Welcome to BEAR’s BLOG!!!

Chuyện…05/10

Posted by BEAR trên Tháng Mười 5, 2008

T-Huế:Nhiều nhà máy, KCN đang làm nhiễm độc nguồn nước

Dù công nghiệp chưa phát triển, nhưng một hiện tượng đáng lo ngại đối với nhiều địa phương, trong đó có TT-Huế là hầu hết các nhà máy, khu công nghiệp đều gây ô nhiễm môi trường.

Dân khổ vì ô nhiễm!

Hơn 1 năm nay, hàng trăm hộ dân ở thôn 2, 4, 7 xã Thủy Phù, huyện Hương Thủy (TT-Huế) phải sống trong cảnh ô nhiễm môi trường trầm trọng do nguồn nước thải của các nhà máy KCN Phú Bài chảy trực tiếp ra các khe suối, ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống sinh hoạt của người dân địa phương.

Ông Nguyễn Quang Ấm ở thôn 7, xã Thủy Phù, huyện Hương Thủy lắc đầu ngao ngán: “Hơn 1 năm nay, nguồn nước ở đây tự dưng bị nhiễm phèn trầm trọng. Sống ở đây gần cả đời người làm chi thấy chuyện ni. Nhưng từ khi Nhà máy bia Huế cho nước thải chảy trực tiếp ra khe ông Thơ thì đã thấm sâu vào các giếng bơm nơi đây”

Dân kêu không thấu trời!

Ông Ngô Toản, Chủ tịch UBND xã Thủy Phù, huyện Hương Thủy (TT-Huế) cho biết: “Sau nhiều lần người dân và chính quyền địa phương phản ánh về tình trạng ô nhiễm của KCN Phú Bài, kèm theo các hình ảnh chứng minh ô nhiễm, các cơ quan chức năng đã về lấy mẫu xét nghiệm nước. Kết quả cho thấy là nguồn nước đang bị ô nhiễm”.

Ông Tôn Thất Tuấn, trưởng thôn Phú Gia, xã Lộc Tiến, huyện Phú Lộc (TT-Huế) cho biết: “Việc nhà máy gây ô nhiễm trầm trọng, người dân đã nhiều lần kiến nghị đến các cơ quan chức năng nhưng người dân đợi mãi vẫn chưa thấy phản hồi”.

30kg bệnh phẩm nội tạng người vứt trong bãi rác

Sáng 3/10, ông Nguyễn Ngọc Quân, cán bộ khoa Giải phẫu, ĐH Y Hà Nội đã bị cảnh sát bắt quả tang chở 2 túi nilon đen, đựng 30kg nội tạng người vứt vào khu tập kết rác của bệnh viện Giao thông vận tải.

Theo ông Quân, khoa Giải phẫu (ĐH Y) ký hợp đồng thuê khoán chuyên môn, xét nghiệm chẩn đoán mô tế bào học với bệnh viện Giao thông Vận tải nhưng không có hợp đồng xử lý chất thải y tế. Lãnh đạo Khoa Giải phẫu giao cho Quân chuyên trách đến bệnh viện Giao thông Vận tải lấy mẫu bệnh phẩm để làm phân tích theo định kỳ. Tuy nhiên, việc ông vứt bệnh phẩm là hành vi tự ý.

Gần đây nhất, ngày 14/8, bệnh viện này cũng phải “xử lý” khoảng 30kg bệnh phẩm là nội tạng người được bỏ trong thùng rác.

Miwon đặt cống xả nước thải cạnh bến đò ven sông Hồng

Dân sống quanh nhà máy Miwon nhiều đêm mất ngủ, bỏ cơm vì mùi hôi thối bốc lên từ khu xử lý nước thải. Cống xả nước thải được đặt ngay cạnh bến đò ven sông Hồng

Miwon cho biết, xả ra môi trường khoảng 150 m3 nước thải chưa đạt chuẩn. Tuy nhiên, cảnh sát môi trường nhận định là “quá ít” so với công suất nhà máy.
Theo người dân sống quanh nhà máy, từ khi vận hành hệ thống xử lý nước thải mới, môi trường ô nhiễm nghiêm trọng. Hàng chục gia đình có người bị viêm phổi, viêm họng.
Nước xả đen ngòm.
Mùi hôi thối khiến hàng trăm người dân mất ăn, mất ngủ.

Hết VEDAN lại đến MIWON, bột ngọt làm đắng những dòng sông! 😦

Kiểm soát việc vận chuyển xuyên quốc gia các loại rác thải công nghiệp độc hại

Càng ngày càng có nhiều rác thải công nghiệp độc hại của các nước kỹ nghệ phát triển Âu Mỹ chuyển sang các nước đang phát triển Á, Phi và Châu Mỹ La Tinh.

Hàng chục công nhân bị ngất xỉu

Ngày 4/10, 21 công nhân nữ của nhà máy chế biến thủy sản thuộc Công ty TNHH Long Shin, huyện Cam Lâm (Khánh Hòa) bị choáng, khó thở, phải đi cấp cứu tại các cơ sở y tế.

Biểu hiện các bệnh nhân là sốt cao, co cứng chân tay, nhức đầu, buồn nôn… nghi do bị nhiễm khí độc. Có trường hợp sốt cao đến hơn 40 độ, phải cho thở ô xy và toàn bộ được điều trị theo hướng rối loạn thần kinh thực vật, bằng các biện pháp điện giải.

Ông Trương Quốc Thuần, Giám đốc sản xuất của nhà máy, cho biết: quá trình sản xuất sử dụng clorine là chất dùng để xử lý vệ sinh khu vực sản xuất.

Vừa tăng trưởng vừa kiềm chế lạm phát, bằng cách nào?

Bức tranh tổng thể: Tích cực, nhưng căn bệnh vẫn còn…

“Chúng ta đang đứng trước một bức tranh tổng thể khá tương phản. Tích cực hiện rõ, đó là lạm phát bước đầu bị kiềm chế, tỷ giá hối đoái ổn định, nhưng khó khăn cũng còn nhiều: lãi suất cao, doanh nghiệp kêu thiếu vốn, nhiều doanh nghiệp nhỏ và vừa làm ăn rất khó khăn, nông dân không bán được lúa gạo, sức mua kém,… Liệu đã đến lúc nên nới rộng chính sách tiền tệ để cứu vãn các hoạt động sản xuất kinh doanh lành mạnh, phục hồi tăng trưởng kinh tế và tăng cường năng lực cạnh tranh của nền kinh tế chưa?

ông Trần Du Lịch, người vừa rời khỏi chức vụ Viện trưởng Viện Kinh tế TP. Hồ Chí Minh để làm chuyên trách Quốc hội, trả lời câu hỏi này bằng một phân tích bài bản: “Chống lạm phát dựa vào bốn phương thuốc: tiền tệ, tài khóa, chi tiêu, ngoại thương. Như chúng ta đều biết, trong tám giải pháp được Chính phủ áp dụng, thấy rõ hiệu quả nhất là giải pháp thắt chặt tín dụng, qua đó kiềm chế được lạm phát, như con bệnh đã được “cắt sốt”. Tuy nhiên, hiện trạng bệnh dường như vẫn còn nguyên. Kế hoạch tài khóa là một ví dụ, khi chi thường xuyên không hề giảm, bội chi ngân sách năm nay vẫn xấp xỉ 5% GDP, nghĩa là giá trị tuyệt đối còn tăng hơn năm ngoái. Điều này được thể hiện rõ khi chi tiêu hành chính vẫn y nguyên, họp hành, tổng kết, hội thảo, hội nghị… có giảm đâu!

Ngoại thương vẫn nhập siêu, chỉ ổn định ngoại hối nhờ tổng cung ngoại tệ dựa một phần vào những nguồn không ổn định như kiều hối, tài khoản vãng lai… Điều đáng nói nhất là một đất nước có chiến lược hướng về xuất khẩu (một trong ba chương trình trọng điểm sau Đại hội VI của Đảng năm 1986) mà sau hơn 20 năm vẫn còn nhập siêu thì không chấp nhận được. Đã vậy, nhập siêu lại ngày càng lớn, trong khi Bộ Công thương năm nào báo cáo cũng “xuất khẩu tăng”. Tôi không cần biết xuất khẩu tăng bao nhiêu, nhưng xuất khẩu ròng (xuất trừ cho nhập) phải dương thì mới được”.

Sức mua giảm: do “trong nhà bệnh, ngoài ngõ có dịch”

“Người Việt Nam dùng hàng Việt Nam”, nên hay không?

Ông Huỳnh Bửu Sơn trở lại vấn đề mà ông Trần Du Lịch nhận xét về tình trạng nhập siêu của một đất nước có chiến lược hướng về xuất khẩu, là phải chăng chúng ta chỉ hướng về xuất khẩu trên danh nghĩa, còn thực tế lại nghiêng về chính sách thay thế hàng nhập khẩu? Ông lưu ý: “Chính sách thay thế nhập khẩu sẽ không hiệu quả vì đưa đến việc phát triển các ngành công nghiệp mà lợi thế cạnh tranh, chi phí sản xuất, năng suất đều không bằng người ta.

Chi tiêu của Nhà nước, vốn luôn khuyến khích “người Việt Nam dùng hàng Việt Nam” nhưng cơ quan nhà nước có mua hàng Việt Nam không, trong khi đây là nhà tiêu thụ lớn nhất và tập trung nhất? Từ trung ương xuống địa phương, thông qua ngân sách, việc kích thích sản xuất và tiêu dùng hàng nội địa đã được chú trọng chưa, trong khi vấn đề đó cần được tiến hành liên tục nếu chúng ta muốn phát triển kinh tế. Những năm trước, còn có chương trình “Hàng Việt về làng” với mục đích kích cầu khu vực nông thôn, nhưng gần đây cũng không còn”.

ng Huỳnh Bửu Sơn lập tức phản biện: “Khẩu hiệu người Việt dùng hàng Việt có thể đắc dụng trong thời kỳ bảo hộ công nghiệp, nói như anh Chương là ở giai đoạn mười năm đầu của phát triển. Bây giờ, khi đã hội nhập, nói như thế chẳng khác gì tuyên bố “chúng tôi đang theo đuổi chính sách bảo hộ công nghiệp nội địa” và đặt người dân trước sự chọn lựa duy nhất là phải xài hàng Việt, dù kém chất lượng và giá cao. Nếu vậy trong tương lai làm sao công nghiệp Việt Nam có thể cạnh tranh, phát triển, vươn ra thế giới được? Hãy nhìn nhận một thực tế rằng hàng hóa trong nước có thuận lợi là chi phí vận chuyển thấp, chi phí lao động thấp, nguồn nguyên liệu mua trong nước, vậy tại sao giá thành sản xuất lại cao hơn người ta? Đã có những chi phí nào khác mà doanh nghiệp Việt Nam phải gánh chịu khiến cho họ bị đội giá thành?”.

Khả năng cạnh tranh của doanh nghiệp Việt kém đến đâu và vì sao?

– Những điều các anh chị nói nãy giờ chỉ để giải quyết bài toán “ngọn” mà thôi. Cái gốc của vấn đề là chúng ta đang có một nền kinh tế có năng suất vô cùng thấp, thấp không thể tưởng tượng được!

Ông Trần Du Lịch thể hiện sự tán thành bằng cách xin chen ngang: “Tôi đồng ý, rằng nền kinh tế chúng ta tăng trưởng nhờ vào vốn, chứ không có năng suất”.

Khác với các chuyên gia kinh tế, đại diện cho các doanh nghiệp tham gia bằng những câu chuyện thực tế. Ông Huỳnh Thiện chậm rãi: “Yếu tố giá thành chắc chắn ảnh hưởng đến tính cạnh tranh của doanh nghiệp Việt Nam, khi cùng một sản phẩm, nhà sản xuất địa phương phải chịu chi phí cao hơn các doanh nghiệp nước ngoài. Tháng 2-2008 trở về trước, vay VND chịu lãi suất 12%/năm, trong khi ở Hồng Kông, Singapore, Nhật, Pháp… chỉ khoảng 2-2,7%. Chúng tôi thuộc loại “khách hàng thân thiết” của ngân hàng nên chỉ phải trả lãi vay chừng 8% cho việc nhập nguyên liệu, nhưng con số này so với nước ngoài vẫn cao hơn nhiều lần. Không khó hiểu khi khả năng cạnh tranh của các doanh nghiệp Việt Nam rất kém. Mình yếu ngay tại thị trường của mình, nói gì đến thị trường nước ngoài!”.

Bà Bùi Hạnh Thu thì nhẹ nhàng:

– Mặt tích cực của vấn đề là các doanh nghiệp phải tự thay đổi để có thể trụ vững. Không tính đến giá thành cao do những yếu tố khách quan (cơ chế, chính sách…), nếu doanh nghiệp sản xuất những sản phẩm chưa đáp ứng được nhu cầu của thị trường, chất lượng chưa tốt thì phải nhường sân chơi cho người khác. Vẫn có nhiều doanh nghiệp sống tốt, đó là quy luật và càng lúc sẽ càng khốc liệt. Như ở Nhật, các doanh nghiệp nhỏ sau này chỉ còn làm vệ tinh cho các tập đoàn lớn, chứ không thể sản xuất cái gì mang thương hiệu của mình cả.

Đã có một sự phân công lao động, các doanh nghiệp nhỏ và vừa chỉ đi vào những mặt hàng tinh xảo hoặc từng chi tiết nào đó thôi, thị trường lớn là của các đại gia. Việt Nam dần rồi cũng đi theo xu hướng đó. Tất nhiên, chúng ta phải quan tâm đến những chi phí vô hình. Lưu kho ở cảng muốn lấy hàng ra phải tốn đủ loại chi phí, giá thuê mặt bằng, giấy phép môi trường đầu tư, nói chung là nhiều quy định được đẻ ra để “hành” doanh nghiệp, làm giá thành sản phẩm đội lên rất nhiều…”.

Đã đến lúc đặt vấn đề ưu tiên cho tăng trưởng kinh tế

Để tăng tính cạnh tranh với bên ngoài, một quốc gia có hai cách.

Cách thứ nhất là sử dụng tỷ giá hối đoái, phá giá đồng tiền nhằm đẩy mạnh xuất khẩu, nhưng khi ấy giới lao động phải được tăng lương, tiền tung ra nhiều, tạo lạm phát. Vậy chỉ còn cách thứ hai, đó là tăng tính cạnh tranh. Anh ngày càng to xác mà trình độ chỉ hết lớp 5 thì không có cách nào khác là phải chăm chỉ học hành, tu thân luyện tánh để nâng dần kiến thức lên, mà cạnh tranh với người ta. Phải làm sao cho một doanh nghiệp trước kia ra cảng lấy hàng tốn ba đồng thì nay chỉ cần một đồng, thủ tục trước kia mất ba ngày thì nay chỉ còn một ngày, rồi không ai chặn đường ông ấy bắt móc tiền ra cả. Đơn giản vậy thôi, đừng nói chuyện gì cao xa hết!”.

Ông Phan Chánh Dưỡng đồng tình: “Đúng, chỉ là bài toán năng suất và thời điểm kinh tế rất khó khăn này chính là cơ hội để chúng ta xử lý bài toán đó”. “Đừng nói đến việc làm từng chuyện một mà phải quyết liệt làm cùng một lượt, nếu không thì làm gì cũng khó vì thiếu tác động hỗ tương, và ngay cả có làm được chuyện gì thì kết quả cũng rất giới hạn – ông Trần Sĩ Chương tiếp – Hãy nhớ chúng ta đang gặp khó trong bối cảnh tình hình kinh tế thế giới không khả quan trong ít nhất 5 năm nữa. Chúng ta hay ví mình như chiếc máy bay đang chạy trên đường băng, cần tăng tốc để cất cánh thì đừng cho máy bay hết xăng, xẹp bánh. Đừng để lúc đổ đầy được xăng, bơm căng được bánh, siết lại ốc vít thì sân bay đã hoang hóa, tả tơi, đường băng hư hỏng, cỏ dại mọc đầy rồi. Khi ấy chúng ta phải làm lại từ đầu, với câu hỏi “Làm thế nào để cất cánh?”.

20% doanh nghiệp đứng trước nguy cơ phá sản

Hơn 50% doanh nghiệp tại Việt Nam thua lỗ

Giá điện: Phải minh bạch trước khi tăng giá!

TT – Giá điện sẽ tăng bình quân 20% và tối đa là 30% từ năm 2009. Thông tin trên được Thứ trưởng Bộ Công thương Bùi Xuân Khu khẳng định khi cho biết lộ trình tăng giá đã được bộ này trình Chính phủ. Tuy nhiên theo ý kiến nhiều chuyên gia, đây là mức tăng quá cao, đặc biệt trong tình hình nền kinh tế đang phải đối phó với nhiều khó khăn.

Một trong những lý do giải thích việc tăng giá là do giá điện tại VN hiện quá thấp và ngành điện cần vốn để đầu tư xây dựng các công trình lưới điện.

Theo ông Thanh, thời gian qua EVN đã nghiêm chỉnh chấp hành chỉ đạo của Chính phủ về việc chưa tăng giá điện nhằm góp phần kiềm chế lạm phát. Tuy nhiên, do đây là vấn đề then chốt để đảm bảo cân bằng tài chính, đủ vốn để tái đầu tư và các chỉ số tài chính của EVN theo yêu cầu của nhà tài trợ đồng thời thu hút đầu tư phát triển điện thì Chính phủ cần sớm có chỉ đạo, đồng thời tiếp tục cải cách giá điện theo hướng thị trường hóa và đẩy nhanh thiết lập thị trường điện.

Tuy nhiên, nhiều chuyên gia kinh tế cho rằng Chính phủ cần thận trọng về lộ trình tăng giá điện, vì hiện nay lạm phát cơ bản cao (trên 20%), kinh tế thế giới và trong nước còn diễn biến phức tạp, sẽ ảnh hưởng sang năm 2009. Đặc biệt, theo các chuyên gia, mức tăng bình quân dự kiến 20% là quá “sốc”.

Phải có cơ chế giám sát chặt

Trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Trần Viết Ngãi (chủ tịch Hiệp hội Năng lượng VN) cho biết: “Giá điện chỉ nên tăng bình quân 10-15% là phù hợp với điều kiện kinh tế nước ta hiện nay. Hơn nữa, nên tăng làm nhiều đợt, ví dụ tăng 15% có thể chia làm vài ba đợt, chứ nếu cùng một lúc đòi tăng ngay 20%, thậm chí 30%, thì rất khó chấp nhận”.

Ngoài ra, ông Quang A cũng cho rằng việc tăng giá phải cân nhắc kỹ giữa giá điện sinh hoạt và giá điện sản xuất, bởi chính giá điện như hiện nay mà nhiều cơ sở sản xuất rất lãng phí điện năng. Tương tự, ông Trần Viết Ngãi đề nghị nếu tăng giá điện thì cần tăng đối với khu vực sản xuất chứ không phải khu vực sinh hoạt, vì hiện nay khu vực sản xuất tiêu thụ tới 60-70% tổng sản lượng điện.

Trong khi đó, phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của Quốc hội Lê Quốc Dung cho rằng EVN luôn đòi hỏi tăng giá điện nhưng người dân không biết cơ cấu giá thành như thế nào. “Trước khi tăng giá điện, EVN cần công khai hơn về doanh thu, chi phí, hiệu quả kinh doanh thực của các đơn vị sản xuất và truyền tải điện. Làm rõ chi phí khấu hao tài sản cố định, chi phí lớn sửa chữa tài sản cố định, việc tiết kiệm chi phí sản xuất kinh doanh, hoạt động đầu tư ra ngoài ngành của EVN… Đặc biệt, tổn thất điện năng lên tới gần 10% của VN hiện nay là cao hay thấp?” – ông Dung đặt vấn đề.

Sắp có kết quả kiểm toán tại EVN

Theo Kiểm toán Nhà nước, cuối tháng 9-2008, lãnh đạo cơ quan này đã nghe báo cáo việc tổng kết, đánh giá công tác kiểm toán EVN. Cuộc kiểm toán kéo dài trong ba tháng (bắt đầu từ cuối tháng 6-2008) nhằm kiểm toán chi phí, giá thành, doanh thu của ngành điện (kể cả điện trong nước và mua của nước ngoài) làm luận cứ cho Chính phủ xây dựng lộ trình tăng giá điện.

Tuy nhiên, khi kết quả cuộc kiểm toán nêu trên chưa được công bố rộng rãi thì phương án tăng giá điện đã được công bố.

Bệnh phổi đe dọa sức khỏe người TQ

Một nghiên cứu của Hoa Kỳ dự đoán rằng hơn 80 triệu dân Trung Quốc sẽ tử vong trong 25 năm tới vì bệnh đường phổi.

Trọng tâm chú ý của dự án nghiên cứu là hậu quả của việc hút thuốc cũng như thói quen đốt than để nấu ăn và sưởi ấm trong nhà tại Trung Quốc.

Bệnh đường hô hấp hiện nay lã là một trong các nguyên nhân gây tử vong hàng đầu ở Trung Quốc, nhưng theo nghiên cứu mới ra, nguy cơ đang tiếp tục tăng nhanh. Việt Nam???

Rượu giả đã đạt đến trình độ “giả như thật”

Cầu chờ đường!

TT – TP.HCM đang xây dựng rất nhiều cầu, trong đó có những cây cầu quy mô lớn. Thế nhưng nhiều cầu xây xong hoặc sắp hoàn thành phải đối diện với thực tế… không có đường đi!

Cầu Thủ Thiêm thông xe đã lâu, song đến nay đường dẫn vào hai đầu cầu còn đang thi công. Các cơ quan chức năng đã yêu cầu đẩy nhanh tiến độ thi công đường nối cầu Thủ Thiêm và đại lộ đông – tây nhằm mở lối thông xe cho cầu Thủ Thiêm, thế nhưng đường sắp hoàn thành lại là… đường cụt.

Nông dân dùng sữa bò để… tắm

Việt Nam cần có luật bảo vệ người tố cáo tham nhũng

Cử nhân học tiếp vì…chẳng biết làm gì?


Chuyện…02/10

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: