Welcome to BEAR’s BLOG!!!

Mối Nguy Trung Quốc (1): Hàng hóa Tàu – “con đường tơ lụa” Hà Nội – Quảng Châu

Posted by BEAR on Tháng Sáu 20, 2009

Những ai tham gia thiết kế “con đường tơ lụa” Hà Nội – Quảng Châu? (phần 1)

Phẩm chất hàng hóa Trung Quốc đang khiến người tiêu thụ khắp nơi e ngại. Chính phủ Trung Quốc liên tục thừa nhận những kết quả đáng ngại từ các sản phẩm của họ, bắt đầu từ sữa nhiễm melamine đến quần áo, đồ chơi nhiễm chất dehyde và gần đây nhất, các sản phẩm thuốc nhuộm tóc cũng bị phát hiện có các độc tố có thể gây ung thư.

Đi “đánh hàng Tàu”: Con đường phủ hoa

Tuy gặp rất nhiều khó khăn và chỉ trích từ phía người tiêu dùng ở các nước trên thế giới, nhưng tại Việt Nam, hàng Trung Quốc vẫn cứ ung dung bước trên “con đường tơ lụa” trải từ Quảng Châu về Hà Nội, bất chấp những lo sợ và phản đối từ phía người tiêu dùng.

Mặc cho những nguy cơ gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của hàng triệu người dân Việt, mỗi ngày, con số thương buôn tham gia vào đội quân “đánh hàng” từ Trung Quốc về Việt Nam vẫn không ngừng tăng lên, do những hấp dẫn về mặt lợi nhuận. Theo một chủ hãng xe Bằng Tường – Quảng Châu thì:- Một ngày có ba bốn trăm người Việt Nam đi đi lại lại.

Tuy gặp rất nhiều khó khăn và chỉ trích từ phía người tiêu dùng ở các nước trên thế giới, nhưng tại Việt Nam, hàng Trung Quốc vẫn cứ ung dung bước trên “con đường tơ lụa” trải từ Quảng Châu về Hà Nội, bất chấp những lo sợ và phản đối từ phía người tiêu dùng.

Đường đi nước bước chỉ vẽ cặn kẽ trên mạng

Mặt hàng được “đánh” về Việt Nam rất đa dạng, tập trung nhất vẫn là quần áo, giày dép, túi xách, hàng điện tử và nội thất. Chỉ cần một cú điện thọai hoặc chat qua internet với một trong các “đại lý” của đường dây thì tất cả đường đi nước bước sẽ được chỉ vẽ cặn kẽ, chi tiết đến ngay cả những người chưa bao giờ đi buôn cũng không có gì phải lo sợ.

Một chuyến “đánh hàng” trung bình kéo dài từ 2 ngày cho đến 1 tuần, tùy theo nhu cầu và khối lượng hàng cần mua. Nếu khởi hành từ TP.HCM thì phải bay đến Hà Nội, rồi từ Hà Nội sẽ đi đường bộ sang Quảng Châu:

– Về phương diện vận chuyển có một bên là đường máy bay và thứ hai là đường bộ. Đường máy bay thì bay thẳng sang (sân bay) Quảng Châu rồi đi taxi vào Quảng Châu để mua hàng. Cái thứ hai là đi bằng đường bộ thì tại Hà Nội của mình thậm chí còn có cả một nhà xe của người Trung Quốc mà nếu người Việt Nam nào không biết tiếng thì sẽ mua của nhà xe đấy luôn và người ta lấy vé và đưa khách đến Quảng Châu luôn.

Đi đuờng bộ thì từ Hà Nội mình mua một cái vé xe thì xe tới Lạng Sơn. Hàng ngày có đến khoảng gần 20 chuyến xe đấy ạ. Mình đi từ đây lên mất khoảng gần 3 tiếng và nếu trong ngày thì mình đến hải quan làm thủ tục xuất nhập cảnh.


Chỉ cần một cú điện thọai hoặc chat qua internet với một trong các “đại lý” của đường dây thì tất cả đường đi nước bước sẽ được chỉ vẽ cặn kẽ, chi tiết đến ngay cả những người chưa bao giờ đi buôn cũng không có gì phải lo sợ.

Còn những người biết tiếng thì tất cả đều mình tự đi từ Hà Nội lên đến hải quan và bắt một chuyến xe taxi từ hải quan đến Bằng Tường thì hết 30 tệ một xe. Nếu có thể đi cùng với người khác thì tiết kiệm được chi phí.

Xe từ Bằng Tường đến Quảng Châu thường khởi hành vào ban đêm. Mỗi đêm có khoảng 4 chuyến. Trên xe có đầy đủ tiện nghi cần thiết như giường ngủ, gối, nước uống, nhà vệ sinh… Thương buôn chỉ cần lên xe, đánh một giấc đến sáng thì đã ở kinh đô của dân đánh hàng Tàu.
Hướng dẫn viên phục vụ tận tình con buôn

Tại đây, hướng dẫn viên sẽ đón thương buôn, đưa đến khách sạn đã đăng ký trước, rồi bắt đầu hành trình mua sắm. Tùy theo nhu cầu của thương buôn mà hướng dẫn viên sẽ đưa họ đến những khu chợ thích hợp. Nếu khách buôn hàng quần áo, giày dép, túi xách thì có thể đến chợ Bạch Mã hoặc các chợ dọc theo đường Dezheng nan Lu, Jiefang Beilu, đường Ziyuangang Lu và các khu trung tâm mua sắm hàng nhái.


Hướng dẫn viên sẽ đón thương buôn, đưa đến khách sạn đã đăng ký trước, rồi bắt đầu hành trình mua sắm. Tùy theo nhu cầu của thương buôn mà hướng dẫn viên sẽ đưa họ đến những khu chợ thích hợp.

Hàng điện tử thì có thể đến chợ Thiên Hô. Đây được xem là chợ điện tử lớn nhất, được hầu hết các công ty máy tính tại Việt Nam nhập hàng.

Riêng với mặt hàng điện thọai thì có thể đến Photography Electronics City. Nơi đây có đủ mọi mặt hàng, được phân lọai từ hàng nhái, hàng thật đến hàng hiệu. Nói tóm lại, theo lời một hướng dẫn viên thì Quảng Châu “cái gì cũng có”:

– Bạn thích mặt hàng nào cũng được, giới taxi và giới hướng dẫn sẽ hướng dẫn bạn tới mặt hàng đó. Quảng Châu này đồ gì có cũng bán sỉ lớn nhất thế giới luôn.

Tuy nhiên, để mua được giá sỉ thì khách phải mua từ năm ba chiếc trở lên cho mỗi lọai. Lúc này, các hướng dẫn viên sẽ kiêm luôn nhiệm vụ mặc cả cho khách hàng. Sau khi đồng ý giá cả, mua hàng xong sẽ có dịch vụ vận chuyển ngay tại chợ hoặc thông qua các dịch vụ của hướng dẫn viên. Giá vận chuyển được tính theo khối lượng và mặt hàng.

– Sài Gòn thì quần áo mình thực hiện theo kiện, một kiện từ 60 tới 100 cân thì giá hết 2 triệu tư một kiện .

Nếu khách đi đánh hàng lần đầu hoặc số lượng ít, có thể tranh thủ đem theo cùng chuyến về, dưới dạng hành lý, quà cáp cho người thân, gia đình, hoặc bạn bè. Thông thường, mỗi người khi về có thể đem khoảng 2 kiện quần áo qua hải quan mà không gặp trở ngại gì.

Nếu khách đi đánh hàng lần đầu hoặc số lượng ít, có thể tranh thủ đem theo cùng chuyến về, dưới dạng hành lý, quà cáp cho người thân, gia đình, hoặc bạn bè. Thông thường, mỗi người khi về có thể đem khoảng 2 kiện quần áo qua hải quan mà không gặp trở ngại gì.

Hấp lực của lợi nhuận-Kẽ hở của hải quan

Sau chuyến đi lần đầu làm quen với thị trường, đại lý, hướng dẫn, nếu chọn được người đủ tin tưởng, các thương buôn có thể đặt hàng qua mạng với các đại lý, hướng dẫn. Những người này sẽ đi chợ hộ cho họ và đóng hàng gửi về. Tiền bạc sẽ thanh tóan qua công ty chuyển tiền:

– Nếu mà ở Hà Nội sẽ có một chi nhánh gửi tiền. Sau đó họ gửi tiền vào chi nhánh đó thì ở bên này trực tiếp tới chi nhánh của nó ở Quảng Châu để nhận luôn, nhận trực tiếp. Sau đó thì mua hàng cho họ và gửi về thôi.

Ngoài vấn đề dịch vụ trọn gói gần như hoàn hảo, hàng Trung Quốc còn “đánh” vào lòng người dân Việt vì khoản lợi nhuận hấp dẫn của nó. Hàng đem về Việt Nam thường lời từ gấp đôi đến gấp ba, thậm chí gấp 4 lần giá gốc.

Chỉ riêng với mặt hàng quần áo, một món hàng trị giá 60 ngàn đồng có thể bán ra ở thị trường Việt Nam với giá từ 200 cho đến 250 ngàn. Nếu thương buôn càng chịu mua hàng cao cấp thì lợi nhuận càng cao:

Với hấp lực lợi nhuận mạnh như thế cộng với các kẽ hở hải quan và sự “năng động” của các dịch vụ, xem ra con đường mà hàng Trung Quốc tràn vào Việt Nam đang rất thuận buồm xuôi gió.

– Đương nhiên là hàng cao cấp thì sẽ bán lời hơn, tại vì hàng cao cấp với hàng kém chất lượng thì chênh nhau khoảng từ 30 tới 40 tệ thôi, nhưng mà về Việt Nam có thể bán chênh nhau lên đến tận một triệu đồng, cho nên hàng cao cấp bán được nhiều lãi hơn.

Với hấp lực lợi nhuận mạnh như thế cộng với các kẽ hở hải quan và sự “năng động” của các dịch vụ, xem ra con đường mà hàng Trung Quốc tràn vào Việt Nam đang rất thuận buồm xuôi gió.

“Con đường tơ lụa” đã sẵn, các thương buôn chẳng phải vất vả, cực nhọc nhiều mà vẫn dễ dàng kiếm được lợi nhuận cao. Thử hỏi ai còn ngại ngần gì mà không đi “đánh hàng Tàu”?

Những ai tham gia thiết kế “con đường tơ lụa” Hà Nội – Quảng Châu? (phần 2)

Những mối nối tạo nên con đường tơ lụa

Trong chương trình lần này, mời quý vị cùng Khánh An tìm hiểu những “mối nối” tạo nên “con đường tơ lụa” Hà Nội – Quảng Châu. Để thực hiện bài này, Khánh An đã nói chuyện với nhiều người ở từng khâu của đường dây này, hầu như những người này đều không muốn tiết lộ danh tánh.

“Dân đi buôn ở Hà Nội gọi những chuyến đi của họ là “đánh hàng”. Thế nhưng, có mấy ai ngờ rằng sự thực là họ đang tiếp tay cho hàng Trung Quốc “đánh” vào thị trường Việt Nam và nền kinh tế Việt Nam nói chung.


Nguyên nhân như đã nói, gói ghém trong một chữ “tiền”.

  • Cơ quan chức năng kiểm soát không chặt,
  • các dịch vụ nở rộ, ăn theo trào lưu đi hàng,
  • còn thương buôn thì dĩ nhiên chỉ quan tâm đến lợi nhuận mà thôi.

Cứ theo lời một hướng dẫn viên chuyên về hàng nội thất thì chỉ cần xách tay vài món hàng là thương buôn có thể coi như chuyến đi ấy được miễn phí rồi: Nhiều người sang họ chỉ cần xách tay về một số đồ thôi là họ đã lời cả chuyến đi rồi.”

“Con đường tơ lụa” mới Hà Nội – Quảng Châu không tự nhiên mà có, nó được hình thành nhờ các “mối nối” từ cực bắc Việt Nam sang đến cực nam Trung Quốc, cả dân ta lẫn dân người đều tham gia.

Bắt đầu từ Hà Nội, các dịch vụ vận chuyển khá “năng động” trong vấn đề giờ giấc và lịch chạy. Để đi từ Hà Nội đến cửa khẩu Hữu Nghị (Hữu Nghị Quan), mỗi ngày có đến hơn 20 chuyến xe liên tục họat động để thương buôn có thể bắt kịp những chuyến xe đi Quảng Châu, thường khởi hành vào ban đêm. ”

Khách có thể chọn lựa đi từng chuyến riêng lẻ từng chặng để tiết kiệm chi phí, nhưng nếu chưa quen, có thể mua vé đi thẳng sang Quảng Châu. Ngoài ra, một công ty dịch vụ tại Hà Nội còn cung cấp dịch vụ trọn gói:

“Hiện nay bọn em cung cấp hướng dẫn viên ở bên ấy. Hướng dẫn viên ở Quảng Châu có thể là hướng dẫn viên của công ty hoặc các bạn sinh viên Việt Nam đang học tập ở bên đấy thì các bạn đấy sẽ đi hướng dẫn cho mọi người mua đồ ở chợ hoặc ở các trung tâm siêu thị lớn. Và bọn em có cả dịch vụ khách sạn, xe đưa đón, hoặc là bọn em có cả dịch vụ xe đi từ Hà Nội đến Quảng Châu.”

Như vậy, sau “mối nối” đầu tiên là các hãng xe, công ty du lịch, vận chuyển thì sẽ đến “nhịp cầu” hướng dẫn, thông dịch viên. Tại Quảng Châu, lực lượng thông dịch viên cho người Việt Nam lên đến hơn một ngàn người, chia ra làm hai nhóm: ”

Nhóm chuyên nghiệp làm việc cho các công ty du lịch Trung Quốc và nhóm nghiệp dư, chủ yếu là du học sinh từ Việt Nam sang. Kể từ khi trào lưu “đánh hàng” trở nên rầm rộ thì lực lượng du học sinh tham gia vào nghề phiên dịch, hướng dẫn thương buôn cũng đông đúc hơn.

Nhóm du học sinh này cạnh tranh với các anh chị chuyên nghiệp bằng giá cả rất cạnh tranh và sự am hiểu về thị trường:

“Các bạn du học sinh Việt Nam sẽ rành hơn bởi vì các bạn đi cùng với những người mua đồ, còn hướng dẫn viên của các công ty thì thường họ cũng chỉ làm xong nhiệm vụ là đi hướng dẫn sơ qua thôi thành ra họ không rành bằng du học sinh đâu.”

Những trợ tá đắc lực

Một ngày làm việc của hướng dẫn bắt đầu từ 8 giờ sáng và kết thúc vào lúc 5 giờ chiều. Địa điểm đi mua hàng sẽ do thương buôn và hướng dẫn thoả thuận với nhau, tùy theo nhu cầu về mặt hàng.

Nếu khách chịu tốn một ít tiền đi taxi thì sẽ tiết kiệm được thời gian đi lại, đến được nhiều địa điểm và mua hàng nhanh hơn. Chính vì sự tiện lợi của taxi nên hầu hết các thương buôn chọn phương tiện di chuyển này là chính.

Bởi vậy, một hướng dẫn viên kỳ cựu sẽ giúp đỡ khách với “chiến thuật cướp taxi”, nghĩa là:

“Ngay khi xe vừa dừng, vẫn còn ở trên xe và đang trả tiền thì hướng dẫn viên cứ mở cửa và nhảy vào trong, nếu không thì ngay lập tức có người nhẩy lên chiếm chỗ ngay. Vì lượng người đón taxi ở chỗ các chợ rất nhiều, mà lượng xe thì không đủ nên cần phải nhanh chân cướp chỗ”.

“”Ngay khi xe vừa dừng, vẫn còn ở trên xe và đang trả tiền thì hướng dẫn viên cứ mở cửa và nhảy vào trong, nếu không thì ngay lập tức có người nhẩy lên chiếm chỗ ngay. Vì lượng người đón taxi ở chỗ các chợ rất nhiều, mà lượng xe thì không đủ nên cần phải nhanh chân cướp chỗ”.

Nói chung, hướng dẫn viên chính là “trợ tá đắc lực” của thương buô
n. Làm việc với các “trợ tá” này, thương buôn vừa tiết kiệm chi phí, không sợ mua hớ, lại có được các đầu mối để đặt hàng sau này mà không cần phải lặn lội sang Trung Quốc nữa.

Các “trợ tá” này lại thường khá dễ tính và linh họat trong chuyện ăn uống, có thể ăn cùng với khách hoặc ăn riêng nếu khách không muốn.

Ngoài ra, một số hướng dẫn viên còn kiêm thêm nghề “kinh doanh online”, nhận đặt hàng qua mạng và gửi về Việt Nam. Do vậy, chỉ trừ những lúc dẫn khách đi mua hàng, còn lại thời gian của các hướng dẫn viên này là online chat, tìm mối bán hàng và giới thiệu dịch vụ.

Không chỉ có giới học sinh sinh viên, ngay cả một số kiến trúc sư cũng có mặt trong đường dây dẫn hàng Trung Quốc. Những người này thường giới hạn phạm vi họat động trong lãnh vực hàng nội thất, kiến trúc, do có lợi thế về chuyên môn. Tuy nhiên, để được những vị này dẫn đi mua hàng, khách phải chịu bỏ ra một khoản chi phí không nhỏ:

“Họ sẽ rơi vào khoảng 40 đến 50% giá trị hợp đồng”.

“Một số hướng dẫn viên còn kiêm thêm nghề “kinh doanh online”, nhận đặt hàng qua mạng và gửi về Việt Nam. Do vậy, chỉ trừ những lúc dẫn khách đi mua hàng, còn lại thời gian của các hướng dẫn viên này là online chat, tìm mối bán hàng và giới thiệu dịch vụ.

Vì vậy, khách hàng của nhóm hướng dẫn này thường là các công ty hoặc những vị “đại gia” muốn xây biệt thự, công trình lớn. Riêng với mặt hàng nội thất, không phải lúc nào sang Trung Quốc mua cũng có lời. Tuy nhiên, khách vẫn sang Trung Quốc vì có nhiều điểm thuận lợi:

“Những lợi ích thứ nhất là tôi chỉ dẫn họ khoảng đến 7 ngày là cùng, nhiều nhất là 7 ngày, mà nhanh nhất là 3 ngày, là họ có thể chọn được toàn bộ danh mục.

Một văn phòng công ty khonảg 2.000 đến 5.000 mét vuông, hoặc một căn hộ biệt thự của họ từ phòng trẻ con, phòng khách, phòng ăn, phòng vệ sinh, các thiết bi, kể cả bản lề cửa, kể cả gas đun nước, kể cả các loại đèn, đồng bộ hết, mà chỉ mất có 5 ngày thôi.

Đấy là cái lợi về thời gian. Nếu mà họ xây xong nhà và họ đi tìm trên địa bàn Hà Nội thì họ phải mất cả một tháng mới tìm hết được số đồ phiền phức đây. Cái thứ hai là mình sang đấy mình mua thì gần như là mình mua tận gốc cho nên mình mua rẻ hơn hẳn ở tại Việt Nam.”

“Có một điều mà các thương buôn Việt Nam ai cũng biết, đó là hàng hoá chuyển về Việt Nam hiếm khi gặp khó khăn từ phía Hải Quan Trung Quốc. Cửa ra luôn rộng mở. Vấn đề chỉ còn ở chỗ cửa vào như thế nào

Vấn đề là ở cửa vào

Về phía Trung Quốc, “con đường tơ lụa” khiến cho thương mãi Quảng Châu phất lên trông thấy. Người dân ở đây rất quen thuộc và ưu ái thương buôn Việt Nam. Các dịch vụ vận chuyển nâng cấp tối đa để phục vụ các “thượng đế” mang tiền đến từ Việt Nam sang.

Ông Trương, một chủ hãng xe Bằng Tường – Quảng Châu cho biết:

“Một ngày ít nhất anh chạy một chuyến, có nhiều xe chạy ngày 3 chuyến, 4 chuyến. Trên xe thì có TVT xem, có toilette ở trên xe. Mỗi một khách một giường, một mền, gối đầy đủ hết. Nước uống thì trên xe mỗi một người một chai nước.”

Có một điều mà các thương buôn Việt Nam ai cũng biết, đó là hàng hoá chuyển về Việt Nam hiếm khi gặp khó khăn từ phía Hải Quan Trung Quốc. Cửa ra luôn rộng mở. Vấn đề chỉ còn ở chỗ cửa vào như thế nào. Liệu những quyết định kiểm tra, kiểm soát các sản phẩm đang trôi nổi trên thị trường Việt Nam có là giải pháp khi mà cửa vào vẫn còn để ngỏ?

Đọc thêm:
Doanh nghiệp thua đau bởi hàng Trung Quốc giá rẻ
Hàng Trung Quốc giá rẻ và “lỗ thủng trách nhiệm”
Trực tuyến: Giải pháp với hàng Trung Quốc chất lượng thấp
Đương đầu với cuộc “tổng tấn công” của hàng Trung Quốc
Để khỏi chết chìm giữa biển hàng Trung Quốc
Đã đến lúc tuyên chiến với hàng nhập lậu từ Trung Quốc
Những sai lầm chiến lược
“Nhập tài nguyên, xuất hàng hoá, xuất lao động phổ thông” – chiến lược TQ với Đông Dương
Cái giá thế giới phải trả để Trung Quốc tăng trưởng kinh tế
Hàng Trung Quốc sẽ tàn phá kinh tế Việt Nam?
Mối Nguy Diễn Biến Hòa Bình của Trung Quốc
Sự thật về mô hình phát triển của Trung Quốc

Có lẽ không năm  nào mà VN  lại phải đối diện với nhiều “áp lực” đến thế từ phía người đồng chí láng giềng như năm nay!

Những thông tin bất lợi, những áp lực, những nhượng bộ của CQVN, từ chuyện biển, chuyện đất, chuyện Bauxite,  và nay ngày càng rõ nét một nguy cơ  đã được cảnh báo từ đầu thời kỳ khủng hoảng: Hàng hóa TQ sẽ giết chết nền sản xuất VN!

Tôi đang chăm chú đọc những tin nhận định về mối nguy hàng hóa TQ trên bàn tròn trực tuyến TuanVietNam. Một nỗi buồn sâu sắc! Tôi cảm nhận được mình đang ăn một món ngon lành chứa thuốc độc.  Các bậc chi dân phụ mẫu không thể help được gì.  Vì lỗ hổng chính sách, vì lỗ hổng pháp luật, và cả lỗ hổng chính trị, cái thứ ung thư đã ăn vào tận máu, tận xương, tận tủy, nhức nhối, chỉ mong giải pháp nhân đạo!

Các doanh nghiệp sản xuất đang tự bơi lấy, đang chới với tìm điểm bấu víu! Đó là chuyện của riêng họ!

NGƯỜI TIÊU DÙNG, viết hoa, mắc bệnh sùng ngoài, ưa Tàu, thích nấm độc hơn là thuốc đắng.  Có lần tôi đã nói với một người phải tẩy chay đồ Tàu, anh ta nói, tức là tôi đã tẩy chay 95%  sản phẩm “cầu” rồi!  Tôi nhìn lại mình, đang đi giầy Tàu, đang mặc đồ Tàu, đang dùng máy tinh Tàu, chăn, ga, gối đệm hẳn cũng là Tàu…Mà không dùng đồ Tàu thì dùng cái gì? Đồ ngoại xịn thì đắt đỏ! ĐỒ Việt thì chất lượng thua kém mà chả biết là Việt thật hay Việt rởm.???

Tôi cảm nhận được cái CHẾT LỤA!

Tin gần nhất, tôi đọc chương trình kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội vừa được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt là Chương trình Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội được tổ chức trong 10 ngày (từ ngày 1 – 10/10/2010), ngày quốc khánh Trung Quốc.

Tôi đã đọc bài: Việt Nam: tỉnh hay khu tự trị?

Việt Nam đã ngàn năm Bắc thuộc, ngàn năm được coi là độc lập này, sắp được đánh dấu, ăn mừng bằng cái mốc gì đây? Tôi tự hỏi các vị lãnh đạo phải chăng bị lệ thuộc chính trị nên đã có quyết  định nhạy cảm, ngu ngốc? Tây Nguyên , điểm trọng yếu của VN sắp thất thủ? Đường dây nóng Việt Trung đã sẵn sàng?

Việt Nam sẽ ra sao?

Một phản hồi to “Mối Nguy Trung Quốc (1): Hàng hóa Tàu – “con đường tơ lụa” Hà Nội – Quảng Châu”

  1. wduyet said

    Ai ? người có trách nhiệm tuyên chiến với hàng TQ : Nhà nước? Nhân dân thấp cổ bé họng ? hay là các thế lực được hưởng lợi từ hàng TQ ?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: