Welcome to BEAR’s BLOG!!!

VN bị đưa lại vào danh sách theo dõi về buôn người

Posted by BEAR on Tháng Sáu 29, 2010

VN bị đưa lại vào danh sách theo dõi về buôn người

2010-06-15

Hôm 14 tháng Sáu, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ công bố phúc trình thường niên năm 2010 về nạn buôn người toàn thế giới.

Photo: RFA

Hai nhân chứng của tệ nạn buôn người: cô Sina Vann người gốc Việt và bà Veero người Pakistan tại buổi hội thảo về tệ nạn buôn người ở Nam và Đông Nam Châu Á được tổ chức tại đại học George Washington tháng 10/2009

Công bố này xếp Việt Nam vào Tier 2, bậc hai, đồng thời đưa trở lại “Watchlist” tức danh sách cần được theo dõi mà từ năm 2004 Việt Nam đã được miễn giảm nhờ những nỗ lực phòng chống. Phối hợp cùng các đặc phái viên RFA Joshua Lipes và Richard Finney, Thanh Trúc có bài tường trình từ Washington.

Nô lệ lao động và nô lệ tình dục

Việt Nam là nơi phát xuất mà cũng là điểm đến của nam giới, phụ nữ, trẻ con. Đó là những mục tiêu hay đúng hơn là những nạn nhân của tệ nạn buôn người, đặc biệt là buôn bán để cưỡng bách họ vào đường mãi dâm và lao động cưỡng bức.

Việt Nam cũng là nước đã xuất khẩu nhiều công nhân nam nữ thông qua các công ty môi giới của chính phủ hay của tư nhân, để lao động trong ngành xây dựng, đánh cá, trong các hãng xưởng do tư nhân làm chủ từ Đông sang Tây như Malaysia, Đài Loan, Hàn Quốc, Trung Quốc, Nhật Bản, Thái Lan, Indonesia, Anh Quốc, Cộng Hoà Czech, Nga, Trung Đông. Rất nhiều công nhân Việt ra nước ngoài đã làm việc trong điều kiện tồi tệ, bị chủ bóc lột, bị bắt làm quá sức lao động của họ.

Phụ nữ Việt không chỉ bị buôn vào những đường dây gọi là kỹ nghệ mãi dâm ở tại các quốc gia khác mà chuyện này cũng xảy ra ngay tại Việt Nam. Cũng có nhiều phụ nữ Việt bị giam giữ như những nô lệ lao động chứ không chỉ là nô lệ tình dục.

Ông CDebaca

Đó là đoạn mở đầu báo cáo buôn người thường niên 2010 của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, phần nói về Việt Nam. Đó cũng là lý do khiến năm nay Việt Nam từ Tier 2, tức bậc hai các nước có vấn đề, nay bị kéo xuống xuống Tier 2 Watchlist, tức bậc hai cần được theo dõi, vị trí mà Việt Nam từng được miễn giảm từ năm 2004 do nỗ lực phòng chống nạn buôn phụ nữ, trẻ em vào đường mãi dâm.

Phát biểu với đài Á Châu Tự Do, ông CDebaca, đại sứ lưu động thuộc Cơ Quan Phòng Chống Buôn Người trong Bộ Ngoại Giao Mỹ, giải thích:

Lý do và cũng là điều rõ nhất khiến Việt Nam bị tụt xuống một bậc trong danh sách xếp hạng về vấn đề buôn người năm nay, là vì trong lúc cố tập trung vào việc kiểm tra phòng chống tệ nạn buôn phụ nữ và trẻ em vào đường mãi dâm thì Việt Nam đã khá lơ là trước thực tế là quá nhiều công nhân lao động nam nữ mà họ đưa qua nước ngoài làm việc đã bị lạm dụng sức lao động quá đáng.

Phụ nữ Việt Nam không chỉ bị buôn vào những đường dây gọi là kỹ nghệ mãi dâm ở tại các quốc gia khác mà chuyện này cũng xảy ra ngay tại Việt Nam. Cũng có nhiều phụ nữ Việt bị giam giữ như những nô lệ lao động chứ không chỉ là nô lệ tình dục.

buon-ban-phu-nu-afp-250
Áp phích cổ động việc phòng chống buôn bán phụ nữ, trẻ em.

Báo cáo thường niên về buôn người của Bộ Ngoại Giao Mỹ nhấn mạnh đến việc các công ty xuất khẩu lao động ở Việt Nam, phần lớn là của chính phủ, có thể tính phí xuất khẩu cho người muốn ra nước ngoài lao động một số tiền có thể lên tới mười ngàn đô la. Theo phúc trình, mức phí lao động quá cao này đã biến các công nhân nam nữ Việt Nam thành những kẻ nặng nợ mà hậu quả là họ phải bằng mọi cách, kể cả lao động cực nhọc và làm nhiều giờ, hầu có tiền vừa trả nợ vừa gởi về giúp cho gia đình.

Về lãnh vực buôn người vào đường mãi dâm, phúc trình của Cơ Quan Phòng Chống Nạn Buôn Người thuộc Bộ Ngoại Giao Mỹ cho thấy phụ nữ và trẻ em Việt Nam đã và đang là những đối tượng bị lường gạt vào đường mãi dâm dưới danh nghĩa đi kiếm việc làm tại khắp nơi thuộc Châu Á, như lời đại sứ CDebaca nói:

Các nạn  nhân này bị bán qua những động mãi dâm bên kia biên giới Cambodia, Trung Quốc, Lào. Một số khác sau đó bị chuyển qua những động mãi dâm bên Thái Lan và bên Malaysia.

Phòng chống chưa hữu hiệu

Sau cùng, nỗ lực phòng chống và giảm thiểu nạn buôn người dưới mọi hình thức, mà Việt Nam thực hiện lâu nay, tuy chưa đáp ứng hoàn toàn tiêu chuẩn mong đợi, phúc trình kết luận, Việt Nam vẫn được coi là đã cố gắng rất nhiều. Về điều này, đại sứ CDebaca thuộc Cơ Quan Phòng Chống Buôn Người của Bộ Ngoại Giao Mỹ, bổ sung:

Công nhân lao động Việt Nam bị lôi kéo bị lạm dụng vào những hoàn cảnh lao động tồi tệ ở nước ngoài mà Việt Nam phải gánh chịu tai tiếng đó.

Ông CDebaca

Vấn đề buôn người vào đường lao động cưỡng bách ở Việt Nam cũng là vấn đề mà các quốc gia như Mỹ, như Pháp phải đương đầu. Sự phát triển nhanh chóng về kinh tế của Việt Nam biến quốc gia này thành đối tác đáng nể của Hoa Kỳ và các nước khác. Điều đáng tiếc là tiến trình phát triển nhanh chóng đó cũng làm nảy sinh tình trạng công nhân lao động Việt Nam bị lôi kéo bị lạm dụng vào những hoàn cảnh lao động tồi tệ ở nước ngoài mà Việt Nam phải gánh chịu tai tiếng đó.

Chính phủ Hoa Kỳ đang nhắm tới những buổi làm việc với chính phủ Việt Nam trong mục đích tăng cường khả năng bảo vệ người lao động, đồng thời giảm thiểu hoặc chấm dứt chuyện công nhân bị chủ bóc lột và lạm dụng để kiếm lợi.

Tưởng cần nêu rõ, trong phúc trình chống buôn người năm nay của Bộ Ngoại Giao Mỹ, Đài Loan, nước có liên hệ mật thiết với Việt Nam trong lãnh vực cô dâu và công nhân lao động, được nâng lên bậc 1,Tier1, nghĩa là hàng đầu trong chính sách chống buôn người, trong lúc Việt nam từ Tier 2 rơi xuống Tier 2 Watchlist, tức cần được theo dõi.

Theo nguyên tắc, quốc gia nào nằm trong danh sách Watchlist bị theo dõi hai năm liền thì tự động rơi xuống bậc 3, nghĩa là hạng chót, và sẽ đối diện nguy cơ bị chế tài.

Chuyện kể của những phụ nữ VN nạn nhân buôn người (phần 1)

Đã qua thời vượt biên, đổi máu lấy tự do của những con người khốn khổ Việt Nam. Thế mà vẫn có những con đường hẹp và tối, vương đầy máu và nước mắt của những người Việt đi mưu cầu hạnh phúc ở xứ người.

Bước chân vào địa ngục

Một đoạn của Bức tường Berlin, ranh giới một thời của sự đổi đời. Photo by Diệu Thomas.
Một đoạn của Bức tường Berlin, ranh giới một thời của sự đổi đời. Photo by Diệu Thomas.

Tình trạng buôn người tưởng đã lùi vào dĩ vãng vẫn xảy ra tại Đông Âu và châu Âu, nơi những phụ nữ Việt phải đánh đổi danh dự, tiền bạc và thậm chí cả sinh mạng cho đường dây khủng khiếp mà phóng viên Khánh An của đài chúng tôi phát hiện qua lọat bài phóng sự sau đây về những địa ngục trần gian ấy.

Điều kiện đầu tiên mà tôi phải chấp nhận để được nghe chị kể một phần câu chuyện của đời mình là thay đổi tên của chị.

Chị bảo: “Lấy tên chị là Kim Anh nhé”. Tôi đồng ý.

Mà cũng tại cái đất nước Đức đã làm cho chị cứ phải hồi hộp, co rúm người đến như thế, chứ ngay cả cái tên gọi hiện tại cũng đâu phải là tên thật của chị khi còn ở Việt Nam bởi nếu khai tên thật, chị đã bị trả về nước từ lâu, lấy ai ra làm tất tần tật những công việc ở tận đáy xã hội, vào tù ra khám, để trả món nợ vay mượn đi nước ngoài hai năm trước đây.

Chị bảo quê chị ở Nghệ An, đàn con của chị năm đứa xâm xấp lớn. Công việc làm ăn ở quê nhà thất bát đã khiến chị tìm đường xuất ngoại sang Âu.

Nghe bảo có đường dây đưa đi chỉ tốn mười mấy ngàn đô mà sang bất cứ nước nào ở châu Âu cũng được.

Chị lần hỏi, biết được người làm đường dây cũng là người trong vùng, một trong số họ lại là người có đạo nên yên tâm phần nào.

Chị không ngờ sang bên này nó khổ cực thế. Thực sự là như thế. Nó khổ lắm em ạ!

Chị Kim Anh

Chạy vạy vay mượn đủ số tiền 14.000 USD, chị chồng tiền rồi hồi hộp đợi ngày lên máy bay. Ngày lên đường, chị mang theo hy vọng và tương lai của cả gia đình. Thế nhưng hành trình đến trời Âu không như chị nghĩ…

Thăm thẳm miền đất hứa

“Chị không ngờ sang bên này nó khổ cực thế. Thực sự là như thế. Nó khổ lắm em ạ! Hồi đó chị đi qua thì qua Tiệp, rồi từ Tiệp đi sang bên này. Nó làm theo kiểu công ty đi khảo sát thị trường.”

Đúng theo hứa hẹn của người môi giới, lần đầu được đi máy bay, lại trong vai trò người “đi khảo sát thị trường”, chị thấy lâng lâng, chị bắt đầu thấy mình có quyền mơ về một tương lai sáng sủa hơn nơi đất khách.

Đến Tiệp, người dẫn đường bảo đã đến lúc phải đi đường rừng sang Pháp, coi như đọan đường đi bằng giấy tờ hợp lệ đã kết thúc. Chị nghe thế cũng thấy lo lo…

Một nhóm người lầm lũi đi bộ trong rừng giữa cái rét căm căm của mùa đông trời Âu. Chị đi từ Tiệp sang còn đỡ, những người bạn cùng cảnh ngộ chị đi sang từ Nga còn khổ hơn. Chị kể:

“Sau khi sang đến Nga thì nó bắt đi bộ trong rừng, phải đi bộ trong rừng 3 ngày mà tuyết lút đến quá đầu gối, phải nhịn đói. Nó cho ăn bánh mì với nước thôi rồi nó đưa vô trong một cái nhà nó nhốt, chờ có xe đến thì cứ khỏang 7, 8 người cho vào trong một cái xe thùng bịt kín đi sang Pháp.

Sang Pháp thì rất chi là khổ. Chị cũng ở bên Pháp 4, 5 tháng trời. Khổ lắm em ơi! Ăn rồi ở trong rừng trong rú. Mình tự làm một cái lán, dựng lên ở trong rừng rồi cả nam cả nữ khỏang 10 người ngủ chung với nhau.

Khổ lắm em! Ăn uống thì cái quân đường dây nó cũng cho ăn hai bữa nhưng mà nó cứ đi mua thịt gà về rồi cho ăn với cơm. Ngày nào cũng như ngày nào. Còn rau thì ở đó có rừng, có cây, đi ra hái lá về ăn thế, làm rau.

Có đôi ngày nó dắt mình bảo ra nó đóng xe nhé. Nó bảo bỏ mình lên xe nhưng thực tế nó đưa mình ra chỗ hẻo lánh. Nó hiếp dâm mình, bắt mình ngủ với hắn. Nếu mà không ngủ với nó thì nó lại không đưa mình đi.

Chị Kim Anh

Địa ngục trong rừng

Thời gian sống trong rừng quả là nỗi ám ảnh đối với chị và các bạn đồng hành. Theo lời chị kể, không những phải nhịn đói, chuyện tắm táp đối với họ cũng là một thứ nhu cầu xa xỉ.

“Khổ cực kỳ luôn. Một tuần nó đi xách nước về nó cho tắm 1 lần thôi. Đó là đàn bà. Còn đàn ông thì chỉ có đánh răng, rửa mặt thôi. Nước chỉ để đánh răng, rửa mặt thôi.”

Nhưng điều kinh hòang nhất không phải là chuyện thiếu thốn vật chất mà là một nỗi đau khác, lớn gấp vạn lần. Chị kể, để đến được một quốc gia châu Âu, thường phải ở trong rừng ít nhất cũng vài ba tháng trong thời gian chờ người dẫn đường tìm được xe để “đóng” lậu người vào:

“Có đôi ngày nó dắt mình bảo ra nó đóng xe nhé. Nó bảo bỏ mình lên xe nhưng thực tế nó đưa mình ra chỗ hẻo lánh. Nó hiếp dâm mình, bắt mình ngủ với hắn. Nếu mà không ngủ với nó thì nó lại không đưa mình đi.

ở đất khách quê người, mình biết chỗ nào với chỗ nào đâu. Tiếng tăm thì không biết… Già trẻ gì nó có chừa ai đâu em. Nó không chừa một ai hết.

Dạng quân nớ thì chết ngày giờ nào không biết! Ác quá đi! Đi sang mới thấy cái cảnh đúng là nó ác. Nhất là phụ nữ, nhiều khi nó đè ép.

Có nhiều người già người ta không chịu được, người ta quỳ chắp tay lạy nó mà nó vẫn đè cổ ra nó ngủ với người ta. Không có tính người đâu em, khi đó hắn nỏ có tính người đâu em.

Trước tất cả mọi người đấy, nó bắt là “con này, con này tối hôm nay phải ngủ với tao”. Nó bảo thế. Nó không phải là có một đứa không thôi đâu. Nó có 7, 8 đứa, nó xếp đặt “con này phải ngủ với thằng này, con này ngủ với thằng nọ thằng kia…”.

Nó bắt như vậy đấy. Chống nó, nó đưa súng gí trên đầu đó.”

Nó xếp đặt “con này phải ngủ với thằng này, con này ngủ với thằng nọ thằng kia…. Nó bắt như vậy đấy. Chống nó, nó đưa súng gí trên đầu đó.

Chị Kim Anh

Chuyện hãm hiếp tập thể cứ thế diễn ra trong rừng sâu. “Chẳng ai hay, chẳng ai biết, họa may chỉ có ông trời”, chị bảo thế.

“Nói xin lỗi em, đợt nhà chị đó 7, 8 đứa, có đôi đứa đến tháng, nó chắp tay nó lạy nó bảo là nó đến tháng đấy mà nó bảo là “tháng cũng kệ” mà. Nó gí súng vào trong cổ và bắt cởi quần áo ra.”

Cực nhọc và tủi hổ, tất cả những người khốn khổ này ai cũng mong đến ngày được “đóng” lên xe. Chẳng biết bao giờ sẽ đến miền đất hứa nhưng ít nhất không phải nhìn thấy những cảnh đau lòng hằng ngày, không phải đối diện với “quân ác thú” và cả những thẹn thùng cứ dấy lên trong lòng…

Cuộc hành trình của họ tuy vậy không biết đến bao giờ mới tới bến bờ của niềm hy vọng mà họ theo đuổi.

Khánh An mời quý vị theo dõi tiếp phần hai của cuộc tẩu thóat đầy gian khổ này của những đồng bào bất hạnh bắt đầu tại Đông Âu và hy vọng kết thúc tại một quốc gia nào đó thuộc châu Âu.

Chuyện kể của những phụ nữ VN nạn nhân buôn người (phần 2)

Qua câu chuyện của một nạn nhân của tệ nạn buôn người ở Đông Âu và châu Âu ở phần 1, cuối cùng nạn nhân ấy và những người bạn đồng cảnh ngộ với chị có đến được vùng đất hứa?

Photo by Diệu Thomas

Chị Hạt, người về từ cõi chết.

Mời quý vị theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện với phóng viên Khánh An.

“Đóng xe”

Đối với các nạn nhân của đường dây buôn người, được gọi đi “đóng xe” là xem như bước sang một chặng đường mới với những hy vọng mới. Tùy vào cung đường và quy mô của đường dây mà cách đóng người vào xe sẽ khác nhau.

Vẫn giọng đều đều, chị kể cách chị được vận chuyển giữa những chặng đường đến Pháp.

“Nó bỏ trong thùng xe đấy. Không phải là nhà xe đồng ý đâu. Nó bỏ trộm đấy. Ví dụ như xe nó đậu đấy nó nghỉ hoặc đổ xăng thì nó rình rình nó rạch bạt rồi nhét nhà chị lên. Có một hôm chị phải đi một cái xe mà em biết không, nó cho chị ngồi ở dưới gầm xe. Ở dưới cái gầm đó ngồi được khoảng hai người. Nó nhét nhà chị vào đấy ngồi co ro co ro, quay bên này không được, bên kia không được.”

Bảy người đi mà mỗi người đến từ mỗi hướng nên chị cũng chẳng biết, có điều ba người chính thức từ Việt Nam là chị, chị Thê với anh Vinh. Hai người nớ chết rồi, còn một mình chị là sống.

Chị Hạt

Nhưng dù khó thế nào, chị vẫn thấy mình may mắn hơn khối người khác. Chị biết có người đã bị nhét nhầm vào một chiếc xe chở hàng đông lạnh. Đến khi chủ xe phát hiện ra, nạn nhân đã chết từ bao giờ. Lại cũng có người vì phải vùi trong tuyết và đá lâu ngày, bàn chân thối rữa, không còn cả chân để mà đặt lên vùng đất mơ ước. Nói đâu xa, cháu của chị cũng còn kém may mắn hơn chị nữa là.

“Lúc nào mà mình biết đoán giờ như thế nào thế nào thì khi xe vô công ty hoặc dừng ở đâu, mình đập (cửa) bắt nó dừng. Có đôi thằng nhà xe nó ác, nó thấy mình như thế là nó xuống nó đập cho, nó đập đau em ạ. Chị có thằng cháu bị nó đập cho gãy cả tay. Kiểu mình đập cửa xin xuống, rồi xuống chắp tay lạy nó mà nó còn đập cho đấy.”

Số mạng của chị và thằng cháu như thế là còn may. Những người đồng cảnh ngộ của chị còn khốn khổ hơn, có nhiều người mãi mãi chẳng bao giờ đến được vùng đất mơ ước, như trường hợp của những người đồng hành trên chuyến xe của người bạn chị. Chị ấy tên Hạt.

Chuyến xe kinh hoàng

Chị Hạt quê ở Quảng Bình. Chị là nạn nhân duy nhất sống sót trong chuyến xe kinh hoàng từ Pháp sang Berlin, Đức.

Một đoạn của Bức tường Berlin. Photo by Diệu Thomas.
Một đoạn của Bức tường Berlin. Photo by Diệu Thomas.

“Bảy người đi mà mỗi người đến từ mỗi hướng nên chị cũng chẳng biết, có điều ba người chính thức từ Việt Nam là chị, chị Thê với anh Vinh. Hai người nớ chết rồi, còn một mình chị là sống.”

Hành trình “đóng xe” của chị Hạt lại khác. Chị cũng đi từ Tiệp sang Pháp, cũng lội bộ trong rừng nhiều ngày, nhưng chuyến xe tải đi từ Pháp đi lại được do chính những người trong đường dây tổ chức.

“Xe tải to đấy là xe hắn chở những cột điện to lắm, giống như để mình làm ống cống, cầu… Hắn chở nhiều lắm, một xe tải dài như thế. Hắn bắt bọn chị ngồi trong cái đó. Hắn bảo khi nào qua cửa khẩu thì đừng nói gì hết. Khi nào qua cửa khẩu, hắn mới cho mình nói và thở. Sợ qua trạm gác người ta thấy đấy. Im lặng như thế mà điều chị say xe, chị Thê kể lại cho chị hết, bảo là chị nôn ọe mà họ không cho chị nôn. Họ bịt mồm chị lại. Họ bảo là muốn nôn thì khi nào qua cửa khẩu thì hãy nôn, mà chị muốn nôn thì chị chả biết lúc nào và cửa khẩu chi hết!”

Xe đi được một đọan thì bị cảnh sát chặn bắt. Thế là một trận rượt đuổi kinh hoàng diễn ra. Chị Hạt vẫn còn nhớ như in cuộc trốn chạy ấy.

Nó bỏ trong thùng xe đấy. Không phải là nhà xe đồng ý đâu. Nó bỏ trộm đấy. Ví dụ như xe nó đậu đấy nó nghỉ hoặc đổ xăng thì nó rình rình nó rạch bạt rồi nhét nhà chị lên.

Chị Kim Anh

“Công an rượt. Lúc lên xe là công an họ biết. Họ theo dõi từ Tiệp qua rồi. Họ bảo là cái xe này chở người lậu từ Tiệp qua. Họ dừng lại, họ muốn bắt sống, rồi họ rượt. Người lái xe hoảng, sợ lộ ra đừơng dây nên bỏ chạy. Chạy tốc độ cả 180 km/giờ. Chạy mà đường vắng tanh mà đâm vào cột cây bị nát ra. Lúc mà còn đang rượt chạy thì ông đó (trong đường dây) bảo là “các anh ngồi cho yên, khi nào chúng tôi bảo nhảy là nhảy”. Chị bảo là chị không nhảy được. Rồi ông đó nghe điện thọai một chập thì ổng vứt điện thọai. Ổng chạy vòng quanh đường này qua đường kia rồi không biết chạy đi đâu, ổng đâm vào gốc cây và cháy xe. Cháy xe tan tác, nát ra, người cháy trong nớ hết mà. Còn chị là do 6 người lên trước, họ lên xe trước họ có chỗ ngồi, có dây thắt bảo hiểm trong xe nên họ bị cháy. Nhưng chị may mắn cảm ơn Chúa là chị ngồi cạnh sườn cửa đấy. Đâm vào cây thì xe bắt đầu cháy, còn chị bị văng ra.”

Cũng nhờ bị hất ra khỏi xe mà chị Hạt thóat chết. Chị được đưa vào bệnh viện cấp cứu nhưng nỗi ám ảnh về những cái chết khủng khiếp ấy vẫn cứ theo chị đến bây giờ…

Cùng một xuất phát điểm ở quê nhà Việt Nam nhưng các nạn nhân của đường dây đưa người nhập cư lậu chẳng bao giờ ngờ được mình sẽ phải trải qua nhiều tầng địa ngục trần gian đến thế. Trong khi những kẻ làm tiền trên máu và nước mắt của họ vẫn sống phây phây và ngày càng ăn nên làm ra. Đường dây của những kẻ buôn người này họat động ra sao? Khánh An mời quý vị theo dõi phần cuối của loạt bài này trong chương trình phát thanh tiếp theo.

Chuyện kể của những phụ nữ VN nạn nhân buôn người (phần 3)

Trong hai kỳ phát thanh trước, quý vị đã theo dõi số phận của những nạn nhân của đường dây đưa người lậu sang châu Âu.

Photo by Chernush for the US State Department

Bộ ngoại giao Hoa Kỳ ước đoán mỗi năm có khoảng 600.000 – 800.000 là nạn nhân buôn người trên thế giới

Đa số phụ nữ bị hãm hiếp, đối xử tàn tệ, thậm chí có những người phải bỏ mạng nơi đất khách. Trong khi đó, những kẻ buôn người vẫn tiếp tục làm tiền và mở rộng mạng lưới chân rết khắp Đông Âu và châu Âu.

Khánh An gửi đến quý vị phần cuối của loạt bài phóng sự.

Đa số khách hàng của mạng lưới buôn người là người ở miền Bắc và miền Trung, đặc biệt đến từ các vùng nông thôn, tỉnh lẻ. Các tỉnh có nhiều nạn nhân nhất phải kể đến là Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình và Hải Phòng.

Đường dây nhiều chân rết

Thông thường, nạn nhân tiếp xúc với đường dây qua một người môi giới tại địa phương. Những người này móc ngoặc với một số công ty du lịch và công ty tư nhân để lo giấy tờ cho các nạn nhân dưới hình thức đi tìm hiểu thị trường kinh doanh hoặc đi du lịch.

Chi phí cho chuyến đi lao động trong khoảng 8.000 – 25.000 USD, tùy theo… lương tâm của người môi giới. Chị Kim Anh cho biết chị phải trả 14.000 USD cho chuyến đi của mình. Chị Hạt may mắn hơn khi chỉ phải trả hơn một nửa số tiền trên.

“Họ nói với chị nạp 8.500 (USD). Bọn đường dây nói với chị là nạp tiền đủ để đi thẳng qua Đức nhưng làm giấy tờ của chị là qua Tiệp.”

Hầu hết các nạn nhân đều không được tiết lộ chi tiết của hành trình chuyến đi mà ngược lại, họ thường bị lừa phỉnh kiểu như thế này:

“Giao tiền trước. Muốn bay vào nước nào cũng được hoặc bay thẳng vào Đức cũng được vì giấy tờ này là được đi khắp châu Âu mà.”

Bùi Công, một trong những người môi giới ở Nghệ An khẳng định như vậy. Thế nhưng khi được hỏi chi tiết về hành trình sang Đức, ông Công lại nói:

“Nhưng mà bay sang Đức thì thường thường người ta không cho bay sang Đức mà bay sang Pháp hoặc Tiệp rồi người ta đi tàu sang thôi. Nhưng mà đến phần đó thì trách nhiệm của nhà em, có người đưa sang đến Đức là được. Từ Pháp sang là có người của nhà đưa sang tới nơi.”

“Người nhà” mà ông Công đề cập tới chính là những chân rết của đường dây, có mặt ở khắp nơi, từ Nga, Tiệp đến Anh, Pháp, Đức…

Ở Đức đây họ cũng làm ngặt lắm. Họ theo dõi từng tí, điện thoại các thứ nó theo dõi nhưng mà cũng không lại được dân mình đâu. Dân Việt Nam mình sống lèo lái giỏi lắm! Nó giỏi cực, em ạ!

Chị Kim Anh

Sau khi các nạn nhân có giấy tờ lên máy bay và sang đến Tiệp, những chân rết này bắt đầu liên kết các nhóm nạn nhân để đưa vào rừng đợi đóng lậu xe hoặc tự vận chuyển nạn nhân trong các xe chở hàng ngụy trang. Chính vì vậy, những tin tức về tình trạng người nhập cư lậu bị bắt hay chết trong các xe chở hàng dần dần trở nên quen thuộc với người dân bản xứ. Đã có rất nhiều cuộc bố ráp của cảnh sát địa phương nhằm triệt hạ các đường dây này nhưng những nỗ lực ấy vẫn không ngăn chặn được tình trạng gia tăng tệ nạn buôn người. Chị Kim Anh cho biết thêm:

“Nói chung ở Đức đây, đường dây của nó có rất nhiều người. Thằng này bị bắt thì có thằng kia. Ở Đức đây họ cũng làm ngặt lắm. Họ theo dõi từng tí, điện thoại các thứ nó theo dõi nhưng mà cũng không lại được dân mình đâu. Dân Việt Nam mình sống lèo lái giỏi lắm! Nó giỏi cực, em ạ! Như ở Đức đây chị cũng đã chứng kiến một vụ họ bắt cái tội đưa người đấy. Khi ra tòa, họ mở điện thoại, mình điện thoại cho ai, nói như thế nào, nó mở cho mình nghe hết đấy mà vẫn không lại đâu vì thực sự ở bên Đức đây cũng có người Việt Nam là luật sư các thứ đấy, có tiền nó đút rồi cũng xong cả thôi.”

Nợ nần và ngồi tù

Do sự theo dõi, kiểm soát khá gắt gao của cảnh sát địa phương nên rất nhiều nạn nhân của đường dây buôn người đã phải chịu cảnh ngồi tù hàng tháng trời trong hành trình đến trời Âu. Chị Kim Anh cũng là một trong số đó:

“Chị ở Pháp được 3 tháng nhưng mà cũng phải vô tù mất hơn một tháng. Thì mình ở trong rừng kiểu bất hợp pháp, không có giấy tờ gì nên công an nó bắt, nó đưa về nó nhốt.”

Chị Hạt, người về từ cõi chết. Photo by Diệu Thomas. Ngoài tù tội, đa số nạn nhân còn phải gánh một khoản nợ lớn cho chi phí chuyến đi. Có nhiều người phải thế chấp nhà cửa, thậm chí thế chấp cả nhà cha mẹ, anh chị em họ hàng để đủ điều kiện vay ngân hàng như trường hợp của chị Hạt:

“Nhà chị là 80 triệu, nhà chị dâu chị là 50 triệu này, 3, 4 căn nhà gì đó mới đủ tiền. Khổ cực mà họ ăn của chị cũng nhiều. Dân ở nông thôn, nạp xong tiền rồi mà họ cho đi là mừng chứ không kể chi đắt. Mà em biết, đi vay ngân hàng họ cũng ăn nữa tề. Ngân hàng phải đi đút lót cho họ mới vay được tiền. Em biết không, vay tiền ngân hàng này rồi nói là đi sang nước ngoài cho đổi đời nhưng đời con tàn này, đời vợ khổ, đời chồng khổ đâu ai biết đâu, mà qua đây có người chết vì nợ. Không riêng chi Đức mà Anh có người chết, đến năm sáu trăm triệu họ trả không nổi họ cắn lưỡi chết trong tù luôn.”

Một khi đã chồng tiền, các nạn nhân không có bất cứ hy vọng nào được hoàn trả, dù chuyến đi có đến đích hay bất thành. Ngay cả những nạn nhân đã chết trong chuyến đi của chị Hạt, họ không những không được bồi thường sinh mạng, mà cả số tiền họ nộp cũng không được bồi hoàn đầy đủ. Chị Hạt kể:

“Họ nói chị chết rồi, họ cúng lại cho chị 1.000 đô, là chừ hiện tại chị đi 7.500 đô thôi.”

Trách nhiệm thuộc về ai?

Ở một vùng quê Nghệ An, nhiều người muốn xuất ngoại thường tìm đến Bùi Công, một trong những đầu mối đường dây đưa người lậu sang châu Âu khá “nổi tiếng”. Bùi Công tỏ ra rất tự tin với uy tín lâu năm về dịch vụ chuyển người lậu của mình:

“Nếu mà có người thì chỉ cần đưa hộ chiếu với các thứ giấy tờ để đây làm cho chứ có vấn đề gì đâu. Làm xong rồi các thứ tiền đưa rồi thì bay thôi chứ có gì đâu. Nhà đây làm cho cả làng, cả nước cơ mà.”

Ông Công thậm chí không giấu diếm “hình thức kinh doanh” của ông khi giới thiệu dịch vụ với khách hàng:

“Người ta đi du học hoặc đi lao động thì có giấy tờ của công ty, còn đây không làm theo kiểu đấy mà làm theo kiểu tư nhân mình thôi. Đây từng làm cho mấy công ty bây giờ đi nhưng mà trong đấy nếu mình làm cho người đi sang châu Âu thì gọi là làm trái phép. Luật pháp người ta không cho nên mình đi theo kiểu làm chui. Làm chui nhưng mà giấy tờ khi người ta ra đi là đàng hoàng chẳng hạn ở nhà với bên kia làm hợp đồng mua bán về thì hợp đồng đó là hợp đồng giả nhưng xin vào sứ quán cấp visa cho thì visa đó là visa thật. Nếu mình mà ký hợp đồng vào trong công ty thì người ta bắt nộp thuế cho nên là không có trong công ty.”

Nếu mà có người thì chỉ cần đưa hộ chiếu với các thứ giấy tờ để đây làm cho chứ có vấn đề gì đâu. Làm xong rồi các thứ tiền đưa rồi thì bay thôi chứ có gì đâu. Nhà đây làm cho cả làng, cả nước cơ mà.

Ô. Bùi Công

Có một điều lạ là đã có rất nhiều nạn nhân đã bị lừa gạt, mất danh dự, tiền bạc và thậm chí cả tính mạng trên đất khách khi vô tình sử dụng những đường dây này. Thế nhưng chẳng ai buồn lên tiếng tố cáo tội ác của họ. Càng hiếm thấy cơ quan chức năng nào vào cuộc để can thiệp cho người dân nghèo. Chị Kim Anh tỏ ra mất lòng tin:

“Ở bên này nếu đúng là người Đức thực sự, người ta không bao giờ ăn của hối lộ như thế nhưng ở Việt Nam mình còn trắng trợn gấp nghìn lần. Nói chung, Việt Nam mình em cũng biết, ăn tiền xong là hết việc. Đen thành trắng, trắng thành đen. Việt Nam mình là thế. Có tiền là xong cả.”

Có lẽ chính những yếu tố trên đã tạo điều kiện cho các đường dây buôn người hoạt động dễ dàng và công khai. Những chân rết của nó vẫn cứ sống khỏe và ngày càng giàu có nhờ nguồn tiền tính bằng đô-la chảy vào túi từ máu, nước mắt và mồ hôi của người lao động nghèo. Vậy, công lý nằm ở đâu?

Lao động ngoài nước:buôn lậu, cu li, osin, nô lệ tình dục…:(

Mạng Trung Quốc xôn xao chuyện “mua” vợ Việt Nam :((

Mại dâm ở Campuchia: phần lớn nạn nhân là phụ nữ và em nhỏ người Việt Nam…

Lao động nữ nhập cư đối mặt nguy cơ buôn bán người

Tin Việt Nam: Khu “đèn đỏ”, cô dâu Việt lấy chồng Trung Quốc…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: