Welcome to BEAR’s BLOG!!!

Khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn, đe dọa xã hội

Posted by BEAR on Tháng Hai 15, 2008

2008.02.14

Nhã Trân, phóng viên đài RFA

Hiện tượng khoảng cách giàu nghèo ở Việt Nam ngày càng lớn rộng là đề tài được bàn đến nhiều trong thời gian vừa qua. Mới đây công luận trong và
ngoài nước một lần nữa lại bức xúc về vấn đề này, như chuyện có người Việt Nam đã tậu xe Rolls Royce là loại xe đắt vào bậc nhất thế giới nhập vào nước ta. Nhã Trân tìm hiểu thêm và trình bày như sau.

Vài tuần trước Tết, trong khi giới lao động nghèo đang vất vả xoay sở để có thể mua những thức không thể thiếu của mấy ngày đầu xuân cho đúng phong tục, thì một tin gây chú ý nhiều trong công luận. Đó là, loại xe hơi Rolls Royce Phantom, hiệu xe đắt bậc nhất thế giới, vừa được nhập vào Việt Nam.

Trị giá đến gần 1 triệu rưỡi đô la, chiếc xe hàng hiệu này lâu nay chỉ thuộc về những tỷ phú có tiếng quốc tế, thường ở những nước giàu mạnh, có quá trình phát triển đã lâu, hoặc các tỷ phú dầu mỏ ngồi trên núi vàng.

Lần này, những món hàng xa xỉ ấy trở thành sở hữu của giới doanh nhân trong nước, đại gia về địa ốc và đại gia về kinh doanh vải vóc, nhà hàng.

Trước đó, từ những năm đầu thế kỷ 21 này, hiện tượng đua nhau mua sắm những thứ hàng hoá sang trọng, đắt tiền từng xảy ra trong giới nữ doanh nhân Việt Nam. Những người lắm bạc thừa vàng sẵn sàng bỏ ra hàng ngàn đô la để làm chủ những loại vật dụng, thường không phải là nhu yếu phẩm, mà chỉ là những ví xách tay, trang phục, xe cộ…

Giá những món hàng này làm chóng mặt đại đa số quần chúng, từ giới công, tư chức đến công nhân, vì có khi một vật dụng nhỏ như chiếc ví cầm tay đã trị giá bằng gần một năm lương của họ. Điển hình là một túi xách hiệu Louis Vuitton đắt đến bốn ngàn đô la trong khi một sinh viên mới ra trường lắm lúc chỉ kiếm được khoảng hơn 100 đô la/tháng, khiến báo chí nước ngoài đã đôi lần phải làm phóng sự về hiện tượng này ở Việt Nam.

Thanh Tú, tốt nghiệp ngành quản trị kinh doanh và đang làm cho một công ty vốn nước ngoài ở Sài Gòn, cho biết suy nghĩ của mình: “Tôi học Trường Kinh Tế – Khoa Quản Trị Kinh Doanh, ra trường thì tôi đi làm trung bình lương hàng tháng của tôi là 200 đô. Người ta mua một cái xe như vậy mục dích để người ta khoe giàu. Quan trọng là người ta kiếm tiền như thế nào chứ không phải quan trọng là người ta kiến được bao nhiêu tiền.”

Trường hợp của những sinh viên có việc làm sau khi ra trường là may mắn. Còn nếu kể đến những công nhân cực nhọc làm ngày làm đêm, tranh thủ tăng ca đến kiệt sức; những ông cụ tuổi bát tuần vẫn còng lưng kéo xe, chân đất chạy trên vạn dặm đường thay trâu ngựa; những chị, những bác oằn vai gánh hàng rong, rao đến khản hơi hụt tiếng từ phố lớn qua hẻm nhỏ… thì món tiền ngừơi giàu mua một chiếc ví cầm tay lắm lúc có thể nuôi sống họ một vài năm hoặc cứu vớt họ khỏi cảnh nghèo đói.

Trong khi đến hơn 3 phần 4 dân số ở Việt Nam sống trong cảnh chạy ăn từng bữa, trẻ em nhiều vùng nông thôn hoặc vùng sâu vùng xa phải lâm vào cảnh thất học vì không có trường lớp, hay đến trường với chân đất và bụng đói, thì nhiều đại gia vung tiền qua cửa sổ, mua vui một trận bằng tiền ăn của cả một gia đình nghèo một tháng. Hoặc mua chiếc xe trị giá bằng xây 3 trường học, 2 y viện cấp huyện, mà lại được báo chí trong nước ca tụng, theo dõi từng diễn tiến của nó như được cấp biển kiểm soát toàn số 7, v.v.


Theo tôi thấy thì các đại gia ở Việt Nam đã tiêu tiền một cách quá lãng phí như mua xe đến hơn một triệu đôla. Hơn nữa, mặc dù dó tiền mua xe được nhưng mà tự hỏi họ có hưởng thụ được những cái xe hơi độc này được hông?

Tiến sĩ Phùng Thanh Sơn

Cách tiêu tốn quá đáng cho những xa xí phẩm của giới tiền rừng bạc bể ở Việt Nam không chỉ khiến người trong nước choáng mà kiều bào cũng phải phản ứng.

Những người được hỏi nói rằng lối tiêu xài này không cần thiết hoặc quá hoang phí. Là một trong những ngừơi có suy nghĩ đó, Tiến sĩ Phùng Thanh Sơn ở Bang Seattle (Hoa Kỳ), một chuyên gia kỹ thuật, vững vàng về mặt tài chính sau hơn 30 năm định cư ở một cường quốc hàng đầu thế giới và đã hàng chục năm làm việc với mức lương cao vào bậc nhất nhì, đưa ra nhận xét:

“Theo tôi thấy thì các đại gia ở Việt Nam đã tiêu tiền một cách quá lãng phí như mua xe đến hơn một triệu đôla. Hơn nữa, mặc dù dó tiền mua xe được nhưng mà tự hỏi họ có hưởng thụ được những cái xe hơi độc này được hông? Ở đất nước Việt Nam mình, như chúng ta đều biết đường sã thì chật hẹp, hay kẹt xe, như vậy dù có xài tiền một triệu rưỡi đôla cho cái xe hơi độc thì làm sao mà hưởng thụ được.”

Quả thật, mức ăn xài của giai cấp mới ở Việt Nam hiện nay, mà nhiều người đặt tên là giai cấp tư bản đỏ, khoảng vài năm nay đã gây sốc cho xã hội. Một thống kê mới đây cho hay tính đến năm 2006, chi phí mua sắm của giới giàu có cao hàng chục lần so với người nghèo, và chi phí cho việc vui chơi giải trí của họ cao tới hơn 70 lần.

Cung cách tiêu tiền không tiếc tay của những người giàu xổi là chứng minh rõ rệt nhất cho khoảng cách giàu nghèo ở Việt Nam hiện nay, ngày càng có khuynh hướng gia tăng.

Lý do nảy sinh ra tầng lớp tiêu dùng hàng đẳng cấp “siêu sang” ở Việt Nam lâu nay được chứng minh là hậu quả của nhiều nguyên nhân, mà quan trọng nhất là sự yếu kém trong việc quản lý, từ quá trình tư hữu hoá tài nguyên quốc gia cho đến cơ chế kinh tế thị trường và tính thuế thu nhập.

Khoảng cách giàu nghèo quá chênh lệch không ngừng là một báo động về sự mất quân bằng của một xã hội, góp phần vào tình trạng tụt hậu và đói nghèo của nhiều thành phần dân chúng, chưa kể có khả năng gia tăng mức độ tệ nạn của xã hội ấy.

Có thể nào thay vì để sắm những món xa xỉ ngay đối với cả nhiều kiều bào như chiếc túi xách hàng ngàn đô la, những chiếc xe hơi hàng trăm ngàn đô la, xây mồ mả trị giá cả tỉ đồng… thì những món tiền này được dùng vào việc công ích, từ thiện để cứu vớt hàng trăm, hàng ngàn người như xây viện mồ côi, mở trường học, dựng chùa chiền, xây cầu đường… mà tên tuổi của người nhân ái này còn được nhắc nhở đến ngàn thu?

Vị chuyên gia kỹ thuật kiều bào đưa ý kiến: “Các đại gia có thể dùng đồng tiền này để giúp đỡ dân Việt Nam như có những dự án để dân có công ăn việc làm và những dự án phát triển đất nước.

Dĩ nhiên là đất nước Việt Nam còn nghèo thì có nhiều dự án để làm, như dự án giúp đỡ những người bị bão lụt không có nhà ở, không có cơm ăn; hay là dụ án giúp đỡ những trẻ mồ côi, trẻ không có tiền để đi học, những người nghèo không có công ăn việc làm; có thể xây cầu hay đường sá, hay giúp đỡ đất nước phát triển trong thời gian này. Tôi thấy nhiều Việt kiều cũng đi về hàng năm và giúp đỡ, làm được nhiều dự án từ thiện”

Trong khi chờ đợi hố sâu giàu-nghèo được lấp bớt, chủ yếu là từ hành động của giới thẩm quyền, có lẽ người ta có thể làm những điều vừa nói hoặc tương tự, để có thể giảm bớt phần nào

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: