Welcome to BEAR’s BLOG!!!

Chuyện…10/11 : Môi trường?

Posted by BEAR on Tháng Mười Một 10, 2008

Xã Đông Lỗ (huyện Ứng Hoà): Cả làng sống cùng… thạch tín

Sau khi có kết quả xét nghiệm hơn 100 mẫu nước từ các giếng khoan của Sở KHCN – MT Hà Tây (cũ), người dân xã Đông Lỗ bỗng kinh hoàng khi biết được bấy lâu nay họ đang phải sống chung với nguồn nước bị nhiễm thạch tín với nồng độ rất cao.

Điều đó có thể giải thích cho nguyên nhân số người bị mắc bệnh ung thư tại địa phương trong những năm lại đây lại… gia tăng đột biến

“Ốc đảo” hoang mang…

Xã Đông Lỗ có trên 6 nghìn dân, được chia thành 6 thôn, tuy nhiên trong những năm gần đây tỉ lệ người dân thôn Thống Nhất bị mắc bệnh ung thư gia tăng đột biến. Cả thôn có gần 1.100 dân, nhưng trong hơn 10 năm trở lại đây, số người chết vì bệnh ung thư đã trên 80 người.

Thôn Thống Nhất được ví như một ốc đảo bởi sự biệt lập với những thôn khác trong xã. Toàn thôn bị bao bởi sông Nhuệ đang ô nhiễm nặng, do nước thải từ Hà Nội và một số địa phương đổ về. Dòng nước luôn đen ngòm, bốc lên mùi hôi thối.

Trước đây, khi chưa có kết quả xét nghiệm về nguồn nước, người dân vẫn vô tư sử dụng nước ô nhiễm cho sinh hoạt hàng ngày. Nhiều khi thấy cá, tôm chết nổi, người dân vô tư vớt… về ăn, dù khi ăn thấy có mùi thum thủm. Khi mang cho lợn, gà ăn thì lợn gà chết mà không hiểu nguyên nhân. Từ đấy trong làng người dân thi nhau… mắc bệnh, sức khoẻ giảm sút trông thấy.

Theo nhẩm tính của ông Nguyễn Trung Dũng – Bí thư chi bộ thôn, trong những năm gần đây, số người bị chết vì bệnh ung thư là không ít. Chỉ riêng năm 2006 có tới 12 người chết vì bệnh ung thư, đa phần là ung thư gan. Năm 2007 cũng có 7 người  chết do ung thư và từ đầu năm 2008 đến nay dân làng cũng đã phải tiễn đưa… 8 người cũng vì căn bệnh trên.

Nhắc đến vấn đề này, ông Nguyễn Đình Khoái – Phó Bí thư chi bộ thôn  – bùi ngùi: “Số người chết vì bệnh ung thư trong độ tuổi lao động chiếm đa số. Có gia đình 2 – 3 người bị mắc bệnh, năm trước gia đình có người mất, năm sau lại mất thêm người nữa, thật buồn”.

Cần có giải pháp lâu dài

Kể từ khi có kết quả xét nghiệm về nồng độ thạch tín trong nước cao hơn nhiều lần so với quy định, hầu hết người dân đã có ý thức trong việc giữ gìn sức khoẻ. Các hộ trong thôn cũng tự giúp đỡ nhau xây bể nước mưa.

Được biết, năm 2006, tỉnh Hà Tây (cũ) có hỗ trợ dân trong xã 100 bể lọc, sau đó, Ngân hàng chính sách huyện Ứng Hoà cũng hỗ trợ bằng cách cho vay vốn để người dân xây bể nước mưa, hầm bioga. Song cho đến nay, những sự hỗ trợ trên… thưa dần.

rong khi đó, mỗi hộ nếu phải bỏ ra 4 – 5 triệu đồng xây một chiếc bể nước cũng không phải dễ dàng. Điển hình như gia đình anh Bùi Văn Tám, mặc dù gia đình rất muốn có được bể nước sạch nhưng dù cố gắng, chắt chiu, anh chị cũng chỉ đủ tiền nuôi hai đứa con đang theo học đại học mà thôi.

Đấy là chưa kể đến nhà anh Nguyễn Công Chức, đã chắt chiu nuôi được 6 con bò dự định giáp Tết bán lấy tiền xây bể, nào ngờ tháng trước bò uống nước sông về đổ bệnh hàng loạt, con sẩy thai, con đi ngoài… đành phải bán, lỗ hơn 20 triệu đồng. Vì thế, những gia đình hiện đang có đàn bò như gia đình anh Nguyễn Văn Cam, Nguyễn Văn Hải, Bùi Văn Chung… luôn sống trong cảnh lo âu khi đi chăn bò.

Khi được hỏi về giải pháp ngăn chặn tình trạng dịch bệnh gia tăng do nguồn nước bị ô nhiễm, ông Phạm Đức Síu – Trưởng thôn Thống Nhất – cũng chỉ cho hay, trước mắt địa phương vận động và khuyến cáo người dân mỗi nhà tự xây bể nước mưa cho sinh hoạt và không dùng nước sông, hồ, nước giếng khoan cho việc ăn uống. Tuy nhiên, đến nay, toàn thôn cũng chỉ có chưa đầy 70% số gia đình có bể nước mưa.

TP.Hồ Chí Minh: Dân sử dụng nước ngầm khu nghĩa địa

đô thị hiện đại thuộc bậc nhất của cả nước, ấy vậy mà đến nay vẫn còn đến hơn 1 triệu người dân không đủ nước sạch để dùng trong sinh hoạt. Hàng ngày, người dân nơi đây chỉ còn biết “nhắm mắt” sử dụng nguồn nước ngầm bị nhiễm phèn, có mùi hôi tanh hoặc chấp nhận mua nước sạch với giá cao gấp 10 lần giá quy định…

Thiếu nguồn nước sạch, hàng trăm nghìn người dân trên địa bàn Q.Tân Phú và Q.Bình Tân đang phải sử dụng nguồn nước ngầm từ giếng khoan. Điều đáng quan ngại là nguồn nước ngầm tại khu vực trên ngày càng ô nhiễm nghiêm trọng, do lượng chất hữu cơ từ khu nghĩa địa Bình Hưng Hoà thẩm thấu qua đất rất lớn, đe doạ đến sức khoẻ của người dân.

“Nhắm mắt” xài nước nhiễm bẩn

Dù nằm ở gần khu vực đầu nguồn nước sạch (Nhà máy nước Tân Hiệp – công suất 300.000m3/ngày đêm), song tỉ lệ hộ dân 2 quận Tân Phú và Bình Tân được sử dụng nước sạch khá khiêm tốn (khoảng 50-60%).

Ông Trần Văn Mai (số 4/22 đường Nguyễn Ngọc Nhựt, P.Tân Quý, Q.Tân Phú) cho biết: “Chúng tôi đã đề nghị với chính quyền địa phương, ngành cấp nước không biết bao nhiêu lần rồi mà vẫn không có nước sạch để sử dụng. Người dân chỉ còn cách sử dụng nước từ giếng khoan, dù biết rằng chất lượng nước ngầm đã được khuyến cáo không nên sử dụng, vì đang ô nhiễm nặng”.

Và từ sau cái chết của người chồng (mới 34 tuổi) do căn bệnh ung thư cách đây chưa đầy 6 tháng, gia đình chị Hương cảnh giác không dám sử dụng nước giếng để nấu ăn, uống.

Khu vực nhức nhối nhất về nước sạch phải kể đến, đó là P.Bình Hưng Hoà A, Q.Bình Tân – nằm ngay cạnh nghĩa địa Bình Hưng Hoà, có tỉ lệ hộ dân sử dụng nước ngầm lên đến 80-90%.

Dẫn PV quan sát 2 bình dùng lọc nước từ giếng khoan, bà Nguyễn Thị Anh (số 35 đường số 7, khu phố 5, cách khu nghĩa địa khoảng 100m) bức xúc phản ánh: “Mới lau chùi lúc sáng, vậy mà đến trưa bộ phận lọc lại nhớt nhợt và ngả sang màu vàng, nước bơm lên có mùi tanh tanh. Khu nghĩa địa với hàng chục ngàn ngôi mộ như vậy, lâu ngày không ngấm vào nguồn nước ngầm mới là chuyện lạ. Thế nhưng không có nước máy, người dân đành “nhắm mắt” sử dụng nước ngầm”.

Sức khoẻ người dân bị de doạ

Gần đây, dư luận rộ lên chuyện xuất hiện làng ung thư trên địa bàn P.Bình Hưng Hoà A, khi chỉ trong vài năm, tại khu phố 2 và khu phố 16 đã có một chục trường hợp chết liên quan đến căn bệnh quái ác ung thư. Ngay lập tức, các cơ quan chức năng đã vào cuộc, lấy một số mẫu nước ngầm để tiến hành kiểm tra.

Trên thực tế, suốt nhiều năm qua, nhu cầu chính đáng này của người dân vẫn chưa được đáp ứng. Theo bà Huỳnh Thị Kim Chi – Phó Chủ tịch UBND P.Tân Quý, Q.Tân Phú – chính quyền địa phương bức xúc về chuyện thiếu nước sạch cũng không kém người dân. Mỗi năm, địa phương đều nhiều lần làm việc, đề nghị với ngành cấp nước triển khai kế hoạch cung cấp nước sạch cho người dân, nhưng kết quả đạt được như “muối bỏ bể”.

Chất thải công nghiệp từ Hà Nội về đổ tại Hải Phòng không nguy hại?

Vụ việc xảy ra vào ngày 29.9.2008: Hai xe ô tô mang biển kiểm soát 16L-8054 và 16L-8014 đã đổ bùn thải công nghiệp tại bãi sản xuất của Nhà máy gạch Gò Công, thuộc huyện An Lão (Hải Phòng). Số bùn này bị nghi ngờ là chất thải nguy hại, chưa qua xử lý do Công ty TNHH Tân Thuận Phong thuê xe ô tô vận chuyển đến nhà máy Gạch Gò Công.

au khi lấy mẫu bùn thải công nghiệp trên 2 xe ô tô tải trên đưa đi phân tích, giám định tại 2 cơ quan chuyên môn là: Trung tâm đào tạo và tư vấn khoa học công nghệ bảo vệ môi trường thủy (thuộc trường Đại học Hàng hải) và Trung tâm Quan trắc – Phân tích môi trường biển (thuộc Bộ tư lệnh Hải quân) đều cho kết quả: Hàm lượng kim loại nguy hại như asen, niken, chì, crôm… trong bùn thải đều dưới ngưỡng cho phép theo tiêu chuẩn Việt Nam. Công ty TNHH Tân Thuận Phong là doanh nghiệp có đủ tư cách pháp nhân, xây dựng nhà máy và dây truyền xử lý chất thải nguy hại (khoảng hơn 40 tỷ đồng), được Cục Bảo vệ Môi trường (thuộc Bộ Tài nguyên – Môi trường) cấp phép hoạt động.

Tuy nhiên, theo Trung tâm quan trắc và phân tích tài nguyên môi trường Hà Nội, số bùn thải này đều là bùn thải nguy hại với các chất như crôm, chì, niken, thuỷ ngân, ăngtimon… đều vượt ngưỡng cho phép.

Như vậy, các cơ quan chức năng cần phải thống nhất kết quả phân tích để người dân không có nguy cơ bị ảnh hưởng đến sức khỏe, hoặc doanh nghiệp không bị thiệt hại oan uổng.

Xả rác vô tư, nhặt rác phải xin giấy phép!

Sau hàng loạt sự việc về môi trường như: Vedan, Miwon xả nước thải ra các sông, vụ tuồn rác thải y tế chưa qua xử lý ra cộng đồng… dư luận càng có cái nhìn nghiêm khắc hơn trong việc bảo vệ môi trường.

Hình phạt hành động phá hủy môi trường còn quá nhẹ

Đó là khẳng định của TS Lê Thế Sơn – đại diện Bộ Tài nguyên – Môi trường khi được bạn Thanh Thủy “đối thoại”: Những người sống trong khu Thị Vải bị bệnh tật thì ai chịu trách nhiệm? Có thiên vị về lợi ích kinh tế và lợi ích xã hội hay không?

TS Lê Thế Sơn khẳng định, không có sự thiên vị nào. Dòng sông gắn với đời sống, sức khỏe, công việc của hàng nghìn người. Các cơ quan chuyên môn không phải không quyết liệt, tuy nhiên cần nêu cao ý thức của các doanh nghiệp và sửa lại các điều luật, khung xử phạt.

Hình thức xử phạt hành động phá hủy môi trường hiện nay còn quá nhẹ. “Nhân đạo với một con sói là vô nhân đạo với cả một bầy cừu” – TS Sơn nhấn mạnh.

Vedan xả nước thải chưa qua xử lý xuống sông Thị Vải trong một thời gian dài nhưng phải đến 14 năm sau mới phát hiện và ngăn chặn, thời gian buông lỏng trước đó đã kịp phá hủy một dòng sông, trách nhiệm trong thời gian buông lỏng đó  thuộc về ai? (Câu hỏi của bạn Linh, Thanh Hóa)

TS Nghiêm Vũ Khải: Chúng tôi đã có 3 lần đi giám sát tình trạng ô nhiễm môi trường ở sông Thị Vải, biết đó là dòng sông chết. Chính quyền địa phương biết nhưng còn dùng dằng, thỏa hiệp vì còn nhiều vấn đề như thuế, lao động, tiêu thụ sản phẩm… khi đình chỉ phải đối diện với nhiều vấn đề. Việc dùng dằng cũng là khuyết điểm, trách cơ sở gây nhiễm một thì phải trách trách nhiệm của cơ quan quản lý nhiều hơn.

Các cơ quan về môi trường vừa là người thẩm định, cấp phép vừa là người xử phạt, thiếu cơ chế đối trọng trong quản lý môi trường, có phải đó là nguyên nhân làm gia tăng vi phạm về môi trường?

TS Lê Thế Sơn cho rằng, ý kiến này có phần đúng phần sai vì cơ quan chức năng về môi trường có phê duyệt, thẩm tra, kiểm định nhưng bên cạnh đó còn có Cảnh sát môi trường và nhân dân, ngành Tài nguyên môi trường. Ngành Tài nguyên môi trường không thể “vừa đá bóng vừa thổi còi”.

Hoàng Thanh Thủy: Thiếu nhân lực trong thanh tra nhưng lại đủ nhân lực trong cấp phép?

Xả rác vô tư, nhặt rác phải xin giấy phép!

Hiện, các bạn trẻ có những CLB tình nguyện về môi trường như CLB môi trường 360, C4E, Talking Green Club… nhưng những hoạt động còn nhỏ lẻ như đạp xe tuyên truyền nâng cao ý thức bảo vệ môi trường của cộng đồng, vớt rác ven sông, hồ, phố… và phần lớn là hoạt động tự phát.

Theo Hoàng Thanh Thủy, các CLB nên tập trung lại cùng nhau tổ chức những sự kiện lớn về môi trường thu hút sự chú ý lớn đồng thời mang lại hiệu quả hơn.

Song các hoạt động đều có một trở ngại đó là phải xin giấy phép trước khi làm việc như muốn vớt rác dọc sông Tô Lịch (Hà Nội) phải xin giấy phép của Cty cấp thoát nước Hà Nội, muốn nhặt rác quanh khu vực Hồ Gươm phải xin giấy phép của Sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch Hà Nội…

Điều này đặt ra câu hỏi: “Tại sao vứt rác không cần phải xin phép mà dọn rác lại phải xin phép?”

Thông điệp mà hai khách mời gửi tới chương trình đó là các bạn trẻ hãy lên tiếng hãy thể hiện quyền bảo vệ môi trường của mình, tương lai đất nước và một môi trường trong sạch lành mạnh đang nằm trong tay các bạn. Đừng để đến khi môi trường bị phá hủy mới lên tiếng. Hãy thay đổi từ hôm nay trước khi quá muộn.

Tân Mai lại ‘lụt’ vì rác

Nắng lên, các con đường rẽ vào khu Tân Mai, Thịnh Liệt (Hà Nội), nơi mấy hôm trước ngập nặng, trở nên khô ráo hơn. Nhà nhà thi nhau mang giường, tủ, bàn, ghế, rác rưởi đi vứt khiến cho đống rác trước cửa ngày càng cao, bốc mùi hôi thối.

Núi rác cao quá đầu chất ngay giữa lối đi.

Rác ngập ngụa khắp nơi.

Đồ đạc, quần áo chất đống ngoài đường.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: