triệu đồng). Nhưng sau đó, tôi không thấy có kết quả, tôi đã đề nghị thay đổi điều tra viên nhưng không được chấp nhận. Quá trình điều tra tôi bị bức cung, ép cung, dụ cung. Tôi khẳng định, tôi không phạm tội. Tại sao lại bắt giam giữ, truy tố và xét xử đối với tôi?

Posted in Law | 1 Comment »