Welcome to BEAR’s BLOG!!!

Thực trạng “Ăn bám trẻ em” – Tại ai? :((

Posted by BEAR on Tháng Bảy 29, 2009

Ăn bám… trẻ em – Kỳ 1: Kiếm tiền nuôi người lớn

Xem video clip phóng sự “Ăn bám trẻ em” – Phần 1

Giữa đêm khuya, một bé gái vừa đi vừa khóc, tay ôm mấy bịch kẹo cao su hướng tới mấy quán nhậu đêm để bán hàng. Hình ảnh này không phải là cá biệt,

ở TP.HCM có không ít trẻ em bị người lớn hành hạ, buộc đi kiếm tiền suốt ngày đêm.

Cu Nhóc gom tất cả số tiền em xin được trong đêm nộp cho người phụ nữ “chăn dắt” (ảnh chụp lại từ phim) – Ảnh: Nguyễn Hữu Hạnh

1g sáng 17-6, tại vỉa hè ngôi nhà đường Cù Lao – Hoàng Sa (Q.Phú Nhuận), bà Mèo đang ngủ bỗng bật dậy đánh một bé gái chừng 6 tuổi do không bán được kẹo cao su cho khách nhậu đêm. Giọng bà Mèo tru tréo: “Bây giờ mày làm sao? Tại sao hồi nãy giờ mày không bán được đồng nào?”. Thấy cô bé khóc quá, một thanh niên đến can ngăn. Bà Mèo chửi xơi xơi: “ĐM, tao quất tơi bời luôn”.

Bé gái khóc rưng rức, tay quệt nước mắt, chân bước nhanh, quay người đi bán tiếp.

Chúng tôi theo chân cô bé. Bé gái này lê bước trên đường phố, chốc chốc em lại ngoái cổ nhìn phía sau. Đường phố vắng tanh, những người buôn thúng bán bưng cho các quán nhậu đêm cũng đã nghỉ, chỉ còn mình em gắng bước suốt đêm khuya.

Tuổi thơ tức tưởi

Khuya 15-6, một phụ nữ trung niên đi xe máy đưa một cậu bé đến khu quán nhậu ở đường Hoàng Sa.

Vừa xuống xe em đã khóc rưng rức, những giọt nước mắt lăn dài trên má, ánh mắt em đầy vẻ mệt mỏi vì thiếu ngủ.

Cách đó không xa, cũng tại điểm ngã ba đường Cù Lao, người chăn dắt cậu bé dựng xe ngồi vắt vẻo trên ghế. Mỗi lần cậu bé bán được hàng (kẹo cao su) là phải đến giao tiền cho người phụ nữ này. Bán được một lúc, thấy cậu bé đứng nói chuyện với khách lâu quá, người phụ nữ sà tới hét lên: “Đi lẹ, nhanh lên”.

Cũng tại quận 1, 4g sáng 14-6, đèn cửa hàng cháo gà đường Hải Triều vẫn sáng choang, khách ra vào đều đặn, cứ có khách tới là bé Hiếu trờ tới xin tiền. Cô bé 7 tuổi trông như trẻ lên 5. Ánh mắt ngây ngô, cô bé thường lắc lắc đầu mỗi khi gặp khách khó chịu. Bà Hồng – mẹ của bé Hiếu – nói: “Tưởng hồi nhỏ nó bị câm. Ai dè, lớn nói được”. Bà ta thò đôi tay có những chiếc móng dài cong vút, sơn bóng loáng nắm lấy bé Hiếu dặn dò cách xin tiền của khách. “Đi xin được mới có cái cho nó ăn” – bà Hồng giải thích lý do tại sao bé Hiếu phải đi xin cả đêm dài.

Qua tìm hiểu, chúng tôi được biết bé Hiếu chỉ

ngủ vài giờ trong ngày, chủ yếu từ 18g-22g,

sau đó phải dậy đi xin tiền trong đêm khuya. Trước giờ bé đi xin, tại góc đường Nguyễn Huệ, người mẹ thẳng thừng nói: “Tui vừa đánh nó, nó đói bụng, than đói nhiều quá, không chịu đi làm”. Bà Hồng thừa nhận rằng bé Hiếu không chỉ đi xin đêm mà còn phải đi xin cả ngày ở khu chợ Bến Thành và các khu chợ cũ. Ba tối liền chúng tôi thấy bé Hiếu vật vạ ngủ ngoài đường, miệng há hốc. Có hôm cô bé lịm người đi trong mệt mỏi, khuôn mặt rã rời, thở nặng nhọc.

Một bé gái 12 tuổi đi xin trên đường phố – Ảnh: T.N.L.

Kịch bản thương tâm

Tại khu vực đường Nguyễn Huệ, bến Bạch Đằng (quận 1), đèn từ các tòa nhà cao tầng, các tàu du lịch, nhà hàng hắt ra rực rỡ. Lẫn trong những người khách sang trọng là các em nhỏ mặc quần áo cũ nát, giơ chiếc nón bẩn xin tiền. Hai cậu bé – một cao, một đen nhẻm gầy gò – bám theo các đoàn khách du lịch từ bến tàu. Giơ nón xin tiền, một em có vẻ mệt mỏi nhưng cố rướn mắt nói: “Con tên Đạt, 10 tuổi. Còn thằng kia tên Sơn, 9 tuổi. Mẹ con chết, cha con cưới vợ bé. Con ở bến tàu”. Cậu bé còn lại thì nói:

“Con mồ côi cha mẹ. Ở bụi đời”.

Hầu hết các em ăn xin nơi đây được những người chăn dắt “nạp” vào đầu sẵn một số “kịch bản buồn” về cuộc đời.

Các em thuộc làu… “nỗi bất hạnh”.

Hỏi cả chục em ăn xin ở khu vực quận 1, chúng tôi đều nhận được câu trả lời tương tự nhau về hoàn cảnh gia đình kiểu như “tụi con sống lang thang ở bến tàu, nhà ga, chết cha mẹ, không nơi nương tựa”. Qua nhiều lần bắt chuyện, chúng tôi mới biết Sơn còn có tên là Nhóc. Nhóc “hành nghề” ăn xin đêm ở khu bến Bạch Đằng và ở bãi giữ xe đường Tôn Thất Thiệp, đến sau 23g mới về. Còn Đạt phải lang thang xin ăn đến 4g sáng cùng một nhóm trẻ em khác ở đường Hải Triều. Có ngày sáng sớm Đạt mới ra về cùng một người phụ nữ và ba đứa trẻ khác.

Bãi giữ xe đường Tôn Thất Thiệp đoạn tiếp giáp đường Hồ Tùng Mậu (quận 1) càng về khuya càng đông khách. Bãi này giữ xe cho khách uống cà phê đêm trên vỉa hè một tòa nhà lớn thuộc đường Nguyễn Huệ. Tại đây có năm cô bé, cậu bé chuyên ăn xin. Ngoài cậu bé Mạnh (8 tuổi) người nhỏ thó, còn có bé Trọng (4 tuổi), bé Quỳnh (8 tuổi), bé Ngân (12 tuổi), cu Nhóc (10 tuổi).

Lâu lâu khu vực này còn có thêm vài cô cậu khác là “ăn xin vãng lai” tiếp cận khu vực. Các em nhỏ ăn xin hằng tối phải đứng rã chân mới xin được của khách ít đồng. Bé Trọng quá nhỏ nên đuối hẳn khi đi theo các anh chị lớn hơn. Bé Ngân thật thà kể: “Đêm nay con cho Trọng đi,

chứ đêm mai thì không cho đi vì sợ công an hốt. Tụi con canh công an dữ lắm.

Hôm nào chú nào trực tụi con biết hết”.

Rệu rã trong đêm

Đường Đề Thám – Phạm Ngũ Lão đêm vui như ngày, hàng quán sáng đèn. Đứng bên khách nhậu ồn ào náo nhiệt là nhiều em nhỏ phải chầu chực, mời mọc khách mua kẹo cao su, mua hoa hoặc chờ khách cho tiền. Cách ngã tư Đề Thám – Bùi Viện không xa là một người phụ nữ ngồi thu tiền của các em. Trời tối đen, đã hơn 2g sáng 18-6, người phụ nữ chăn dắt cu Mạnh (8 tuổi) vẫn lôi em lang thang trên đường để bán kẹo.

Đến 3g sáng em lại phải len lỏi qua các khu nhà hàng nằm trên các tuyến đường Đồng Khởi, Đông Du. Cậu bé rất chịu khó chào mời, có lúc bán kẹo khách không mua thì em quay sang xin tiền. Thấy cảnh này, một bác tài taxi thở dài: “Người lớn thức đêm làm việc đã không đủ sức chịu đựng, không hiểu sao mấy đứa nhỏ lại có thể chịu được cảnh kiếm ăn hằng đêm”.

Khuya 25-6, trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, khu vực công viên Tao Đàn, chúng tôi bắt gặp một đứa bé nằm giữa đường cùng một bà già xin tiền. Đứa trẻ nằm trong tay bà già cứ nhũn người ra, ngủ vùi. Thậm chí đứa trẻ không cử động khi chúng tôi đến véo vào tay. 2g sáng, bà già mang đứa trẻ sang lề đường bên phải giao lộ Nguyễn Thị Minh Khai – Cách Mạng Tháng Tám nằm xin tiếp.

3g sáng, cả hai bà cháu mới chịu nằm lăn lóc ngủ trên vỉa hè.

Ăn bám… trẻ em – Kỳ 2: Bóc lột các em, họ là ai?

T – Những tưởng những người chăn dắt, bắt các em đi ăn xin là người xa lạ. Thực tế rất bất ngờ,

trong số những đối tượng này có không ít người là cha mẹ hay bà con ruột thịt của các em.

Họ đã sử dụng các em làm phương tiện kiếm sống…

Người mẹ trẻ khỏe này chở con đến điểm đi xin – Ảnh: NGUYỄN HỮU HẠNH

Xem video clip phóng sự “Ăn bám trẻ em – Phần 2”

>> Kỳ 1: Kiếm tiền nuôi người lớn

Sự thật ra sao? Các em có thật sự mất cha, mất mẹ hay là trẻ không nhà, sống lang thang không nơi nương tựa như lời các em nói? Hay những đứa trẻ đáng thương này chỉ là nạn nhân của gia đình và xã hội? Chúng tôi kiên nhẫn bám theo các nhóm trẻ về tận từng nhà. Sự thật cho thấy nhiều em vẫn còn đủ cả cha lẫn mẹ. Cha mẹ các em là những người trẻ, khỏe mạnh và… không làm gì hết.

“Hổ”… ăn thịt con

Theo ba đêm liền, chúng tôi phát hiện nơi ở của bà Mèo – người phụ nữ đánh bé gái 5 tuổi trong đêm 17-6 tại ngã ba đường Cù Lao (Q.Phú Nhuận, TP.HCM). Đây cũng là người phụ nữ chở cô bé đi bán kẹo cao su thâu đêm suốt sáng, sau đó bà ta chỉ nằm trên võng ngủ. Hôm đầu, bà ta chở cô bé vào hẻm nhà thờ Chánh Lộ (khu phố 2, đường Điện Biên Phủ, P.15, Q.Bình Thạnh), cả hai lách mất hút sau dãy nhà trọ ở ngách sâu. Đêm thứ hai, người phụ nữ này vẫn về theo đường cũ. Đêm thứ ba, chúng tôi phát hiện bà Mèo đến một điểm tấp nập những người đưa các trẻ em đi “làm” về.

Tại đây có hàng chục em từ 5-8 tuổi phải thay cha mẹ kiếm sống bằng nghề bán kẹo cao su.

Các em ở cùng nhà, phân thành nhiều nhóm nhỏ. Nhà bà Mèo và cô bé ở là một căn phòng trọ cho thuê nằm trong ngõ 44/4C từ đường hẻm nhà thờ Chánh Lộ đi vào. Bà Mèo tránh tiếp xúc với chúng tôi nhiều ngày liền. Không chỉ một mình bà Mèo mà cả một số người sống lân cận cũng không muốn cho chúng tôi tiếp cận khu nhà.

Những người sống trong khu vực cho biết bà Mèo chính là mẹ bé gái. Chúng tôi từng chứng kiến người phụ nữ này đánh đập con mình tàn nhẫn, bắt con đi bán hàng lúc nửa đêm.

Khi chở cô bé sang những khu khác làm việc, bà ta còn đe nẹt, thả cô bé xuống giữa đường, dọa bỏ rơi. Có thể nói bà Mèo không có biểu hiện gì tỏ ra là một người mẹ.

Tìm hiểu thêm tại khu vực này, chúng tôi lại phát hiện một phụ nữ quen mặt khác. Bà ta chính là người hay đi trên chiếc xe máy để chuyên chở và canh chừng Cu “lùn” (khoảng 5 tuổi) đi làm đêm. Đó cũng là cậu bé khóc rưng rức vào đêm 15-6, khi đến bán kẹo cao su tại khu quán nhậu ở đường Hoàng Sa – Cù Lao. Tương tự bà Mèo, người mẹ này cũng không làm gì, chỉ ngồi “canh” cậu con trai bé nhỏ kiếm tiền về… để đếm.

Trở lại khu vực trung tâm Q.1, chúng tôi theo chân bà Hồng, người chăn dắt bé gái tên Hiếu (7 tuổi) ở đường Nguyễn Huệ. Bà Hồng khẳng định: “Tôi là mẹ bé Hiếu. Tôi đánh nó vì nó đòi ăn, nó kêu đói hoài”. Trả lời chúng tôi tại sao bà không đi làm, bà Hồng nói: “Tôi không có tiền nhưng mua thúng bán bưng nặng, tui bưng không nổi”. Bà Hồng bắt con gái mình ăn xin mọi lúc, kể cả lúc cô bé tội nghiệp đang ngủ rất say, còn chính bà thì có đôi bàn tay với móng tay sơn bóng loáng.

Không chỉ mình bà Hồng, một vài phụ nữ khỏe mạnh khác hằng đêm thường ngồi chơi ở một góc tối đường Hàm Nghi (Q.1) cũng là những “bậc phụ huynh” đang chờ con em đi xin tiền mang về.

Đây là đứa trẻ bị mang ra giữa đường nằm để làm “phương tiện” xin tiền thiêm thiếp ngủ trong mệt mỏi (ảnh chụp lúc 2g sáng 26-6 tại đường Nguyễn Thị Minh Khai trước công viên Tao Đàn) – Ảnh: NGUYỄN HỮU HẠNH

Tuổi thơ vất vả

23g30 ngày 14-6, một phụ nữ trẻ phóng nhanh xe máy đến đoạn đường Hồ Tùng Mậu (Q.1), cô ta chất lên xe ba đứa trẻ ăn xin là bé Ngân (12 tuổi), Quỳnh (8 tuổi) và nhét thêm cu Trọng (4 tuổi) ngồi trước. Cả hai đêm liền đi theo, chúng tôi thấy người phụ nữ này luôn mất hút sau bến phà Thủ Thiêm về hướng Q.2. Qua tìm hiểu, chúng tôi biết đây là dì ruột của ba bé Ngân, Quỳnh và Trọng. Tiếp cận gia đình bé Ngân, ba bé đều là con ruột của bà Gái và ông Bạc. Cả ba chị em ở trong một ngôi nhà xập xệ thuộc hẻm chùa Thiền Tịnh (14/12 Lương Định Của, P.An Khánh, Q.2).

Trưa 26-6, chúng tôi tìm cách vào nhà ông Bạc và bà Gái. Trên đoạn đường hẻm ngắn khoảng 50m vào nhà ông bà này có một sòng bài với bốn phụ nữ ngồi sát phạt say sưa. Tiếp chúng tôi là người đàn ông 37 tuổi khá khỏe mạnh, cha của ba chị em Ngân. Theo lời ông Bạc, mẹ cháu ngồi cách đó không xa. Bé Ngân chạy đi kêu mẹ về nhưng bà Gái né tránh gặp chúng tôi. Sòng bài cũng biến mất. Ông Bạc phân trần: “Vợ chồng chúng tôi trước đây đều làm hồ. Cực quá, bả nghỉ rồi. Bả có đi bán vé số thêm nhưng hổm rày cũng nghỉ để giữ thằng Trọng. Tôi thất nghiệp liên miên. Mấy đứa nhỏ phải đi làm. Tiền nhà trả một tháng 400.000 đồng, điện nước riêng. Gói ghém cũng xoay xở được”. Theo ông Bạc, mẹ của ba đứa trẻ là bà Gái mới 31 tuổi, còn khỏe mạnh.

Cuộc sống lang thang ăn xin trên đường phố làm bé Ngân, bé Quỳnh như già trước tuổi. Các bé biết cách ngả vào lòng một người tốt bụng. Biết cách trốn những người cần tránh né. Dù va đập với đời là thế nhưng bé Quỳnh vẫn trong trẻo nói:

Con thích chơi đồ hàng lắm. Con còn thích chơi búp bê, chơi cờ ô ăn quan”

. Khi chúng tôi hỏi về niềm mơ ước của các em hiện nay, bé Quỳnh không đắn đo:

“Con mơ ước lớn thật nhanh để có thể giúp cha mẹ”.

Bé Ngân cũng có niềm mơ ước thật giản dị không khác gì em mình, rằng cô bé thích được đi học, thích được nhanh lớn để giúp ích cho gia đình.

Các em vừa đi học vừa phải đi xin. Bé Ngân thật thà kể: “Tối đi xin nhưng sáng 7g con phải dậy để trông em (cu Trọng)”. Trừ mùa hè, cả bé Ngân và bé Quỳnh đều cố theo học lớp học tình thương (ở đường Tú Xương, Q.3) hai giờ mỗi ngày. Tuổi thơ hai bé đong đầy ước mơ nhưng từ sáng đến giữa khuya, các em phải làm tất cả việc nhà và phải kiếm tiền cho cha mẹ.

Bữa ăn tối của các em là 1g sáng và bữa ăn sáng là 1g chiều.

Khu nhà xập xệ của bé Ngân, bé Quỳnh cách nhà của mẹ con cu Nhóc không xa. Cu Nhóc là con của bà Nga. Bạn bè nói cu Nhóc đi ăn xin, còn bà Nga không làm gì ngoài việc đi theo đưa đón và canh chừng cu Nhóc. Theo người phụ nữ sống chung ở nhà bà Nga, bà Nga hiện có bốn con trai, cuộc sống khá vất vả. Cu Nhóc không chỉ làm việc cả tối mà phải làm việc cả buổi chiều.

Sau nhiều ngày tìm hiểu tại từng khu vực khác nhau tại các quận 1, 3 và nhiều quận khác, chúng tôi phát hiện hầu hết các em đều được tổ chức hoạt động ăn xin, bán hàng rong theo nhóm, theo cụm.

Nhóm trẻ ăn xin khu vực Q.1 chủ yếu được đưa đến từ các khu vực nhà trọ đường Lương Định Của (Q.2), thời điểm “làm việc” của các em thường là ban đêm. Nhóm trẻ chuyên đi ăn xin tại các nhà hàng quán nhậu Q.Phú Nhuận đến từ các nhà trọ ở Q.Tân Phú. Nhóm khác chuyên bán kẹo cao su di chuyển từ Bình Thạnh qua Phú Nhuận. Trẻ bán hoa, bán vé số từ các khu nhà cho thuê ở Q.3 sang bán tại Q.1. Ở TP.HCM

không hề có trẻ lang thang cơ nhỡ, sống một mình

và phải tự kiếm sống bằng cách xin ăn.

Chủ yếu các nhóm trẻ thông qua sự “chăn dắt” của người lớn.

Phần lớn những người này không ai khác chính là cha mẹ của các em.

Ăn bám… trẻ em – Kỳ cuối: Chưa chung tay giải quyết

TT – Cơ quan chức năng thừa nhận tình trạng cha mẹ có hành vi ngược đãi, làm nhục trẻ em, lợi dụng con cái vì mục đích trục lợi tồn tại đã khá lâu. Thế nhưng trước thực tế đau lòng này, ai cũng nói rằng

“sao khó xử lý quá…”.

Bà Mèo (23 tuổi) tường trình với công an về việc đánh con mình khi không bán được hàng – Ảnh: N.H.Hạnh

Xem video clip phóng sự

Một cán bộ chuyên trách mảng lao động xã hội chua xót nói: “Những sự việc dạng này thật khó làm quyết liệt. Đôi lúc muốn xử lý các đối tượng này phải có biên bản của công an. Nhưng có trường hợp công an phường này chỉ qua công an phường kia và ngược lại. Nhiều đơn vị không thích cùng chung tay giải quyết với chúng tôi”.

>> Kỳ 1: Kiếm tiền nuôi người lớn
>> Kỳ 2: Bóc lột các em, họ là ai?

“Đánh ở phường khác, đâu đánh ở phường tôi!”

Sáng 30-6, PV Tuổi Trẻ và đại diện Sở Lao động – thương binh & xã hội (LĐ-TB&XH) TP.HCM tìm đến khu nhà ở của mẹ con bà Mèo và mẹ con bà Yến. Thiết nghĩ câu chuyện trục lợi sức lao động trẻ em của bà Mèo và bà Yến đã quá rõ nên chúng tôi đề nghị Công an P.15 (Q.Bình Thạnh) hỗ trợ mời hai gia đình (hai trường hợp trên cư ngụ tại phường này) đến để làm việc, nhưng ông Nguyễn Thành Long – trưởng công an phường – đã tỏ ra rất khó chịu.

Khi công an khu vực mời được hai gia đình tới phường, ông Long nói: “Chúng tôi không xử lý được. Đánh ở phường khác, đâu có đánh ở phường tôi. Tôi không xử lý được… Chúng tôi đang khổ sở đây này”. Chúng tôi cho biết tất cả sự kiện đã được thông tin trên báo, ông Long xẵng giọng: “Báo nào? Tôi không đọc”.

Rồi ông Long khẳng định: “Ai xử lý chứ Công an P.15 không thể xử lý vấn đề này được”.

Chúng tôi cố gắng giải thích với ông Long rằng các cơ quan chức năng rất cần thông tin về bà Mèo và bà Yến, đến lúc này ông Long mới đồng ý lập biên bản, ghi nhận lời khai của các trường hợp. Theo ông Long, với những hình ảnh video clip mà Tuổi Trẻ đưa lên mạng tuoitre.com.vn thì chỉ công an quận, TP mới xử lý được.

Tại Công an P.15, sau một hồi chối quanh co, bà Mèo (tên thật là Phạm Thị Hồng Hoa, 23 tuổi, có con là bé Phạm Thảo Ngọc, 6 tuổi) đã thừa nhận việc hành hạ, ngược đãi và trục lợi bé Ngọc. Bé Ngọc cũng thật thà kể lại rằng mẹ không chỉ bắt bé đi bán kẹo cao su ban đêm ở đường Trường Sa (P.2, Q.Phú Nhuận) mà còn qua khu Phạm Ngũ Lão (Q.1) để bán hàng. Mẹ con bé Ngọc từng bị Công an P.Phạm Ngũ Lão mời lên làm việc hai lần.

Tương tự, phía bà Yến (người thường xuyên chở con trai là cu Tài đi bán vé số lẫn kẹo cao su) cũng thừa nhận chỉ ngồi nhận tiền con trai đi làm mang về. Cu Tài (biệt danh là cu Lì) sợ sệt kể rằng bị mẹ đánh đòn rất dữ khi không bán được hàng. Người cho bà Yến thuê nhà còn bức xúc nói: “Con Yến nó tệ lắm. Đánh bài tứ sắc, chơi tối ngày, bắt thằng nhỏ đi làm. Đôi khi nó đánh thằng nhỏ tàn nhẫn khiến tôi xót cả ruột.

Nói ra sợ nó giận”.

Ông Bạc – cha của ba đứa trẻ ăn xin Ngân, Quỳnh, Trọng – còn rất khỏe mạnh nhưng lại để vợ chăn dắt con mình đi xin hằng đêm – Ảnh: N.H.Hạnh

Khó xử lý

Bà Phan Thanh Minh – trưởng phòng bảo vệ chăm sóc trẻ em (Sở LĐ-TB&XH TP) – cho biết trẻ em bị người lớn sử dụng làm công cụ để kiếm tiền như đi ăn xin, bán vé số, bán kẹo cao su là một thực tế khá đau lòng tại TP.HCM. Theo bà Minh, trong nhiều năm qua đã có một số chương trình, phương án giải quyết vấn đề này, đồng thời xử lý được không ít trường hợp bắt trẻ em đi ăn xin hoặc lao động cực nhọc ở Q.Tân Bình, Q.Tân Phú hay ở P.9 (Q.3), P.5 (Q.8)…

Muốn giải quyết thật triệt để tình trạng bóc lột trẻ em, theo bà Minh, không phải chỉ phòng bảo vệ chăm sóc trẻ em của Sở LĐ-TB&XH TP mà rất cần sự phối hợp đồng bộ của cán bộ chuyên trách trẻ em tại địa phương, cơ quan công an, chính quyền và người dân phải mạnh dạn tố cáo. Bà Minh nói hiện nay toàn TP có 322 phường thì trong đó chỉ 17 phường có cán bộ chuyên trách trẻ em không kiêm nhiệm, còn lại các phường khác đều phải kiêm nhiệm cả công tác xóa đói giảm nghèo, bảo hộ lao động, tư pháp, hộ tịch, văn thư, thủ quỹ, quản lý thị trường…

Bà Minh cho rằng nếu kiên quyết áp dụng luật pháp hiện hành để xử thì cũng hạn chế được phần nào tình trạng bóc lột trẻ em. Nhưng thực tế không đơn giản, nếu không quyết liệt khó có thể làm được.

Theo bà Minh, nhiều bậc cha mẹ nghĩ đơn giản đấy là con của tôi, tôi muốn làm gì thì làm

. Qua làm việc với nhiều trường hợp vi phạm cho thấy hầu hết mẹ của những đứa trẻ bị ngược đãi đều nói không biết việc buộc con nhỏ đi kiếm tiền là vi phạm. Đây chính là điểm rất khó xử lý, đó là chưa kể đa số đối tượng này thường không có địa chỉ cư trú cụ thể hoặc nếu có

phạt hành chính thì không chịu đóng phạt hay không có tiền để đóng…

Theo bà Minh, TP.HCM đang xây dựng hệ thống bảo vệ trẻ em dựa vào cộng đồng. “Tới đây chúng tôi sẽ xây dựng chương trình những ngôi nhà trọ thân thiện, nhờ những chủ nhà trọ “tinh mắt” để bảo vệ cho các em. Khi phát hiện những trường hợp bóc lột, xâm hại trẻ em, bắt trẻ em đi ăn xin, người dân có thể báo ngay cho trung tâm hỗ trợ xã hội thuộc Sở LĐ-TB&XH TP. Phòng bảo vệ chăm sóc trẻ em của chúng tôi cũng sẵn sàng phối hợp trong mọi trường hợp nghe tin báo” – bà Minh khẳng định.

VÕ HƯƠNG

Những đứa trẻ lao động sớm– Trách nhiệm trước hết thuộc về gia đình

Những đứa bé còn quá nhỏ để hiểu biết đến chuyện bán buôn nhưng vì người lớn lợi dụng nên chúng phải gắng gượng để đánh mất một tuổi thơ trong sáng.
Trong sự vội vã của cuộc sống thường nhật, ta thường bắt gặp hình ảnh những đứa trẻ chỉ mới 5 đến 10 tuổi lang thang tại các quán nhỏ, nhà hàng trên địa bàn thành phố để mời các “thượng đế” mua gói kẹo, bao thuốc lá hay gói đậu phộng. Đôi mắt ngơ ngác, hồn nhiên nhưng những câu chào mời và kể lể như đã được những ông bố, bà mẹ… “luyện tập” từ trước để “hành nghề”. Nhìn bọn nhóc, không ít người cảm thấy đau đớn xót xa bởi chúng đang bị lợi dụng và bị bóc lột sức lao động ngay từ tuổi ấu thơ…

Thấy mà xót xa…

Sau một ngày lao động mệt nhọc, tôi cùng các đồng nghiệp ngồi giải khát tại một quán nhỏ trên đường 2-9 (Đà Nẵng), một cô bé chạy xộc từ ngoài đường vào đưa một rổ hàng rồi van nài: Chú ơi chú! Mua cho con đi, đi mà, cái này cũng được… Đưa gói kẹo lên trước mặt chúng tôi, cô bé tiếp tục năn nỉ. Giọng nói miền Bắc của cô bé như xát muối vào lòng chúng tôi. Không đành lòng với lời van nài của cô bé, tôi phải mua một gói. Không phải để ăn mà chỉ cho cô bé vui lòng.

Tôi hỏi: Con quê ở đâu? Cha mẹ làm gì? Sao không ở nhà mà đi học? Những câu hỏi dồn dập không khiến cô bé bối rối, trái lại, em hết sức bình tĩnh trả lời từng câu chắc nịch như đã trả lời quá nhiều câu hỏi tương tự của nhiều người. Dạ con ở Thanh Hóa. Mẹ con bị bệnh, con phải đi bán hàng để kiếm tiền nuôi mẹ và kiếm tiền để ra hè còn về quê đi học.

Khi chúng tôi cho cô bé một quả ổi, em cảm ơn rối rít rồi vội ăn. Một người phụ nữ đang đứng bán bên cạnh nhìn sang, cô bé len lén ăn rồi đi bán tiếp. Không ai biết người phụ nữ đó là gì của cô bé nhưng nhìn bà, tôi đoán ngay là mẹ hay ít nhất là bà con thân thích.

Hơn 2 giờ đồng hồ trôi qua, chúng tôi phải “tiếp” đến 5, 6 cô cậu lân la đến bán hàng như vậy. Điều đáng nói, mỗi khi các em được một thực khách cho thức ăn, ngay lập tức những đứa bé này không còn thiết đến chuyện bán hàng.

Một người bạn đồng nghiệp của tôi tâm sự, có lần, đi nhậu tại khu vực tượng đài 2-9 đã nhìn thấy một đứa bé đang bán hàng, một người khách thấy thương nên đã cho một món đồ chơi. Cô bé vứt cả rổ hàng rồi say sưa chơi. Chỉ đến khi có một người phụ nữ đến trừng mắt nhìn thì cô bé mới hoảng hốt vứt đồ chơi để đi bán tiếp…

Trên những con đường như Nguyễn Tất Thành, đoạn từ phường Hòa Minh (Liên Chiểu) về tận Thuận Phước (Hải Châu), đường Lê Độ, Bạch Đằng, Trần Hưng Đạo, Phạm Văn Đồng… cũng diễn ra những cảnh tương tự. Những đứa bé còn quá nhỏ để hiểu biết đến chuyện bán buôn nhưng vì người lớn lợi dụng nên chúng phải gắng gượng để đánh mất một tuổi thơ trong sáng. Nhìn cảnh đó cứ diễn ra hằng ngày, nhiều người dân không thể không xót xa, thương cảm…

Trách nhiệm trước hết thuộc về gia đình

Theo một số cơ quan chức năng trên địa bàn thành phố Đà Nẵng, nguyên nhân là vì hoàn cảnh gia đình khó khăn hay các em chỉ tranh thủ trong những ngày hè để kiếm tiền. Tuy nhiên, các em phải được lao động trong những môi trường thích hợp, công việc phù hợp với từng lứa tuổi.

Ở Đà Nẵng thì việc quản lý trẻ em rất tốt ngay từ ở cấp xã, phường. Các cấp, các ngành ra sức làm tốt công tác tuyên truyền không để trẻ em lao động sớm và lao động trong môi trường độc hại. Thường xuyên tổ chức tập huấn để cho trẻ em nhận biết và tránh được những môi trường độc hại hay bị xâm hại và tránh sa vào con đường phạm tội…

Trường hợp trẻ em đi bán hàng rong ở ngoài phố chủ yếu là trẻ ngoại tỉnh. Những trường hợp này sống theo kiểu di cư, nay đây mai đó nên rất khó để quản lý.

Việc lợi dụng trẻ em lao động sớm sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, tinh thần của trẻ.

Đặc biệt, việc đẩy các em ra ngoài xã hội sớm rất dễ khiến trẻ tiêm nhiễm những thói xấu.

Theo các chuyên gia tâm lý cũng như cơ quan chức năng, việc để trẻ em bị lợi dụng lao động kiếm tiền, trách nhiệm trước hết phải thuộc về gia đình.

Chỉ vì đồng tiền nên không ít các bậc cha mẹ lợi dụng hay để người khác lợi dụng sức lao động của trẻ em. Điều này tác động rất lớn đến nhân cách của trẻ, khiến trẻ sớm mất đi sự hồn nhiên của tuổi thơ.

Ngoài trách nhiệm của gia đình thì chính quyền các địa phương, nơi có trẻ em bị lợi dụng lao động cần quyết liệt hơn nữa trong công tác tuyên truyền và có những chính sách phù hợp để tạo mọi điều kiện tốt nhất cho sự phát triển của trẻ. Làm được như vậy, quyền lợi của trẻ em mới được bảo vệ tốt…

  • Tổ chức cho trẻ đi ăn xin, phạt 5-10 triệu đồng

Phạt tiền từ 1-2 triệu đồng đối với cha, mẹ có hành vi bắt con đi lang thang kiếm sống, người giám hộ có hành vi bắt trẻ em mà mình giám hộ đi lang thang kiếm sống.

Phạt tiền 5-10 triệu đồng đối với một trong các hành vi: tập hợp chứa chấp trẻ lang thang để bán vé số, sách báo, tranh ảnh, bán hàng rong hoặc các hoạt động khác nhằm mục đích trục lợi.

Phạt tiền từ 500.000-1 triệu đồng đối với một trong các hành vi sau: bắt trẻ em đi ăn xin; cho thuê, cho mượn trẻ em hoặc sử dụng trẻ em để xin ăn. Lăng nhục, xúc phạm nhân phẩm, danh dự, gây tổn thương về tinh thần của trẻ em. Đối xử tồi tệ, bắt nhịn ăn, nhịn uống, bắt mặc rét, không cho hoặc hạn chế sinh hoạt cá nhân…

Phạt tiền từ 2-4 triệu đồng đối với hành vi đánh đập hoặc bạo lực xâm phạm thân thể trẻ em làm trẻ em đau đớn về thể xác và tinh thần.

Phạt tiền từ 5-10 triệu đồng đối với hành vi tổ chức cho trẻ đi xin ăn.

(Trích nghị định 114 của Chính phủ quy định xử phạt vi phạm hành chính về dân số và trẻ em)

Thực trạng “Ăn bám trẻ em”

Thực trạng xã hội

Cuối tháng trước, tờ Tuổi Trẻ đăng một loạt bài điều tra kéo dài ba kỳ về thực trạng “Ăn bám trẻ em” – một khía cạnh đáng buồn trong vấn nạn chung đã và đang làm nhiều người đau lòng, đó là, tại Việt Nam, bóc lột, ngược đãi trẻ em, bất chấp cả đạo lý lẫn pháp luật đã trở thành điều bình thường.

Loạt bài “Ăn bám trẻ em”, đi kèm các video clip trên website của tờ Tuổi Trẻ, phơi bày và tố cáo tình trạng nhiều người lớn sử dụng trẻ em như phương tiện để kiếm tiền.

Lương tâm người đọc, người xem nhức nhối khi được biết và chứng kiến cảnh những đứa trẻ bị buộc phải đi bán hàng rong hoặc ăn xin để nuôi người lớn khi chỉ mới bốn, năm tuổi, bị đánh đập do kiếm không đủ khoản tiền đã được ấn định như một thứ chỉ tiêu phải đạt mỗi ngày.

Không ít người lớn đang “ăn bám trẻ em” lại chính là cha mẹ của chúng.

Giống như nhiều loạt bài liên quan đến vấn đề bóc lột và ngược đãi trẻ em trên báo chí Việt Nam, loạt bài “Ăn bám trẻ em” của tờ Tuổi Trẻ khiến công chúng phẫn nộ.

Người ta không chỉ lên án những kẻ đang “ăn bám trẻ em” mà còn chỉ trích chính quyền hết sức gay gắt.

Ngày 2 tháng 7, tờ Tuổi Trẻ trích đăng ý kiến của một số độc giả về vấn đề này. Độc giả nào cũng yêu cầu chính quyền phải quan tâm và giải quyết thực trạng đó.
” Tình trạng trẻ em ăn xin nuôi người lớn đã tốn không biết bao nhiêu giấy mực của báo chí nhưng rồi đâu vẫn hoàn đấy!
Bà Nguyễn Ngọc Hà

Bà Nguyễn Ngọc Hà, một độc giả viết: “Tình trạng trẻ em ăn xin nuôi người lớn đã tốn không biết bao nhiêu giấy mực của báo chí nhưng rồi đâu vẫn hoàn đấy!

Việt Nam đã ký vào Công ước quốc tế về quyền trẻ em!..

Phóng viên đã theo chân các em, từ những em quỳ giữa trưa nắng đến những em lầm lũi kiếm sống thâu đêm. Vậy lực lượng công an, đoàn thể,… sao không theo chân các em để truy bắt những kẻ chăn dắt?”.

Và cũng giống như nhiều lần trước, chỉ đến khi dư luận xã hội trở thành ồn ào, đòi truy cứu trách nhiệm, các cơ quan hữu trách mới chịu để mắt tới vấn nạn.

Kiên quyết xử lý…

Sau loạt bài vừa kể, đầu tháng 7, UBND TP.HCM ban hành một công văn, yêu cầu các sở, ngành, địa phương làm rõ và kiên quyết xử lý tình trạng chăn dắt, hành hạ, buộc trẻ em phải đi ăn xin…

Riêng Sở Lao động – Thương binh – Xã hội được yêu cầu phải thường xuyên theo dõi, kiểm tra kế hoạch giải quyết tình trạng người lang thang ăn xin, sinh sống nơi công cộng trên địa bàn TP.HCM.

Theo blogger Mắt Việt, nhờ vậy, hôm 6 tháng 7, đề tài người lang thang, ăn xin “trở thành đề tài lớn trong buổi họp giao ban của Sở Lao động – Thương binh – Xã hội TP.HCM với Phòng Lao động – Thương binh – Xã hội các quận huyện”.

Kể về cuộc họp ấy, blogger Mắt Việt nêu thắc mắc, báo chí chỉ là cơ quan thông tin nhưng thật lạ lùng là hàng loạt sự việc lớn nhỏ trong xã hội, nhiều người thấy như:

tiêu cực trong sử dụng ngân sách, chiếm dụng đất công, mãi lộ trên đường, hành hung dân chúng,…

nhưng các cơ quan chức năng không biết, chỉ đến khi báo chí lên tiếng thì các cơ quan này mới thấy và mới có các “chỉ đạo làm rõ, báo cáo”.

Đáng lưu ý là theo blogger Mắt Việt, qua cuộc họp vừa kể, ngành Lao động – Thương binh – Xã hội ở TP.HCM quyết định sẽ thực hiện một cuộc vận động đề dân chúng thành phố này

“Nói không với ăn xin”

, giống như cuộc vận động “Nói không với ma tuý” mà TP.HCM đã từng thực hiện, nhằm giải quyết triệt để vấn nạn người lang thang, xin ăn.

Người ăn xin là người nghèo và bởi nghèo họ đành phải chấp nhận hèn. Phải chăng vì họ quá nghèo hèn nên chúng ta có thể tự cho mình quyền coi họ như tội phạm?
blogger Mắt Việt

Blogger Mắt Việt thuật rằng, nghe xong, anh nổi cơn bất nhẫn và suýt chút nữa buông tiếng chửi thề.

Mắt Việt giải thích lý do khiến anh cảm thấy bất nhẫn:

Ăn xin, khác hẳn ma tuý. Đó không phải là hành vi vi phạm pháp luật. Đó là một vấn đề xã hội mà chúng ta phải giải quyết bằng cách hỗ trợ công ăn việc làm, tạo điều kiện cho họ vươn lên thay vì phải chấp nhận cảnh ngửa tay xin từng đồng bố thí.

Xin hãy nhớ rằng, không cứ ở Việt Nam, mà bất kỳ đâu trên thế giới, người ta đi xin ăn chỉ khi cùng cực bất đắc dĩ. Người ăn xin không phải tội phạm để chúng ta “say NO”. Người ăn xin là người nghèo và bởi nghèo họ đành phải chấp nhận hèn. Phải chăng vì họ quá nghèo hèn nên chúng ta có thể tự cho mình quyền coi họ như tội phạm?

Dẫn một ý trong bài hát “Một buổi sáng mùa Xuân” của Trịnh Công Sơn: “Bài học về yêu thương trên giấy mới. Sao hôm nay nét mực đã phai?” Mắt Việt nêu tiếp một thắc mắc khác:

  • “Đâu rồi truyền thống lá rách, lá lành? Đâu rồi tinh thần tương thân tương ái?”

và “Thường ngày lang thang trên phố, dọc đường tác nghiệp, những lúc thảnh thơi… tôi vẫn hay gặp người ăn xin.
Nhìn họ, điều tôi nghĩ đến trước tiên không phải là cho tiền hay không mà là ai hoặc cái gì đã đẩy họ đến lựa chọn cuối cùng ấy. Khi mỗi ngày trôi qua, nhìn thấy nhiều người ăn xin hơn, tôi buộc phải tin rằng, đang có những bất ổn nào đó, ở những nơi nào đó bởi chắc chắn không dưng mà người ta lại đi xin ăn…

Nếu có cuộc vận động ‘Nói không với người ăn xin”, với tư cách một cử tri, tôi sẽ bỏ phiếu phản đối… Không có trại tế bần. Không có nhà ở cho người vô gia cư. Không có trợ cấp xã hội. Không gì cả.

Thế thì cái ‘mục tiêu đến năm 2010 cơ bản không còn người ăn xin’ sẽ chỉ là chuyện nói nghe chơi cho vui, cho đẹp báo cáo, hoàn toàn không khả thi. Hơn 30 năm qua ta đã không thể giúp người đói có cơm, người rách có áo, người cày có ruộng… để họ khỏi phải đi ăn xin thì dựa trên cái gì chúng ta có thể giải quyết dứt điểm tình trạng trong gần nửa năm còn lại?”.

Văn hóa miệt thị?

Dự định thực hiện cuộc vận động “Nói không với ăn xin” của Sở Lao động – Thương binh – Xã hội TP.HCM chẳng phải là bằng chứng duy nhất, thể hiện sự rẻ rúng con người của hệ thống cầm quyền tại Việt Nam, dù rằng, trong một quốc gia theo thể chế cộng sản, rẻ rúng người nghèo là điều hết sức bất thường, bởi không phải ngẫu nhiên mà các cuộc cách mạng nhằm xây dựng chủ nghĩa xã hội đều được gọi là cách mạng vô sản.

Khi phát động các cuộc cách mạng vô sản người ta luôn bảo nó vì người nghèo để lôi kéo người nghèo tham gia cách mạng. Rẻ rúng người nghèo có khác gì bội tín?

Sự rẻ rúng thật ra không chỉ với riêng người nghèo. Hồi tháng 8 năm ngoái, sau cái chết của nhà văn Sơn Nam, blogger Trục Nhật Phi có một bài viết với tựa đề “Bậc lương của Sơn Nam”.

Sau khi Sơn Nam qua đời, thân nhân và thân hữu của ông đã phải đưa Sơn Nam về Bình Dương chôn cất, vì bậc lương của ông “không đủ tiêu chuẩn” để an táng tại Nghĩa trang TP.HCM. Blogger Trục Nhật Phi giải thích:

“Nói tắt một câu là chức vụ, mức lương, danh hiệu, huân chương, huy hiệu và nhất là quan hệ của một người quy định việc y được ai đứng ra chôn, ai đọc điếu văn, vân vân…”

Sự cống hiến thật sự của cá nhân bị đặt dưới tất cả những thứ ấy hay thậm chí không cần đặt ra, nên cái chết nhỏ hơn lễ tang, còn tình người thấp hơn nghi thức. Vụ Cao Xuân Hạo (một giáo sư nổi tiếng, có nhiều cống hiến cho ngành ngôn ngũ học) là một bằng chứng.

” Với não trạng như thế “xây dựng xã hội dân chủ, công bằng, văn minh” khác gì lời quảng cáo một vở hài kịch rẻ tiền?
blogger Đồng Phụng Việt

Cũng từ thực tế đó, Trục Nhật Phi nhận xét: Nói ra thì giống như vô lễ chứ nhiều nhà lãnh đạo quốc gia hiện nay mà chết đi thì chỉ sau năm ba năm có khi chẳng ai buồn nhắc tới nữa đâu, chứ Sơn Nam thì khác đấy. Hệ thống hành chính phải phục vụ quyền lực chính trị, nhưng quyền lực chính trị phải tôn vinh các giá trị văn hóa chứ.

Cùng bàn đến các giá trị văn hóa, một blogger lấy nick name là Đồng Phụng Việt từng viết thế này:

“Một trong những giá trị tối thượng, chứng minh có văn hóa là tôn trọng con người nhưng chỉ cần nghe lối chính quyền đương nhiệm gọi đồng bào của mình thì có thể thấy họ khinh miệt tất cả mọi người, bất kể sang hèn, giàu nghèo, có học hay thất học.

Có chính quyền tư sản nào dám xem con người như súc vật để tuyên bố sẽ “cải tạo nhận thức” hoặc xem nhân phẩm con người như đồ vật để đòi “phục hồi nhân phẩm”?

Bởi nhìn những người khốn cùng như rác nên họ mới thản nhiên mở các “chiến dịch thu gom” người ăn xin, trẻ lang thang. Lối gọi, cách xưng hô chứng minh não trạng. Với não trạng như thế “xây dựng xã hội dân chủ, công bằng, văn minh” khác gì lời quảng cáo một vở hài kịch rẻ tiền?”

Tin liên quan

Hiện trạng lao động trẻ em ở Việt Nam

Người hành nghề “nhặt thai nhi”

Từ năm 2005 đến nay, hơn 4.300 phụ nữ, trẻ em bị bán qua biên giới

Thiếu nhi Việt Nam trong mạng lưới mại dâm ở Kampuchia

Những chuyện bất thường… rất bình thường ở Việt Nam(?)(6): Một HS lớp 7 bị bạn học “tra tấn” như… “thời trung cổ” suốt 2 năm :((

CÀ MAU :Thiếu tiền đò, hàng trăm học sinh nghỉ học

Trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai!

Suy dinh dưỡng trẻ em!

“Đứt” chữ!

Phường thờ ơ với việc “người trông trẻ đánh trẻ em”

Một em gái bị đầy đoạ, nhục hình suốt 10 năm

Bé 3 tuổi bị hành hạ


THỰC BUỒN!

Tôi đọc bài phóng sự trên báo tuổi trẻ mà không thể nào không ứa nước mắt.

Nỗi buồn vì nhiều lẽ:

– Vì cảm thương cho tuổi thơ tức tưởi, cuộc đời chìm sâu trong bóng tối của các em…

– Sự căm phẫn trước những kẻ “ăn bám trẻ em” và đau xót hơn đó lại là cha mẹ ruột của các em.

Đó hẳn là những gì mà Báo Tuổi trẻ , báo công an hay nói đơn giản là cơ quan truyền thông VN muốn “định hướng dư luận”?!

Cả loạt bài trên báo tuổi trẻ và báo công an đều nhằm  đồ trách nhiệm cho gia đình, cho người làm bố, làm mẹ không tròn trách nhiệm của mình, đẩy trẻ nhỏ vào cuộc mưu sinh

–  không hồn nhiên, chỉ còn dối lừa và toan tính!

– không tương lai, chỉ có bóng đêm trùm lên những số phận, những bàn tay quen ngửa ra, đầu cúi , lưng cong, bạc nhược, khốn nạn từ tấm bé…

– không niềm vui, hạnh phúc, chỉ có những  nỗi đau về thể xác và tâm hồn, những xâm hại của cuộc đời đe dọa và trườn lên , đưa đẩy những đứa bẻ vào một cuộc đời ngày mai duy nhất: cuộc hằng ngày với nỗi đau, tội phạm, mình xâm phạm , cướp đoạt , dối lừa người khác và chính mình cũng bị nhấn chìm trong cái nhơ nhớp đó…

Đó là tội ác của họ, của gia đình, của những ông bố, bà mẹ…???

Đó không phải là trách nhiệm và phạm vi xử lý của CÔNG AN, của các tổ chức xã hội????

Chúng tôi có Luật , có DÙI CUI để xử lý!

– DÙi cui để đuổi và HỐT bọn trẻ như hốt rác vào bóp, vì sao?: để làm sạch mỹ quan đô thị?

– Luật hành chính phạt tiền bọn cha mẹ “vô nhân tính”, lưng dài, vai rộng không chịu làm ăn, mà ăn bám trên lưng những đứa nhỏ. Để những kẻ nghèo thêm nghèo, còng lưng thêm chút nữa, gánh một món nợ trước nhà nước! Khốn nạn lại càng thêm khốn nạn, những khuôn mặt nhàu nhụa, thêm nhàu nhụa!

Ôi chao, có thể bình luận gì đây?

Tôi nhớ câu “Nước chảy xuôi”! Ai yêu con bằng cha mẹ? Chó đã ăn mất lưong tri của những con nguời đó ư?  Cái gì đây?

Tôi nhớ câu chuyện về những con người “chạy” tìm việc khắp nơi, tranh giành việc đến chết, làm việc trong môi trường mất an toàn và bỏ mạng…

Tôi nhớ những người phụ nữ bỏ chồng bỏ con lang bạt nơi đất khách…

Tôi xem phim Những bà nội trợ kiểu Mỹ, người phụ nữ bỏ con lại giữa đường định dọa cho nó ngoan và chịu nghe lời hơn, suýt bị tố cáo bỏ rơi con cái và  có nhiều trường hơp có thể bị “tịch thu” con.  Tôi không hiểu nếu VN có cái luật này, thì không biết cần thêm bao nhiêu  trại trẻ, mái ấm nữa mới đủ? Có lẽ lúc đó người ta sẽ không nghĩ con cái như đồ vật,  đơn giản đấy là con của tôi, tôi muốn làm gì thì làm!

Nói về chuyện mái  ấm, câu chuyện gần đây nhất mà tôi được nghe, đó là kiên quyết đóng cửa các mái ấm không đủ tiêu chuẩn chất lượng. Các mái ấm làm việc thiện mà giấu diếm như ăn cắp!

Ôi Việt Nam! Ôi Nghèo!

Một phản hồi to “Thực trạng “Ăn bám trẻ em” – Tại ai? :((”

  1. […] Thực trạng “Ăn bám trẻ em” – Tại ai? :(( […]

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: