Welcome to BEAR’s BLOG!!!

Nhìn ra thế giới 3: Cái giá thế giới phải trả để Trung Quốc tăng trưởng kinh tế

Posted by BEAR on Tháng Tư 20, 2009

Cái giá thế giới phái trả  để Trung Quốc tăng trưởng kinh tế

Đã có không ít ý kiến chỉ ra những cái giá Trung Quốc phải trả để nền kinh tế tăng trưởng thần kỳ liên tục trong vài thập kỷ gần đây, chủ yếu bao gồm thiệt hại về môi trường và bất ổn xã hội. Tuy nhiên, không chỉ Trung Quốc, có thể cả thế giới cũng đang phải mang trên vai những gánh nặng không nhỏ. Đâu là cái giá thế giới phải trả để Trung Quốc tăng trưởng kinh tế? Đây là câu hỏi các nhà kinh tế cần nghiêm túc đặt ra.

Nghị định thư Kyoto liệu có vô tác dụng khi không có sự tham gia của Trung Quốc?


Năm 2001, cựu Tổng thống Mỹ George Bush rút nước Mỹ khỏi cam kết Nghị định thư Kyoto, được các quốc gia phát triển lập ra với mục tiêu giảm lượng khí thải gây hiện tượng ấm nóng toàn cầu. Đa số dư luận thế giới chỉ trích động thái này của Bush, coi đây là hành động thiếu trách nhiệm với môi trường chung của thế giới. Nhưng Bush, mặt khác, coi việc cam kết theo Nghị định thư Kyoto là hành động không sáng suốt, khi mà hai quốc gia lớn đang phát triển là Ấn Độ và Trung Quốc không hề bị ràng buộc bởi nghị định này. Đây cũng là lý do quyết định ký Nghị định thư Kyoto đã không được Thượng Viện thông qua, dù đã được cựu Tổng thống Clinton chuẩn y vào năm 2007. Lịch sử sẽ còn tiếp tục có sự đánh giá chính sách của Bush.

Tuy nhiên, đa số dư luận chỉ trích ông ta đã không tính đến hiệu ứng thay thế hàng hóa sản xuất tại Mỹ bằng hàng hóa nhập khẩu từ các nước đang phát triển, chủ yếu là Trung Quốc, một khi nước Mỹ tuân thủ chấp hành Nghị định thư Kyoto. Hiệu ứng này sẽ làm trầm trọng thêm lượng khí thải tạo ra bởi Trung Quốc trong quá trình sản xuất và vận tải hàng hóa. Thậm chí cần xem xét cả giả thuyết rằng lượng khí thải tạo ra thêm này còn lớn hơn lượng khí thải giảm trừ được từ các nước phát triển.

Việc sản xuất ở Trung Quốc không được giám sát cẩn thận và không phải chịu các chế tài khắt khe về tác động tới môi trường như ở các nước phát triển. Điều này cho phép người sản xuất giảm thiểu chi phí và gia tăng mức độ cạnh tranh trên toàn cầu. Như vậy, khi các nước phát triển gia tăng mức độ ngặt nghèo về kiểm soát khí thải, chắc chắn giá cả sản xuất hàng hóa ở các nước này sẽ bị nâng lên, giúp Trung Quốc xuất khẩu được nhiều hàng hóa hơn. Qua đó các nhà máy, xưởng sản xuất ở Trung Quốc lại càng có động cơ mở rộng quy mô.


Tất nhiên chúng ta cần tính tới hiệu ứng thu nhập tại các nước phát triển, xảy ra do người lao động ở các nước này bị giảm thu nhập, do hàng hóa mà họ làm ra bị giảm sức mua. Điều này sẽ làm nhu cầu mua hàng nhập khẩu từ Trung Quốc bị kéo xuống, đối nghịch lại với sự gia tăng chúng ta vừa đề cập phía trên. Tuy nhiên, khá an toàn để khẳng định rằng lượng hàng hóa từ Trung Quốc và các nước đang phát triển khác sang các nước phát triển sẽ gia tăng do hệ quả của Nghị định thư Kyoto, nếu như các nước phát triển không có chính sách thương mại phù hợp. Điều này có thể làm tăng lượng khí thải vào bầu khí quyển toàn cầu thay vì làm cho giảm đi, do việc sản xuất ở Trung Quốc và các nước đang phát triển tạo ra lượng khí thải trung bình trên mỗi đơn vị sản phẩm lớn hơn.


Cũng cần phải tính đến yếu tố khí thải từ việc vận tải hàng hóa xuyên đại dương giữa các nước đang phát triển và các nước phát triển. Trung Quốc, công xưởng của thế giới, đóng vai trò đầu mối trung tâm của các tuyến đường biển này. Việc gia tăng thương mại liên quan tới Trung Quốc làm gia tăng mật độ giao thông đường biển, vốn đóng góp một phần không nhỏ vào ô nhiễm môi trường, đặc biệt là mưa acid tại các vùng duyên hải.

Tác động tới thị trường dầu lửa


Cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu làm giảm sức mua của thế giới đối với hàng hóa nhập khẩu từ Trung Quốc. Nhưng vấn đề cần đặt ra là điều gì xảy ra sau khi cơn khủng hoảng qua đi? Cơ cấu kinh tế của Trung Quốc dựa nhiều vào xuất khẩu. Chính phủ Trung Quốc thậm chí chấp nhận giữ đồng NDT ở mức giá thấp để duy trì khả năng cạnh tranh trên toàn cầu. Tuy nhiên, việc giao thương giữa Trung Quốc và phần còn lại của thế giới hầu hết dựa vào những tuyến vận tải hàng hải đường dài vượt đại dương. Trong đó bao gồm việc vận tải nguyên liệu đầu vào từ nơi khác tới Trung Quốc và vận tải hàng hóa thành phẩm từ Trung Quốc tới các nước tiêu thụ.


Trước khi nền kinh tế thế giới lâm vào cuộc khủng hoảng, giá dầu thế giới tăng tới mức 150 USD/thùng. Một phần nguyên nhân có thể do tệ đầu cơ. Một phần do chi phí tăng cao khi phải tăng độ sâu và lưu lượng khai thác. Và phần chi phí cho một tương lai khan hiếm năng lượng tất nhiên chưa được phản ánh trong giá thị trường.


Tuy nhiên, không thể phủ nhận thực tế là Trung Quốc hiện đã trở thành quốc gia tiêu thụ dầu thứ hai trên thế giới sau Mỹ. Một đất nước có nền công nghệ còn nhiều hạn chế nhưng đang thay thế các nước công nghiệp phát triển, trở thành công xưởng sản xuất cho cả thế giới. Đây hẳn không thể là giải pháp tối ưu cho mục tiêu tiết kiệm năng lượng.

Ai kiểm soát chất lượng hàng hóa


Tháng 5 năm 2008, Cơ quan Kiểm định Thực phẩm và Dược của Mỹ (FDA) mở văn phòng đại diện tại Bắc Kinh. Đây là động thái thể hiện Mỹ quan tâm tới độ an toàn của thực phẩm xuất xứ từ Trung Quốc. Bản thân chính quyền Trung Quốc cũng thể hiện sự cứng rắn trong việc trừng phạt các quan chức cao cấp liên quan tới các vụ tai tiếng về thực phẩm và hàng hóa xuất khẩu có nhiễm độc.


Tuy nhiên, tất cả những động thái trên đều mới thể hiện được tính hình thức. Thực tế rất khó kiểm soát độ an toàn của lượng hàng hóa khổng lồ mà Trung Quốc sản xuất. Bản thân các nhà sản xuất Trung Quốc phải chịu sự cạnh tranh khốc liệt từ các đối tác trong nước. Trong khi việc kiểm định hiện nay chỉ được thực thi ráo riết khi sự cố đã xảy ra. Hơn nữa, không có sự cố không có nghĩa là hàng hóa đạt tiêu chuẩn an toàn.


Như vậy, chính quyền Trung Quốc có thể gia tăng việc kiểm tra chất lượng hàng hóa, nhưng đó là điều họ chưa làm. Cũng chưa có các cơ quan kiểm định độc lập có uy tín thực thi nhiệm vụ này. Vậy thì tự các nước nhập khẩu phải tìm cách kiểm định chất lượng sản phẩm. Nhưng chi phí đó có thể sẽ phải trích ra từ nguồn thuế mà toàn dân các nước này đóng góp, trong khi không phải ai mua một lượng hàng xuất xứ từ Trung Quốc tương đương nhau. Giải pháp cuối cùng là đánh thuế cao đối với nhà nhập khẩu cũng không khả thi, vì có thể đó bị coi là sự vi phạm tự do thương mại của WTO.

Nguyên nhân gián tiếp gây ra khủng hoảng toàn cầu?

Việc các quốc gia phát triển chuyển nhà máy, xưởng sản xuất sang Trung Quốc trực tiếp làm giảm lượng tiền đầu tư cho sản xuất tại các nước này. Một phần lượng tiền nhàn rỗi sẽ được đầu tư ra nước ngoài. Một phần khác đầu tư vào chứng khoán và bất động sản. Tất cả những loại đầu tư này đều tiềm tàng nguy cơ rủi ro cao hơn. Điều đó gây ra tác hại  khi thiếu các chế tài chặt chẽ về tài chính, và nhất là khi các công ty tài chính và ngân hàng bất cẩn trong việc cho vay và đầu tư.

Sự đổ vỡ của các ngân hàng và công ty tài chính vừa qua sẽ khiến họ phải hành động cẩn trọng hơn. Nhưng điều đó không thay đổi được cơ cấu phân bổ vốn đầu tư. Trung Quốc và các nước đang phát triển sẽ tiếp tục là môi trường hấp dẫn cho các nhà đầu tư, cho dù trong một thế giới phẳng, việc đầu tư vào một nơi có thể nhanh chóng tạo ra rủi ro mang tính dây chuyền tới các nơi khác. Sự tăng trưởng của các nền kinh tế mới là điều không tránh khỏi, nhưng trong môi trường thiếu thông tin như hiện nay, điều đó không làm cho thế giới trở nên an toàn hơn.

Hơn nữa, chính sách thu mua trái phiếu Mỹ của Trung Quốc, hòng duy trì đồng Nhân dân Tệ ở mức thấp để tăng sức cạnh tranh của hàng xuất khẩu, càng làm cho giá trị đồng USD bị thổi phồng, khiến người Mỹ lạc quan thái quá về năng lực tiêu dùng và đầu tư của mình. Đây là tác nhân có vai trò không nhỏ làm nền kinh tế Mỹ, đầu tàu của nền kinh tế thế giới, lún sâu hơn vào khủng hoảng.

Cái khó đối với nhà cầm quyền Trung Quốc

Việc Trung Quốc gia tăng xuất khẩu không chỉ đem lại các vấn đề khó khăn cho thế giới như đã nêu trên. Nó cũng trực tiếp mang lại thách thức cho nhà cầm quyền Trung Quốc, mà nổi cộm nhất là vấn nạn môi trường. Theo tiêu chuẩn an toàn của EU, chỉ có 1% trong tổng số 560 triệu dân thành thị của Trung Quốc (*) được hít thở không khí sạch.
Mặt khác, chính sách mua trái phiếu Mỹ để duy trì đồng Nhân dân Tệ rẻ cũng làm cho tài sản của Trung Quốc bị suy giảm khi đồng USD mất giá. Đương nhiên, việc duy trì đồng Nhân dân Tệ rẻ cũng trực tiếp làm giảm tiềm lực tài chính của các công ty, tập đoàn trong nước, và làm hàng hóa nước ngoài nhập khẩu vào Trung Quốc đắt đỏ hơn.

Thế nhưng đó là các thiệt hại mà Trung Quốc sẵn sàng chấp nhận nhằm hạn chế một nguy cơ bất ổn lớn trong xã hội, đến từ khoảng cách giàu nghèo đang ngày một gia tăng giữa thành thị và nông thôn, giữa miền duyên hải và vùng sâu trong nội địa. Trung Quốc cần tiếp tục mở rộng sản xuất tới các vùng kém phát triển, bất chấp việc những nơi này không có lợi thế lớn trong cạnh tranh toàn cầu, ngoại trừ có nguồn lao động rẻ. Để mở rộng sản xuất ở những nơi này, người ta sẽ phải trả thêm chi phí cho việc vận tải nguyên liệu và thành phẩm. Người đầu tư sản xuất cũng sẽ phải chấp nhận mức năng suất thấp do chất lượng đào tạo giáo dục và tay nghề thấp hơn so với các nơi khác, và không phải khi nào số lượng cũng bù đắp được cho chất lượng. Những phí tổn trên đều được cộng vào giá thành sản xuất, mà cách duy nhất chính quyền Trung Quốc hiện nay có thể giúp hạ thấp xuống là duy trì đồng Nhân dân Tệ ở mức tỷ giá thật rẻ, đồng thời không đưa ra các yêu cầu khắt khe trong tiêu chuẩn an toàn môi trường và lao động.

Tuy nhiên, chính sách khuyến khích đầu tư sản xuất và xuất khẩu ồ ạt có thể không làm cho bất ổn xã hội giảm xuống mà còn có nguy cơ gia tăng.
  • Môi trường ô nhiễm,
  • tệ tham nhũng,
  • tình trạng nông dân mất đất cũng gia tăng theo mức độ phát triển kinh tế.
  • Thu nhập người nghèo và dân cư vùng sâu vùng xa được cải thiện, nhưng không thể tăng nhanh như thu nhập các vùng khác, càng gây tích tụ thêm bất mãn trong xã hội.

Nhìn vào bức tranh toàn cảnh, chúng ta thấy rằng thế giới năng đang trải qua một giai đoạn phát triển thiếu bền vững, và có thể chính sách kinh tế của Trung Quốc là một trong những nguyên nhân. Sự tăng trưởng nhanh chóng của kinh tế Trung Quốc tiềm ẩn những chi phí chung cho thế giới, trong đó có thiệt hại về môi trường, sự gia tăng khan hiếm các nguồn tài nguyên mà quan trọng nhất là năng lượng, chất lượng hàng hóa không bảo đảm, và sự gia tăng tính bất ổn đối với thị trường tài chính. Đây chắc chắn là vấn đề mà người Trung Quốc không thể tự thân giải quyết. Việc tìm ra giải pháp hữu hiệu vẫn còn là câu hỏi lớn ngay cả với các nhà nghiên cứu lý thuyết kinh tế.

PHẠM TRẦN LÊ tổng hợp

AC-ARIZONA COWBOY: Cựu Thủ tướng Lý Quang Diệu ( trên 80 tuổi ?) qua VN để vận động các chương trình cứu nguy cho nền kinh tề Singapore. Trước viển cảnh ảm đạm khi các trường Đại học Mỹ, Anh, Úc là lựa chọn số 1 của dân Việt , Singapore muốn tăng cường thúc đẩy việc du học, du lịch, của giới quan chức chính quyền và trung lưu VN đến Sin. Sự giảm sút luồng du sinh Đông Nam Á và TQ khiến nhiều trường Đại Học của Sin đứng trước nguy cơ không đủ sinh viên và tài chánh để duy trì .

2. Gần đây Chứng Khoán VN đột ngột bị kích hoạt nhồi sóng giả tạo bởi nguồn tiền của các Quỹ Đầu Cơ đổ vào từ Singapore và Trung Quốc . Do đánh hơi từ việc CHÍNH PHỦ VN vay nợ hàng chục tỷ bằng Đồng Nhân Dân Tệ từ TQ thay vì vay từ World Bank hay IMF.

3. Bộ Chính trị Đảng Cộng Sản không dám vay IMF thực chất là vì sợ mất mặt với nhândân , gíông như ODA ,, IMF thanh soát các khoản chi từ nguồn vốn vay thì không thể tiêu cực được dễ dàng , không luân chuyển tiền lòng vòng được và không dám minh bạch các chi phí vì sẽ để lộ cho người ta thấy mỗi tháng con số phải trả lương cho Công an, Quân đội, Đảng viên , quan chức bao nhiêu tiền , chi phí bộ máy chính quyền là bao nhiêu , nợ nước ngoài thực tế là bao nhiêu chứ không phải con số láo báo quốc hội bù nhìn. Chưa kể quan chức môi giới vay được củng cắn từ 10 % đến 20% hoa hồng lại quả của nhà nước VN

4. Số tiền nhân dân tệ mà Trung Quốc bơm vào VN nhằm buộc VN tiếp tục mua các sản phẩm ứ đọng tràn lan tại TQ để cứu các doanh nghiệp của họ đang bên bờ vực phá sản và VN phải trả giá bằng việc bán rẻ quyền khai thác các mỏ tài nguyên khoán sản, dự án hạ tầng giao thông ,điện, xi măng cho các nhà thầu TQ . ( bauxite là một thí dụ và dự án điện hạt nhân do TQ thầu là kế tiếp) . Về con đường mậu dịch chính thức VN đang xuất khoảng trên 3 tỷ USD và mua trên 15 tỷ USD hàng hoá từ TQ.

5. Báo chí trong nước lên tiếng chửi cái vụ “gói cho vay kích cầu thực chất là kích hàng TQ ” chứ VN đâu có hàng điện tử gia dụng ế đâu mà cần . Ai theo dõi tình hình TQ thì đều biết Cái chương trình Kích cầu này bọn ngu chuyên gia kinh tề của Dũng copy hoàn toàn từ Trung quốc . Kế tiếp sẽ là gói kích cầu cho vay mua xe hơi Chery QQ3, xe ba bánh, xe tải , sắt thép xây dựng , hàng trang trí nội thất….

6. Trong thời gian tới sẽ ra mặt ngân hàng 100% vốn từ Trung Quốc lập bản doanh tại Vn để cho vay đồng ND Tệ cạnh tranh với HSBC ….

7. Thực chất của chính sách bơm đồng nhân tệ cho vay vào các nước nghèo để họ tiếp tục mua hàng hoá dỏm của TQ , việc này khiến các chính phủ đó thoải mái phát hành vô tội vạ các đồng tiền của mình để tiêu xài , dẫn đến sự lệ thuộc về kinh tế chính trị vào TQ.

8. Các Quỹ đầu cơ TQ tại VN thông qua các chân gỗ là quan chứctham nhũng , công ty nội gián , cá nhân trong nước mua đồng tiền VN, USD, EURO và Vàng bằng nhân dân tệ hoặc hàng hoá ế, sau đó chúng dùng đồng tiền VN ( vô giá trị trên thương trường QT ) để mua chứng khoán các cty quan trọng ,vừa có thể khống chế thâu tóm nền kinh tế Vn, vừa tạo cơn sốt ảo phá hoại thị trường, trị giá toàn thị trường CKVN khoảng 7 tỷ USD chỉ cần 2 tỷ usd bằng nhân dân tệ hay hàng hoá là nắm 30% 40% sở hữu những doanh nghiệp chiến lược của VN .

9. Bão tố sẽ nổi lên trong thời gian tới tại sàn Chứng Khoán VN INDEX nếu chính quyền VnN vẫn mơ màng hô khẩu hiệu , tuyên bố ngu ngốc mà không dựa trên sự đi lên có đúng là do căn bản nội tại của chính nội lực nền kinh tế VN hay không ???

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: