Welcome to BEAR’s BLOG!!!

ĐÌNH CÔNG LAN RỘNG TẠI VIỆT NAM: 10.000 công nhân đình công (Đồng Nai) & 1.500 công nhân Cty giày Rieker VN (Quảng Nam) đình công & Cơm công nhân

Posted by BEAR on Tháng Tư 6, 2010

Mức lương ở Việt Nam thấp hơn các nước 40%

Đỗ Hiếu, phóng viên RFA
2010-04-06

Tiền Phong online mới đưa tin nói rằng “Lương tối thiểu ở Việt Nam thấp hơn các nước 40%” nên lương công nhân không đủ đáp ứng nhu cầu cuộc sống.

ĐÌNH CÔNG LAN RỘNG TẠI VIỆT NAM

10.000 công nhân đình công gây ùn tắc quốc lộ

TTO – Sáng nay 5-3, khoảng 10.000 công nhân công ty Hưng Nghiệp cổ phần TNHH Pouchen VN (trụ sở đóng tại xã Hóa An, TP.Biên Hòa, Đồng Nai) đã đình công sang ngày thứ ba.

Một bất ngờ đã xảy ra khi toàn bộ công nhân đã ngưng làm việc buổi sáng, kéo xuống quốc lộ 1K, đòi quyền lợi đã khiến giao thông ra vào khu vực này bị ùn tắc.

Hàng chục ngàn công nhân tham gia đình công – Ảnh: H.MI

Nhiều công nhân cho hay công ty đã ép công nhân làm việc quá giờ, chậm tăng lương, không trả tiền thâm niên và chế độ dinh dưỡng trong khẩu phần ăn chưa hợp lý…

Lực lượng cảnh sát được huy động để giữ gìn trật tự ở khu vực này yêu cầu công nhân đình công có trật tự và tổ chức phân luồng giao thông. Khoảng 9g30 phút, một thanh niên trong đám đông đã bị cảnh sát bắt giữ khi được cho là quá khích, tham gia tấn công cảnh sát.

Vào thời điểm này, công nhân đã tràn lên đoạn chợ Hóa An bao vây cảnh sát và yêu cầu lực lượng làm nhiệm vụ thả ra. Sau đó, hàng ngàn công nhân tiếp tục quay trở lại trụ sở công ty, tiếp tục đứng tràn ra quốc lộ và kéo băng rôn “Công nhân đại đoàn kết”.

Công nhân công ty Pouchen đình công – Ảnh: H.MI

Một quan chức có trách nhiệm ở tỉnh Đồng Nai cho hay trong lúc các cơ quan chức năng đang nỗ lực yêu cầu giới chủ giải quyết quyền lợi cho công nhân thì xảy ra sự việc trên.

Đây là công ty chuyên sản xuất giày da, 100% vốn nước ngoài. Yêu sách mà công nhân đưa ra là yêu cầu ban giám đốc công ty tăng lương cho công nhân, đồng thời cải thiện khẩu phần ăn cho công nhân. Nhiều công nhân cho biết: suất ăn của công ty hiện nay chỉ khoảng 4.000 đồng/suất, không đủ chất tái tạo sức lao đông.

Cùng ngày, ban giám đốc công ty đã thông báo sẽ tăng lương cho công nhân 5%. Đại diện công ty cũng đã ghi nhận ý kiến của công nhân để trình ban giám đốc xem xét. Ban giám đốc công ty cũng đã tổ chức cuộc họp để giải quyết các kiến nghị của người lao động, tuy nhiên, đến trưa cùng ngày, yêu sách vẫn chưa được giải quyết nên hầu hết công nhân đã bỏ ra về.

H.MI – ANH THOA – HỮU DANH

Bị đối xử tệ, gần 1.500 công nhân đình công

Gần 1.500 công nhân Công ty giày Rieker VN đình công phản đối điều kiện làm việc, thu nhập không thể chịu đựng nổi.

Tin liên quan:

Ngày 5/4, gần 1.500 công nhân phân xưởng gò, ráp thuộc Công ty giày Rieker VN (100% vốn FDI, đóng tại KCN Điện Nam – Điện Ngọc, huyện Điện Bàn, Quảng Nam, cách Đà Nẵng 15km) đã đồng loạt đình công để phản đối điều kiện làm việc mà họ cho là không thể chịu đựng nổi.

Theo phản ánh của công nhân, với mức lương hơn 1 triệu đồng/tháng thì họ không thể sống được bởi vật giá, tiền thuê nhà trọ… đều đang liên tục tăng cao. Công nhân đóng bảo hiểm thất nghiệp hàng tháng, nhưng khi công ty không có hàng, họ phải nghỉ ở nhà thì lại không được trả lương thất nghiệp.

Khi bị đau ốm trong lúc làm việc, công nhân chỉ được đưa lên văn phòng nằm nghỉ 15 – 20 phút rồi phải trở lại làm việc chứ không được cho về. Và mặc dù phải đóng bảo hiểm y tế hàng tháng nhưng khi đau ốm thì công nhân không được cấp thuốc mà phải ra ngoài mua.

Khi công ty tăng ca, công nhân phải vào làm việc từ lúc 6g sáng. Nhiều người ở xa, đi trễ 1 phút thì bị trừ 1 tiếng đồng hồ tiền lương, còn đi trễ 5 phút thì ngày đó không được chấm công dù vẫn phải làm việc. Lẽ ra mỗi công nhân chỉ làm một công đoạn trong dây chuyền sản xuất thì gần đây lãnh đạo công ty buộc phải làm thêm 2 – 3 công đoạn nhưng tiền lương lại không tăng.

Khẩu phần ăn trưa của công nhân quá tệ, không thể nuốt nổi dù được tính giá 7.000 đồng/suất. Không những không đủ chất dinh dưỡng mà còn bữa sống, bữa chín và đã từng xảy ra tình trạng ngộ độc thức ăn. Mặc khác, công ty quy định thời gian ăn trưa và nghỉ trưa của công nhân chỉ 30 phút là quá khắc nghiệt…

Thay mặt các công nhân, chị Đặng Thị H. cho biết, việc công nhân đình công là “giọt nước tràn ly” sau rất nhiều lần phản ảnh, kiến nghị nhưng lãnh đạo công ty vẫn phớt lờ, không quan tâm giải quyết. Ngay sau khi xảy ra vụ đình công, đại diện Phòng LĐ-TB-XH huyện Điện Bàn đã có mặt tại hiện trường để nắm tình hình và chờ Thanh tra Sở LĐ-TB-XH tỉnh Quảng Nam ra làm việc.

Đến lúc này, lãnh đạo Công ty giày Rieker VN mới tập hợp công nhân để lấy ý kiến giải quyết vụ việc.  Tuy nhiên, do không được giải quyết thoả đáng nên tất cả công nhân đã bỏ ra về và cho biết họ sẽ tiếp tục đình công đến khi nào lãnh đạo công ty đáp ứng các yêu cầu chính đáng của họ về việc cải thiện điều kiện làm việc và thu nhập.

Để làm rõ thêm vấn đề, các phóng viên đã hẹn làm việc với lãnh đạo Công ty giày Rieker VN, nhưng chờ hơn 1 giờ đồng hồ vẫn không thấy có người nào ra gặp, ngoại trừ một anh tài xế đưa các phóng viên vào ngồi đợi ở văn phòng công ty!

  • Hải Châu

Ngán ngẩm cơm công nhân

TT – Bữa ăn hấp tấp, vội vàng, thiếu chất dinh dưỡng và không bảo đảm an toàn vệ sinh thực phẩm của công nhân tại công ty là điều mà PV Tuổi Trẻ ghi lại khi đóng vai một nhân viên nhà bếp.

Bữa trưa của hai công nhân Công ty PK là gói mì sống phải ăn lén các nhân viên bảo vệ tại xưởng- Ảnh: NGỌC NGA

Khay cơm, muỗng, đĩa và những vật dụng đựng đồ ăn đều được quẳng vào một chậu hóa chất màu vàng, cáu bẩn to đùng, sau đó vớt ra cho qua chậu đựng nước lạnh rồi vớt lên. Một số khay sau khi được rửa sơ sài như vậy còn dính đầy cơm, rau… được giũ mạnh xuống bàn, lau qua loa bằng bất kỳ cái khăn nào người ta có trong tay rồi cho thức ăn vào.

Đó là một trong những hình ảnh mà chúng tôi chứng kiến thường xuyên trong những ngày đi làm nhân viên nhà bếp tại Công ty may P, Khu công nghiệp Mỹ Phước 1, huyện Bến Cát, Bình Dương.

“Cơm công nhân sao làm kỹ được”

Đó là câu nói thật lòng của một chị nhân viên nhà bếp khi thấy chúng tôi dùng dao gọt phần bị sâu của một quả bầu. Chị bảo: “Mặc kệ nó đi, chỉ cần gọt hết vỏ là được, công nhân đông như vậy ai mà làm cho kỹ được”. Mấy người đang cắt rau cũng quay lại chỉ bảo “lính mới”: “Nấu ăn ở đây phải làm sao cho nhanh chứ không cần phải làm kỹ làm gì…”.

Cứ thế những quả bầu, bó rau đầy sâu bọ, dơ bẩn được cắt, gọt hết sức qua loa để nhanh chóng chuyển giao bộ phận nấu cho kịp giờ.

Món “chấm mút” chống đói

Những khi đói quá không có gì ăn, nhiều nữ công nhân thường ăn những bao muối nhỏ lấy trong các gói mì ăn liền cho đỡ nhạt miệng. “Bọn tôi gọi đó là món “chấm mút”, tức là lấy ngón tay chấm và mút. Ngon lắm nhưng mỗi tội phải canh bảo vệ và quản lý vì bị cấm do sợ ảnh hưởng đến công việc” – M. giải thích về món chống đói của các nữ công nhân.

Cảnh nướng thịt ngay sau sân nhà ăn cũng thật “đơn giản”. Thịt được ướp sẵn gia vị đựng trong những thùng sắt chuyển từ nơi khác đến. Một chiếc bàn ăn được khiêng ra dùng để sắp thịt ra vỉ. Cứ sau mỗi lần thịt chín, nhân viên nướng thịt lại cầm cái vỉ kẹp phía trên quẳng xuống sân gạch cáu bẩn rồi trút hết thịt chín vào chậu. Sau đó lại vô tư nhặt lên kẹp vào tấm vỉ đầy thịt, nướng tiếp.

Người được phân công xúc than dùng đôi găng tay đen sì, dính đầy bụi than nhưng thỉnh thoảng vô tư dùng đôi găng này phụ sắp thịt ra vỉ.

Những chậu thịt sau khi nướng xong được chuyển vào cho hai phụ nữ cắt những phần bị cháy sém. Hai người này đang ngồi nhổ tóc sâu cho nhau, nhanh chóng bốc tay vào chậu thịt làm việc mà không cần rửa tay hoặc đeo găng. Những miếng thịt nướng sau đó được đưa lên bàn để chia phần cho mỗi suất ăn.

Khẩu phần ăn của mỗi công nhân là 5g thịt mỗi bữa. Tổ trưởng tổ chia thức ăn phải chịu trách nhiệm với số lượng này, phải chia làm sao cho đủ nếu không sẽ bị phạt số lượng đã thâm hụt. Vì vậy những người chia thịt cẩn trọng cắt từng miếng thịt dù nó chỉ còn thừa một mẩu rất nhỏ.

Một vài người chốc chốc lại đặt miếng thịt lên gí gí xuống chiếc cân cáu bẩn bám đầy đồ ăn đã khô lại để xem có dư hay không.

Đến cận giờ ăn trưa, khi chia đồ ăn vào các khay, những chiếc muỗng, đĩa còn ướt nhẹp, thỉnh thoảng có chiếc còn rau, xương cá vướng lại. Những người làm chung hướng dẫn tôi chỉ cần giũ mạnh, vậy là “sạch sẽ” rồi! Thức ăn của mỗi suất cơm chỉ là một mẩu thịt nhỏ xíu với vài cọng rau xào hẹ. Số suất cơm từ xưởng báo xuống nhà bếp bị “hụt”.

Chúng tôi được người quản lý yêu cầu làm nhanh thêm 25 suất nữa. Những chiếc khay công nhân khác vừa ăn xong chưa kịp rửa được quơ vội, nhân viên nhà bếp dùng ngay chiếc khăn lau bàn để bên cạnh lau vội vã rồi cho thức ăn vào.

Thức ăn mặn cho những suất ăn bổ sung không phải là món thịt nướng nữa mà là món thịt kho sả còn thừa của ngày hôm trước và mấy cọng rau muống xào…

Bữa ăn vội vã

11g30, tiếng chuông reo báo hiệu tới giờ ăn trưa. Những anh công nhân bước vội vã, các chị công nhân đi như chạy vào các bàn ăn. Họ chỉ có một giờ để vừa ăn vừa nghỉ trưa.

Khuôn viên của công ty khá rộng, quãng đường từ các xưởng tới nhà ăn đi nhanh lắm cũng mất khoảng 10 phút nên có những người lúc nào đi ăn cũng phải chạy.

Một thanh niên lấy phần thức ăn ở một khay khác cho vào phần thức ăn của mình. Thấy tôi đi ngang qua, anh này nói nhanh như thể sợ bị lấy lại suất cơm thừa: “Đây là phần cơm của bà chị trong tổ em, chị ấy không xuống ăn nên em xin được ăn thay ạ…”.

Công nhân này tên Trường, 18 tuổi, quê ở Vĩnh Phúc, đi làm được hai tháng ở bộ phận khuy, nút. Trường nói: “Em ăn khỏe lắm, khi còn ở nhà ăn cả nồi cơm to với nguyên nồi cá mặn mới vừa đủ no. Vào đây làm, thức ăn ít quá mà còn nhàn nhạt nên ăn chả bõ bèn gì… Em cứ phải canh hôm nào có chị nào đó làm biếng không ăn, em ăn cả hai phần thì mới tạm lưng bụng. Ăn vậy mà làm tới nửa buổi vẫn đói meo…”.

Trong khay của Trường, tôi thấy anh đổ vào rất nhiều nước tương. Anh cười giải thích: “Để ăn được nhiều cơm thôi, thức ăn đâu đủ…”.

Theo các công nhân và những nhân viên nhà bếp ở đây, công ty chi cho mỗi suất ăn của công nhân là 7.000 đồng, nhưng công ty khoán cho một đơn vị chuyên nấu suất ăn công nghiệp ở Bến Cát, Bình Dương, nên trừ các khoản chi phí, mỗi bữa cơm của một công nhân chỉ còn 3.000-4.000 đồng.

Ngược lại với các công nhân nam, nhiều công nhân nữ thường xuyên bỏ bữa vì không ăn nổi những thức ăn từ nhà bếp công ty. Bữa ăn diễn ra chưa đầy năm phút, một số người đã xong bữa. Nhưng phần cơm của họ vẫn còn gần như nguyên vẹn.

Đ.T.M. – quê ở Nghệ An, một công nhân ở bộ phận hoàn thành (đóng gói sản phẩm) – nói: “Cơm ở công ty tôi không nuốt nổi. Tôi thường phải giấu bảo vệ mang mì gói vào xưởng để ăn bữa trưa”.

Mấy chị công nhân không ăn được cơm công ty cho biết thường mua mì gói được bán “trộm” ở phòng y tế của công ty với giá cao gấp đôi, gấp ba bên ngoài để ăn cầm hơi mà làm việc.

NGỌC NGA


Lao Động: Quyền Công Nhân và luật Lao Động Việt Nam

“Ăn” cơm công nhân – Ở nơi thuộc Top 5 nước hạnh phúc trên thế giới

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: