Welcome to BEAR’s BLOG!!!

Người Việt xấu xí…(7): Bạo lực nữ sinh

Posted by BEAR on Tháng Ba 27, 2010

Bạo lực nữ sinh – những con số đáng sợ

Kết quả một cuộc khảo sát tại Hà Nội cho thấy có tới 64% các em nữ thừa nhận từng có hành vi đánh nhau với các bạn khác.

Chỉ vài tháng trở lại đây, có ít nhất 5 video clip quay cảnh nữ sinh đánh nhau được tung lên mạng. Các clip này ghi lại cận cảnh vụ xô xát của các nữ sinh, thu cả tiếng nói kèm theo nhiều câu chửi thề tục tĩu từ những cặp môi hồng. Các vụ nữ sinh ẩu đả, khi lao vào cuộc chiến võ mồm kết hợp chân tay đều mặc đồng phục học sinh. Ngoài mức độ tàn nhẫn trong hành vi bạo lực, điều khiến dư luận lo ngại hơn cả chính là thái độ thờ ơ của những người đứng xem, mà hầu hết là học sinh.

Để giúp bạn đọc muốn biết thêm về các yếu tố tác động đến hành vi bạo lực của nữ sinh trung học phổ thông, bài viết này cung cấp thêm thông tin về hành vi bạo lực của nữ sinh.

Những con số đáng lo ngại

Năm 2008, khi hướng dẫn sinh viên tốt nghiệp cử nhân xã hội học, tôi đã gợi ý và hướng dẫn sinh viên làm đề tài nghiên cứu về hành vi bạo lực trong nữ sinh trung học.

Khảo sát 200 phiếu tại hai trường THPT thuộc quận Đống Đa (Hà Nội) cho thấy có đến 96,7% số học sinh được hỏi cho rằng ở trường các em học có xảy ra hiện tượng nữ sinh đánh nhau.

Kết quả khảo sát cho con số đáng lo khi có tới 64% các em nữ thừa nhận từng có hành vi đánh nhau với các bạn khác. Trong các em nữ từng đánh nhau thì số nữ sinh một lần đánh nhau là 12,7%, 2-3 lần: 20,7%, 4-5 lần: 10,7% và 19,3% đánh nhau từ năm lần trở lên. Không có sự khác biệt giữa các lớp học về tỉ lệ nữ sinh có hành vi đánh nhau. Như thế, các em lớp 10 cũng sánh ngang các chị lớp 11, 12 về “thành tích” nói chuyện với bạn bè bằng vũ lực. Đáng chú ý là hầu hết những lần đánh nhau đầu tiên đều diễn ra trong khuôn viên trường học, và những lần đánh nhau tiếp theo đa số diễn ra ngoài trường học.

Phần lớn các em nữ đã có hành vi đánh nhau cho rằng bạo lực giữa nữ sinh là “bình thường” (57,3%) và “chấp nhận được” (39,6%). Mặc dù hầu hết các em nhận thức được hậu quả của bạo lực là gây tổn thương về tinh thần và thể xác (34,5%), làm mất đi thiện cảm của mọi người đối với con gái (27,6%) nhưng vẫn còn 19,5% cho rằng hành vi bạo lực không gây ra hậu quả gì.

Hãy nghe lời một nữ sinh lớp 12: “Em chả cần biết có hậu quả gì. Ai bảo nó dám khiêu khích em chứ. Tại vì nó đáng bị đánh, em đánh thế là còn nhẹ đấy, chứ phải mấy đứa trong nhóm em, bọn nó còn xé hết quần áo ấy chứ, cho chừa cái tội vênh váo đi” (!).

Đánh bạn ngay trong lớp học trường THPT Lê Quý Đôn, Hà Đông, HN. Ảnh: Internet.

Vì sao nữ sinh có hành vi bạo lực?

Khảo sát cho thấy có những lý do rất “trời ơi” nhưng cũng là cớ để các nàng xinh đẹp đụng tay đụng chân,

  • như thấy ghét thì đánh (24%),
  • nó dám nhìn đểu (16%),
  • trả thù tình (13,3%).

Đáng lo ngại là có những lý do không thể hình dung được, ví dụ người khác nhờ đánh (20%) và chả có lý do gì cũng đánh (12%).

Có vẻ như nhà trường không muốn biết hoặc giả vờ không biết? Người ta chỉ biết những vụ xảy ra khi máu học sinh đã đổ hay những nhát dao oan nghiệt cướp đi sinh mạng của học trò. Như lời một giáo viên chủ nhiệm: “H. bị các bạn lớp trên đánh không ai biết, từ khi H. bị đánh tới khi xảy ra sự việc quá ngắn – chỉ một ngày nên không ai kịp biết để ngăn chặn” (Tuổi Trẻ 23/6/2009).

Hình thức và phương tiện sử dụng bạo lực của nữ sinh

Với câu hỏi “Khi đánh nhau với học sinh khác, bạn thường dùng hình thức nào là chủ yếu?”, kết quả thu được cho thấy

  • có từ 41% đến 59,5% “đánh một mình”
  • và 47,7% đến 52% “đánh tập thể”.

Điều này cho thấy, bạo lực học đường không chỉ là chuyện của mỗi học sinh, mà có tính chất lây lan theo nhóm bạn.

Về phương tiện sử dụng khi đánh nhau, 33% không sử dụng phương tiện nào, đây là những em khi đánh nhau thường dùng các “chiêu thức võ công” như túm tóc, cào cấu, xé áo… Việc sử dụng “võ mồm” kết hợp với tay chân tuy không gây nên những thương tích nghiêm trọng về thể chất nhưng lại gây nên những tổn thương về tâm lý, tinh thần đối với nạn nhân khi bị chửi rủa hết sức tục tĩu, hoặc bị xé tung áo giữa đám đông.

Với những nữ sinh sử dụng công cụ khi đánh nhau thì có 28% sử dụng dép, guốc; 8% sử dụng gậy gộc, 4% dùng gạch đá, và 0,7% dùng dao lam, ống tuyp nước. Những phương tiện này, tùy mức độ mà có thể gây nên thương tích, thậm chí gây nên tàn phế hoặc cướp đi mạng sống của bạn học.

Đây là những bằng chứng về sự giảm sút quá nhanh về văn hoá và nhân cách những nữ sinh ở độ tuổi mà trước đây có nhà thơ ngợi ca “Áo trắng em chưa vướng bụi đời. Chưa từng mơ tưởng chuyện xa xôi…”.

PGS.TS. Hoàng Bá Thịnh, Chủ nhiệm Bộ môn Giới và Gia đình,
Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn – ĐHQG Hà Nội

12/3/2010: Clip nữ sinh Hà Nội bị đánh hội đồng gây xôn xao

Trên diễn đàn của học sinh THPT này, các học sinh cho hay, nữ sinh bị đánh hội đồng đang học lớp 10A13, người hành hung học cùng khối, còn người quay clip này là một nam sinh.

Ảnh chụp từ video.
Một số học sinh bình thản ngồi xem bạn bị hành hung. Ảnh chụp từ video.

Một số học sinh trên diễn đàn của trường bình luận: “Thật là dã man. Xem xong clip này cũng thấy đau vô cùng. Sao có thể làm nhục người khác đến vậy?”. Bên cạnh việc chia sẻ, một số thành viên cho biết, đã báo cáo sự việc cho giáo viên chủ nhiệm lớp 10A13 và gửi clip này tới Ban giám hiệu.

>>Nữ sinh bị đánh không phải ở trường Trần Nhân Tông
>>Thủ phạm trong clip đánh nữ sinh lộ diện
>>Thủ phạm hồn nhiên kể chuyện đánh nữ sinh
>>‘Tôi không dám cho chồng xem clip vì sợ ông ấy khóc’

Trong buổi sáng nay, Vi cùng Diệp và hai nữ sinh có mặt trong clip đến trình diện tại cơ quan điều tra. Vi khá xinh xắn, mái tóc cắt ngắn và nói năng “rất đàn ông”. Cả bốn cô gái đều cười nói rôm rả khi thấy phóng viên. Vi còn chỉ tường tận ai là đạo diễn, diễn viên, ghi hình. Vi “tâm sự” với phóng viên, trước đó đã ghét Quỳnh Anh. “Nó nói xấu và chửi bới em trên diễn đàn nên khi thấy Diệp rủ đánh là em đồng ý ngay”, Vi nói.

Yếu tố nào ảnh hưởng hành vi bạo lực của nữ sinh?

Khi được hỏi về “Thái độ của cha mẹ khi biết con gái đánh nhau” thì kết quả đáng ngạc nhiên: có 41,7% các em nói rằng bị cha mẹ “mắng chửi và đánh.
> Bạo lực nữ sinh – những con số đáng sợ

Nghiên cứu của chúng tôi cho thấy, trong số những nữ sinh có hành vi bạo lực thì có ba đặc điểm quan trọng liên quan đến gia đình, đó là

1) sự thiếu quan tâm của cha mẹ;

2) bạo hành trong gia đình;

3) sự thờ ơ/vô cảm của cha mẹ đối với hành vi bạo lực của con cái.

Những phân tích sau đây cho thấy điều đó.

Thứ nhất, khảo sát cho thấy có mối liên hệ giữa hành vi bạo lực của nữ sinh với mức độ quan tâm của cha mẹ đến đời sống tâm lý, tinh thần của con cái. Trong số các em có hành vi bạo lực thì 77,3% nói rằng trong gia đình mình “các thành viên ít có sự quan tâm lẫn nhau”. Mức độ quan tâm của cha mẹ đến đời sống tâm lý, tinh thần của con cái thì 52% trả lời “ít quan tâm”, 14,7% nói cha mẹ “không quan tâm” so với 33% trả lời cha mẹ quan tâm đến tâm lý của con cái. Với các em đã từng có hành vi đánh nhau, mối liên hệ giữa mức độ quan tâm của cha mẹ như sau:

Có sự khác biệt đôi chút giữa các lớp, những nữ lớp 10 sinh có hành vi đánh nhau thì 60% các em nói rằng “cha mẹ ít quan tâm” và 30% nói “cha mẹ không quan tâm” đến đời sống tâm lý của các em. Con số này ở nữ sinh lớp 11 là 64,6% và 16,7%, ở nữ sinh lớp 12 là 64,3% và 25%.

Cha mẹ, vì những lý do khác nhau nên ít quan tâm đến đời sống tâm lý của con cái ở độ tuổi Trung học phổ thông – tuổi có nhiều biến đổi về tâm lý, sinh lý, đầy những mộng mơ – khiến cho các em có thể cảm thấy cô đơn ngay trong ngôi nhà vốn được xem là tổ ấm gia đình, như lời một nữ sinh lớp 12: “Ở nhà em thấy chán quá nên đi chơi thôi. Bố mẹ em đi suốt ngày, em cũng đi học cả ngày. Buổi tối về nhà gặp mặt nhau được một lúc thì đường ai nấy đi. Còn chuyện bố em hỏi han, tâm sự á? Hiếm lắm. Mẹ em thì đi làm cả ngày, về nhà là chỉ muốn ngủ thôi, mà em cũng chả muốn nói chuyện nhiều đâu”.

Nghiên cứu cũng cho thấy không chỉ có mối liên hệ giữa hành vi bạo lực của nữ sinh với mức độ quan tâm của cha mẹ, mà còn có mối liên hệ giữa số lần đánh nhau của nữ sinh với sự quan tâm đến tâm lý của con cái.

Thứ hai, nghiên cứu của chúng tôi cho thấy, có 84,7% nữ sinh đánh nhau nói rằng trong gia đình các em có hành vi bạo lực giữa các thành viên, trong đó 12% bạo lực giữa cha mẹ; 16,7% bạo lực giữa anh, chị em; đáng lo ngại về mức độ bạo lực giữa cha mẹ và con cái: 32,7%. Có 13,3% gia đình tồn tại cả ba bạo lực trên. Chúng tôi cũng nhận thấy có mối tương quan giữa bạo lực gia đình với hành vi bạo lực của nữ sinh, theo đó 47,2% đến 52,8% nữ sinh sống trong gia đình có bạo lực đã có hành vi bạo lực với bạn cùng trang lứa.

Thứ ba, khi được hỏi về “Thái độ của cha mẹ khi biết con gái đánh nhau” thì kết quả đáng ngạc nhiên: có 41,7% các em nói rằng bị cha mẹ “mắng chửi và đánh”; 9,4% cha mẹ “khuyên bảo nhẹ nhàng”; 6,3% yêu cầu phải “xin lỗi bạn”; và có đến 42,6% nói rằng “cha mẹ không quan tâm đến hành vi đánh nhau của con gái”(!).

Những con số này đáng dóng lên hồi chuông báo động về vai trò làm cha mẹ trong gia đình hiện nay. Chỉ có 15,7% cha mẹ biết cách giáo dục con cái đúng mực và có văn hoá khi thấy con đánh nhau thì “khuyên bảo nhẹ nhàng và bắt con xin lỗi bạn”. Trong khi đó, 41,7% cha mẹ sử dụng hình thức bạo lực (chửi mắng, đánh) để đối xử với hành vi bạo lực của con cái. Chính điều này đã đẩy con cái mình trượt tiếp trên con đường bạo lực “Hôm em đánh nó xong, bố em biết được liền cho em một trận tơi bời. Bố em chả hỏi han gì, cứ thế mà quất em liên tục. Em ức lắm… Để giải toả ấm ức với bố em á, em đi chơi, nếu thích em lại đánh nhau tiếp. Cùng lắm thì bị bố em đánh thêm trận đòn nữa chứ mấy. Em quen rồi (cười)”.

Đáng ngạc nhiên có đến 42,6% không quan tâm đến chuyện này: “Bố mẹ em chả thèm quan tâm nữa cơ. Bố mẹ em đi công tác suốt, mẹ em thì làm tối mịt mới về. Hôm em đánh nhau với đứa bạn bị thấy hiệu trưởng gọi lên, đòi gặp phụ huynh. Mẹ em lên gặp rồi về nhà cũng chả nói gì”. Chính sự thờ ơ, vô cảm đến vô trách nhiệm của cha mẹ đối với con cái, cộng thêm phương pháp giáo dục sai lầm không chỉ là mảnh đất nuôi dưỡng hiện tượng bạo lực mà còn là môi trường để sự vô cảm phát triển trong học sinh hiện nay.

Bạo lực gia đình là một yếu tố quan trọng ảnh hưởng đến hành vi bạo lực của con cái. Nhiều công trình xã hội học trên thế giới và nghiên cứu của chúng tôi đã cho thấy, có sự “chuyển giao hành vi bạo lực” giữa các thế hệ trong gia đình. Theo đó, nếu trẻ em thường xuyên hoặc thỉnh thoảng chứng kiến cảnh cha đánh chửi mẹ (hoặc ngược lại mẹ đánh, chửi mắng cha) thì với bé trai dần dần sẽ hình thành nhận thức rằng: làm đàn ông có quyền đánh đập phụ nữ, và rồi khi trở thành chồng thì chàng trai cũng có cách ứng xử như vậy đối với vợ. Và không chỉ có vậy, cậu con trai sẽ quan niệm trong cuộc sống “kẻ nào mạnh thì kẻ đó thắng”, và coi đó như một chân lý trong quan hệ xã hội. Với các bé gái, chứng kiến cảnh mẹ bị cha mắng chửi, đánh đập thì có thể sau này cô gái cũng sẽ cam chịu cảnh bạo lực nếu có, hoặc sẽ có ác cảm với nam giới.

Ngăn chặn hành vi bạo lực trong học sinh: Bắt đầu từ gia đình.

Người lớn hãy nhìn lại mình”, không chỉ khi con có hành vi sai lệch. Để sân trường không còn đổ máu, để các em học sinh không ứng xử với nhau theo kiểu giang hồ, thì gia đình, nhà trường và xã hội cần quan tâm đến giáo dục thế hệ trẻ nhiều hơn nữa, không nên chỉ hô hào theo chiến dịch, mà cần quan tâm một cách thiết thực, với những hình thức đơn giản, phong phú và hiệu quả: thông qua các khoá tập huấn kỹ năng sống, câu lạc bộ thanh thiếu niên, các hoạt động văn hoá – thể thao.v..v lồng ghép kiến thức về pháp luật, về đạo đức, văn hoá ứng xử phù hợp với từng độ tuổi, giới tính và vùng/miền. Và quan trọng hơn, trong mọi lĩnh vực của cuộc sống người lớn phải là tấm gương sáng cho các em noi theo. Chỉ có như vậy, chúng ta mới không rơi vào cảnh “gieo lúa, gặt khoai” trong sự nghiệp trồng người.

Cần nhận thấy rằng, những yếu tố như nhóm bạn, game, phim ảnh bạo lực, truyện tranh bạo lực…cũng tác động không nhỏ đến hành vi bạo lực của các em. Nhưng đó lại là một chủ đề riêng, tôi sẽ đề cập trong một bài viết khác.

Trong bài viết này, tôi nhấn mạnh vai trò của gia đình với hành vi bạo lực của con cái. Từ phương diện xã hội học, chúng ta không thể phủ nhận môi trường gia đình có vai trò quan trọng – nếu không nói là có tính quyết định – đến quá trình hình thành nhân cách của trẻ em. Các nhà xã hội học đã coi gia đình là môi trường đầu tiên và quan trọng nhất trong quá trình xã hội hoá, hình thành nhân cách của trẻ em, và không chỉ đối với trẻ em. Nói cách khác, bên cạnh chức năng kinh tế thì các chức năng giáo dục, chức năng văn hoá và và chức năng tình cảm của gia đình kết sức quan trọng đối với việc nuôi dưỡng và giáo dục trẻ em, những công dân tương lai của đất nước. Nếu trẻ em sống trong một gia đình không hoà thuận, cha mẹ thường hay cãi chửi nhau, đánh đập nhau thì nhất định trẻ em cũng chịu tác động xấu – mức độ nhiều hay ít – tuỳ thuộc vào hoàn cảnh của mỗi gia đình cụ thể.

Nhân đoạn clip đánh nữ sinh Trường trung học phổ thông Trần Nhân Tông (quận Hai Bà Trưng, Hà Nội) bị hành hung trước sự vô cảm của bạn cùng trang lứa, và cả những người lớn tuổi, tôi mong muốn góp thêm một tiếng nói về tầm quan trọng của gia đình trong việc giáo dục con cái, đồng thời gióng lên tiếng chuông cảnh báo với những gia đình không thực hiện đầy đủ và tốt các chức năng của gia đình trong xã hội đang phát triển với những biến động khó lường hết.

Không phải ngẫu nhiên mà Liên Hợp quốc khi tổng kết Thập kỷ phát triển gia đình, đã kêu gọi “Hãy bắt đầu từ đơn vị dân chủ nhỏ nhất là gia đình”, và tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh về mối quan hệ biện chứng giữa gia đình xã hội “Gia đình tốt thì xã hội mới tốt. Xã hội tốt thì gia đình càng tốt” lại càng đúng trong bối cảnh đất nước phát triển hiện nay.

Chúng ta đã và đang báo động về sự xuống cấp của văn hóa học đường và “sân trường đổ máu” là đỉnh cao của bi kịch về sự xuống cấp này. Tiếc rằng bi kịch này không phải là cá biệt và không phải mới xảy ra. Nó đã xuất hiện vài năm trở lại đây và ngày càng tăng về mức độ phức tạp, sự nguy hiểm trong các hành vi bạo lực. Và bạo lực học đường vẫn sẽ tồn tại khi chúng ta không có hành động thiết thực và tích cực để ngăn chặn bạo lực, tôn vinh văn hóa học đường

Vì thế, để giảm thiểu những hành vi bạo lực trong nhà trường nói riêng và bạo lực trong xã hội nói chung, theo chúng tôi hãy bắt đầu từ gia đình. Không nên chậm trễ nữa.

PGS.TS. Hoàng Bá Thịnh, Chủ nhiệm Bộ môn Giới và Gia đình, Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn – ĐHQG Hà Nội.


Bình loạn

Cùng với vấn để chất lượng tri thức, đạo đức , văn hoá và nhân cách học sinh, đó là những câu hỏi lớn đối với nền giáo dục VN. MỘT VẤN ĐỀ NHỚN.

Tôi cho rằng :Ngăn chặn hành vi bạo lực trong học sinh: Bắt đầu từ gia đình., phải được xét ở khía cạnh xã hội và văn hóa cộng đồng.  Văn hóa, nhân cách và cư xử của chính “người lớn”  ở VN cũng đã rất có vấn đề rồi, và trẻ con lớn lên trong cái môi trường đó, cộng thêm với nền giáo dục què quặt, thiếu , yếu đào tạo kỹ năng sống và nhân cách, cộng thêm với các “trào lưu  xấu tự phát” nhân rộng trên internet và không được gia đình và xã hội quan tâm và điều chỉnh…

Khi đọc trên mặt báo về vụ việc trên, có nhiều người công phẫn, ngạc nhiên, nhưng dường như sẽ có 1 số không nhỏ đã thấy chuyện đó từ lâu: qua đã đọc rất nhiều vụ việc khác tương tự trên mạng và có thể cũng đã tận mắt chứng kiến.

Nhưng giống như khi đọc về các hot news khác, như “tham nhũng”, “ăn chặn hỗ trợ người nghèo”, các vụ về cách hành xử của giáo viên với học sinh và ngược lại, các tệ nạn xã hội tràn lan, đa dạng, quái thai,… , có lẽ đa số  thấy công phẫn một chút bằng mồm rồi…cũng đành chấp nhận, …bởi …cái thời đại này nó thế…biết làm sao…

Tôi muốn nói là đa số thấy bất lực…, không biết có đúng thế ko? Bất lực bởi  cái sự lãnh đạo thiếu hiệu quả, thiếu trách nhiệm và bất lực bởi cả con người xung quanh…và cả chính mình với suy nghĩ: cái vụ này LỚN nha, mình thì biết làm sao được đây…Đây là căn nguyên của thói xấu mang tên:  BÀNG QUAN, THỜ Ơ, VÔ CẢM chăng?

Ở đây, tôi muốn nói đến một nguyên nhân làm thay đổi nhân cách của giới trẻ, lại một nguyên nhân mang tính thời đại: VĂN HỌC và NHÂN VĂN…

Hôm nay tôi đọc bài :

“Tủ sách Tuổi Hoa” trở lại

Đối với các thế hệ người Việt thập niên 60, 70, rất nhiều người đã từng say mê và yêu mến những tác phẩm của “Tủ sách Tuổi Hoa”, với ba loại Hoa Đỏ, Hoa Xanh và Hoa Tím.

Thế nhưng sau năm 1975, độc giả Việt Nam đã không còn cơ hội tiếp xúc với các tác phẩm vốn có rất nhiều đóng góp cho công tác giáo dục thanh thiếu niên trước đây.

VĂN HỌC qua thời gian cũng biến chuyển. Sự xuất hiện của công nghệ mới của báo điện tử đã thay đổi rất nhiều văn hóa đọc của con người trên toàn cầu.  Thời đại ngày nay, có vẻ như con người có cơ hội tiếp nhận nhiều thông tin hơn, tri thức hơn, song phải chăng cũng ít cơ hội cảm nhận vẻ đẹp nhân văn , khái niệm đạo đức hơn? Nền văn học hiện đại theo như cách tôi cảm nhận cũng ít các giá trị nhân văn hơn so với trước đây…Giới trẻ năng động hơn,  nhưng cũng ít đạo đức và chiều sâu hơn??? Đấy là tôi nói chung chứ không riêng giới trẻ VN.

Sự quay lại và cổ vũ cho một nền văn học nhân văn là một điều rất đáng làm.  CẦN ĐÒI LẠI: Tâm hồn trẻ thơ nhân văn với sự lãng mạn, tình yêu thương gia đình, thiên nhiên và cái đẹp…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: