Welcome to BEAR’s BLOG!!!

Vinashin–> “Vietnam Sinks” & Titanic VN

Posted by BEAR on Tháng Bảy 10, 2010

Từ Vinashin đến “Vietnam Sinks” [1]

Hoài Nam

image Không hiểu sao cụm từ Vinashin bỗng dưng ám ảnh và nhắc tôi nhớ về một bộ phim rất đình đám vào năm 2006 mang cái tên Japan Sinks [2]. Bộ phim dựng lên một “Thảm họa kinh hoàng” [3] có thể khiến đất nước Nhật biến mất khỏi bản đồ thế giới, nhân dân Nhật Bản sẽ phải sống lưu vong. Bởi nước Nhật phải trải qua một thiên tai kinh hoàng, nước Nhật bị nhấn chìm dưới đại dương do động đất. Nguyên nhân là bởi thiên tai.

Vậy thì có gì liên quan giữa Japan Sinks và Vietnam Sinks? Xin thưa, nhiều, rất nhiều, khi mà ngoài chuyện đã, đang và sẽ gánh chịu thiên tai không kém phần khốc liệt như Nhật Bản, chúng ta sẽ phải gánh thêm một thảm họa còn kinh hoàng hơn từ nhân tai.

Vinashin giờ đây không chỉ là cụm từ với nghĩa hẹp phản ánh cho riêng tình trạng của Tập đoàn kinh tế Vinashin. Nó là hình ảnh phản ánh rất nhiều cái “vinashin” khác đang tồn tại như những ung nhọt trong cơ thể mang đầy bệnh tật của đất nước này.

Cái đáng sợ nhất khi “di tích Vinashin” phát lộ, người ta nhận thấy nó được xây dựng trên một nền tảng đầy những sai lầm chết chóc. Từ ý tưởng hình thành, đến cơ sở pháp lý, quản lý điều hành doanh nghiệp đều khiến người ta giật mình. Sai lầm ra sao thì các chuyên gia đã phân tích rất kỹ qua rất nhiều bài vở trên các trang báo chí và website “lề phải” lẫn “lề trái”.

Chỉ trong thời gian ngắn vừa qua, vấn đề điều hành đất nước của chúng ta ở tầm vĩ mô đang có quá nhiều vấn đề. Cái đáng sợ là mô hình của Vinashin dường như là mô hình mô phỏng thu nhỏ rất chi tiết và chính xác cho tổng thể bức đại họa đồ của Việt Nam. Vinashin đang mang gene di truyền những căn bệnh trầm kha mà xã hội Việt Nam chúng ta đang mang.

Chắc không quá lời khi nhiều người cho rằng chúng ta đang mắc phải hội chứng hoang tưởng vĩ cuồng. Di chứng của những đợt say men chiến thắng ngày nào. Đó cũng là một trong những chứng bệnh được cho là đã khiến cho con tàu Vinashin sắp đắm. Vinashin muốn trở thành một trong những công ty đóng tàu hàng đầu thế giới trong điều kiện thế và lực của chúng ta hiện nay thì đúng là hoang tưởng. Hội chứng này không khác xa mấy so với hội chứng vĩ cuồng của dự án đường sắt cao tốc vừa rồi hay chuyện sáp nhập để làm cho Thủ đô của ta trở nên “to lớn xứng tầm” [với các ngài lĩnh đạo có IQ ngang với AQ chăng? – BVN], đến chuyện tuyên bố rất hoành tráng rằng GDP của ta hiện là 106 tỷ USD, nhưng rồi sẽ “leo lên” rất nhanh thành 300 tỷ vào 2020 rồi 1000 tỷ vào 2040…

Nhưng nguồn gốc căn cơ của chứng vĩ cuồng trên lại xuất phát từ căn bệnh thành tích. Không chỉ ở Vinashin, ở mọi cấp độ quản lý, các “đầy tớ nhân dân” đã nhiễm bệnh trầm kha. Đám đầy tớ tội nghiệp nhiểm bệnh đã đành, những người “chủ của đầy tớ” vốn rất trong sạch cũng bị lây bệnh nặng nề. Nguy hại hơn, khi chứng bệnh này nặng đến mức người ta bất chấp tất cả, thậm chí đến mức hoang tưởng thì hậu quả thật khó lường. Giống như con nghiện cần giải tỏa cơn thèm khát. Tai họa sẽ đến là điều dễ hiểu.

Qua vụ Vinashin những yếu kém và vô trách nhiệm trong quản lý của chúng ta càng lộ rõ. Thế nhưng dường như những người có liên quan chưa hẳn muốn giải quyết dứt điểm chuyện này mà vẫn muốn quanh co. Những ngày qua, không ít những lý giải rất buồn cười nhưng cũng rất quen về thất bại của Vinashin. Theo đó, ngoài những nguyên nhân chủ quan tồn tại, Vinashin bị tác động bởi các yếu tố khách quan như tình hình kinh tế thế giới không thuận lợi, dẫn đến hợp đồng đóng tàu bị hủy, dẫn đến bị thua lổ… Logic này tương đương với logic sau: bởi tại cái bãi đá ngầm dưới đại dương nằm không đúng chỗ, chứ nếu nó đừng nằm trên tuyến hải hành của Vinashin thì con tàu đã không va vào và mắc cạn. Chính phủ ta cũng dùng khái niệm này cho những sa sút và yếu kém trong điều hành. Bộ GTVT cho rằng kẹt xe là do dân mình đi xe máy nhiều quá. EVN cũng phát huy rất tốt quan điểm này rằng, thiếu điện là do trời không chịu mưa, do dân xài điện nhiều quá…

Cách mà Vinashin chi tiêu “liều mạng” cho các dự án đầu tư, nhất là những dự án đầu tư ngoài luồng cũng không phải là cá biệt so với nhiều tập đoàn khác tại Việt Nam. Khi bị dư luận phản ứng, các tập đoàn này cố bao biện rằng muốn trở thành tập đoàn mạnh thì họ phải hoạt động đa ngành, đa chức năng. Cái thứ tư duy quản trị cũ mèm này lại chính là cơ sở cho những tập đoàn tại Việt nam, trong đó có Vinashin ném tiền vào các dự án bất động sản thay vì đi đóng tàu. Tư duy muốn trở nên “đa” gì gì đó cũng không buông tha các cấp quản lý từ địa phương đến trung ương. Nơi nơi kêu gọi đầu tư đa lĩnh vực, đa ngành nghề, đa dạng cơ cấu cây trồng, con giống… bất chấp thế mạnh của địa phương mình là gì, hậu quả của những dự án đó là gì.

Nếu trước đó Chính phủ cho rằng chưa phát hiện sai sót hoặc thua lỗ của Vinashin thì đúng là thật lạ. Hoặc là năng lực Chính phủ quá yếu, yếu đến mức không nhìn ra được sai lầm của Vinashin, hoặc là cả hai đã thông đồng cố tình ém nhẹm tình trạng này cho đến khi không thể bưng bít được nữa.

Thất bại và yếu kém trong quản lý điều hành vĩ mô cho dù đến từ bất kỳ nguyên nhân nào cũng là điều không chấp nhận được. Nhưng bưng bít bao che cho nhau tính chuyện qua mắt nhân dân thật đáng là tội không thể dung tha. Người đứng đầu Vinashin đang bị “tuyên” có tội to, tuyên bố của UBKT TW nghe có vẽ cũng rất hoành tráng, nhưng vẫn xuất hiện cụm từ “kiểm điểm rút kinh nghiệm” không khỏi khiến người ta thấy ngờ ngợ.

Vấn đề là nếu nhìn một cách tổng thể, hình ảnh của Vinashin gần như phảng phất trong rất nhiều các quyết định điều hành đất nước ở tầm vĩ mô. Cách điều hành thiếu tư duy logic, đầy chủ quan, vô trách nhiệm, vô cảm biểu hiện trên lĩnh vực nào cũng có mà về mặt hậu quả, con dân hiện đang phải è lưng gánh chịu.

Điểm cuối cùng là điều vừa rất đáng mừng mà cũng đáng lo. Các phản biện và dự báo của giới trí thức Việt Nam về những vấn đề trọng đại của đất nước đến giờ cho thấy họ rất có lý. Dù vậy, đáng buồn là nó đã không mấy khi được quan tâm một cách đúng mức. Và kết quả, những điều họ tiên đoán đã lần lượt xảy ra trong thực tế. Rất chân thành thưa các bậc trí thức nước nhà, cho dù rất ngưỡng mộ và ủng hộ quý vị, tôi vẫn thầm mong những dự báo của quý vị cho những vấn đề trọng đại còn lại sẽ sai. Bởi nếu đúng như quý vị dự báo, chúng ta sẽ sớm thấy ngày “Vietnam Sinks”.

Điều then chốt cần được minh định là hiện nay, ngoài Vinashin đã phát lộ này ra, chúng ta sẽ còn bao “vinashin” khác đang đợi ngày phát lộ? Nếu quả thật Vinashin là một quân bài trong chuỗi domino các tập toàn kinh tế lớn Việt Nam, chúng ta quả thật đang đối diện với một thách thức nghiêm trọng:

  • cái tiến trình từ Vinashin đến “Vietnam Sinks” có lẽ không còn mấy xa nữa!

Khi Japan Sinks, họ được cứu thoát trong gang tấc, bởi đó là nước Nhật với cả một sức mạnh hùng hậu về kinh tế, về khoa học kỹ thuật cùng với những con người đầy trách nhiệm, quả cảm và lòng nhân ái.

  • Còn ta? Nếu một Vietnam Sinks xảy ra thì ai, sức mạnh nào, cơ may nào sẽ giúp chúng ta tồn tại? Mịt mù!

Hình ảnh cả dân tộc Nhật hốt hoảng tìm đường rời khỏi Tổ quốc hay cố thoát khỏi những hố tử thần sập đổ ngay dưới chân, dù chỉ mới là phim sao vẫn chợt thấy phảng phất hình ảnh dân tộc mình trong đó! Cho dù đất nước chúng ta không bị “chìm” hoàn toàn như Nhật Bản trong phim, nhưng chúng ta đang đối diện với nguy cơ mất 90% diện tích của vựa lúa đồng bằng sông Cửu Long, hai triệu cư dân đồng bằng Sông Hồng bị ảnh hưởng, 4.4% diện tích lãnh thổ sẽ chìm trong nước trong khoảng gần 100 năm tới do mực nước biển dâng cao.

Cho dù cả dân tộc chưa đến mức phải chạy thoát thân khỏi đất nước của mình, nhưng sẽ tồi tệ và đau đớn hơn nhiều khi chúng ta phải sống lưu vong trên chính Tổ quốc mình.

Trong tất cả chúng ta, những người Việt Nam chân chính, hy vọng không có ai đang đợi ngày đó, ngày Vietnam Sinks.

HN

Chú thích:

[1] Vietnam Sinks: phỏng theo tựa đề bộ phim cùng tên với tiều thuyết Japan Sinks.

[2] Japan Sinks là tên cuốn tiểu thuyết của tiểu thuyết gia Sakyo Kumatsu được xuất bản vào năm 1973, sau đó được dựng thành bộ film Japan Sinks hay The sinking of Japan vào năm 2006.

[3] Thảm họa kinh hoàng là tên tiếng Việt của bộ phim trên.

HT Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

Đắm tàu Titanic Việt Nam và nỗi sợ hãi của một dân tộc

Vụ đắm tàu Titanic Việt Nam:

Ai cũng biết rằng: sự tham ô, tham nhũng, hoang phí, vô trách nhiệm… ít khi xảy ra đối với một tập đoàn kinh tế tư nhân. Bởi mọi tài sản và sự sống còn của tập đoàn là tài sản và sự sống còn của những cá nhân chịu trách nhiệm tập đoàn đó.

Ông Phạm Thanh Bình, Ảnh VNN

Còn đối với các tập đoàn kinh tế Nhà nước hiện nay và như trước kia là các công trường, nhà máy, xí nghiệp… khi giao quyền quản lý cho cán bộ của mình thường đứng trước nguy cơ bị những cán bộ quản lý đó lợi dụng và vơ vét cho cá nhân mình. Bởi thế mà có không ít các tập đoàn kinh tế Nhà nước càng ngày càng suy kiệt nhưng các cá nhân là lãnh đạo những tập đoàn đó càng ngày càng béo tốt.

Vinashin – Tập đoàn kinh tế siêu hùng. Vinashin – Anh cả đỏ trong nền kinh tế đầu tàu Việt Nam… đã trở thành Titanic Việt Nam thế kỷ XXI. Con tàu huyền thoại (hay hão huyền?) của nền kinh tế Việt Nam đang từ từ chìm xuống kéo theo số phận của hơn 80.000 tỷ đồng nợ nần.

Trong những ngày tháng này, cái tên Vinashin đang vang lên như một nỗi khiếp sợ với người dân. Những người nông dân đang cấy lúa bỗng quỵ xuống cánh đồng lầy lội và oi nóng đến ngạt thở và khóc rống lên, những công nhân trong các hầm mỏ úp mặt vào tầng vỉa nức nở tưởng không bao giờ dứt, nước mắt những ngư dân ngày đêm lênh đênh trên biển đánh bắt cá bắt đầu tuôn chảy làm nước biển dâng cao hơn, những người thợ may xuất khẩu bị kim khâu đâm vào mười ngón tay chảy máu đầm đìa…

Họ như chết đứng bởi họ biết rằng con cháu họ sẽ cấy lúa trồng khoai, đánh bắt từng con tôm con cá, may từng cái quần soọc, bán từng kg than… có thể trong hàng trăm năm nữa để mà góp phần trả nợ cho những cái tên như Vinashin.

Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn công nghiệp tàu thủy Việt Nam (Vinashin) Phạm Thanh Bình đã trở thành một ông vua. Ông Toàn quyền trong nhiều quyết định. Chỉ riêng việc bổ nhiệm con trai ông làm đủ thứ chức vụ khi mới 27 tuổi mà không cần xin ý kiến của tập thể lãnh đạo hay Thường vụ Đảng ủy tập đoàn thì chúng ta mới thấy sự lộng quyền thời nay của không ít cán bộ có quyền chức ghê gớm và ngang ngược như thế nào.

Ai đã cho ông cái quyền ấy? Khi mà ở nước ta, Chi ủy, Đảng ủy, Ban Giám đốc hay ban Lãnh đạo của một cơ quan Nhà nước luôn luôn là một chỗ dựa vững chắc và cũng là người giám sát những cửa quyền, những độc quyền, những tư lợi…

Thế mà ông Phạm Thanh Bình cứ làm như ở chốn không người cho đến khi dư luận lên tiếng. Ai đã cho ông cái quyền lớn như vậy? Nếu không là một ai đó cụ thể thì chính Ban Giám đốc và Đảng ủy nơi ông đang tùy tiện hơn cả mọi tự do quyết định đánh đắm con tàu kinh tế Titanic Việt Nam phải hoàn toàn chịu trách nhiệm.

Một tờ báo viết: Theo thông báo của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, vi phạm của ông Phạm Thanh Bình đến mức phải áp dụng hình thức kỷ luật. Có thật đây là một thông báo chính xác không? Nếu đúng là thông báo của UBKT TƯ thì người dân lại bị hoang mang.

Vì sao lại hoang mang? Vì một người sai phạm như thế và có nguy cơ đốt 80.000 tỷ thành tro bụi sao lại dùng chữ “đến mức phải áp dụng hình thức kỷ luật”? Trong khi đó, phải dùng chữ “phải bị truy tố” mới đúng chứ. Một kẻ lừa đảo chiếm đoạt vốn của người khác mấy trăm triệu hay mấy tỷ còn bị truy tố huống hồ là 80.000 tỷ.

  • Hay bởi 80.000 tỷ này là tiền CHÙA đây? Mà việc tiêu tiền CHÙA cũng đã và đang là một dịch nạn ở Việt Nam từ lâu lắm rồi. Xin thưa số tiền đó có một phần tiền của cá nhân tôi đóng thuế đấy cho dù nó chỉ là một đồng.


Ai đã bảo vệ sự suy đồi? rút kinh nghiệm


Ha…ha…ha… Thiên hạ này đã chán cái trò rút kinh nghiệm trong quản lý cán bộ lắm rồi.

Làm thiệt hại tài sản của nhà nước: rút kinh nghiệm.

Kéo bè kéo cánh gây mất đoàn kết nội bộ: rút kinh nghiệm.

Tham ô tham nhũng: rút kinh nghiệm

Mua quan bán chức: rút kinh nghiệm.

Bằng rởm, hồ sơ sửa chữa: rút kinh nghiệm

Đầy tớ đấm dân: rút kinh nghiệm

Và đến bây giờ Chủ tịch tỉnh “nuy” với gái mại dâm trên giường: rút kinh nghiệm.

Ông Nguyễn Trường Tô, Ảnh Website Chính phủ

Quản lý cán bộ bằng chính sách “rút kinh nghiệm” chính là thuốc khích thích làm tăng trưởng với một tốc độ kinh hoàng “sự hư hỏng” của cán bộ, đảng viên. Trong cái hành xử “rút kinh nghiệm” chứa đựng cả lợi ích của những người có trách nhiệm xử lý cán bộ cấp dưới (hoặc cả cấp trên) của mình. Đấy còn là sự bao che cho những hành vi suy đồi.

Và mới hôm qua thôi, dư luận lại được biết hai học học sinh bán dâm sau một thời gian “lùng nhùng” đầy bí ẩn bỗng chấp nhận không mời Luật sư bào chữa. Vì sao vậy các em? Ai đã dọa nạt các em? Vì sao vậy các ngài? Những người nắm giữ luật pháp của đất nước?

Thưa các ngài rằng: người dân biết tỏng vì sao hai em học sinh kia đột nhiên lại không chấp nhận Luật sư bào chữa trong khi gia đình họ cầu mong có Luật sư bào chữa. Mà đúng lý, đúng lương tâm, người ta còn phải đấu tranh để hai em học sinh như con cháu mình có được Luật sư bào chữa nếu chính các em và gia đình họ chối từ. Đấy mới là công lý, đấy mới là nhân tính.

  • Chỉ với những hành vi như thế, người dân đã biết bản chất sự việc là cái gì. Và khi biết điều đó, liệu người dân còn chút nào lòng tin vào sự công bằng nữa không? Than ôi, than ôi!!!

Và niềm tin công lý là đây:  Vụ Vedan gây ô nhiễm ở Đồng Nai:  Nông dân được định hướng không khởi kiện

Nhân dân xin những con “sâu” đừng bò lên cao nữa…

Trực Ngôn nói thế không biết có đúng không? Nhưng Trực Ngôn tôi dựa vào biểu đồ các quan chức của chúng ta phạm tội bị đưa ra công luận. Trước kia chỉ có Chủ tịch xã, rồi đến Chủ tịch huyện lộng hành, ức hiếp dân, tham ô tham nhũng… còn bây giờ đã đến cỡ Chủ tịch tỉnh, Bí thư tỉnh rồi. Nguy lớn rồi.

Dẫu vẫn biết đó chỉ là những con sâu BỰ bỏ rầu nồi canh nhưng nhân dân vẫn ngày đêm cầu xin những con sâu ấy đừng bò lên cao nữa và lên cao nữa…

Nó mà lên cao nữa thì… than ôi…

Cái này là điểm đáng mừng mới phải! Giờ, những con sâu ở cấp Chủ tịch tỉnh, Bí thư tỉnh đã chịu lộ mặt!

Larry King sẽ đến làm việc tại Việt Nam sau khi “thoái vị”

Những kẻ tham quyền cố vị quá đông và những người biết dừng lại đúng lúc và ra đi đúng lúc thật hiếm hoi đến nhường nào. Điều đó cho thấy sự háo danh và tham lam quyền lực có khả năng làm cho những kẻ vốn minh mẫn trở nên lú lẫn.

Nỗi sợ hãi của một dân tộc

Không ai hay không một dân tộc nào lại không một lần thất bại hay rơi vào những nguy nan. Nhưng điều đó không phải là nỗi sợ hãi đối với dân tộc đó. Điều sợ hãi chính là khi một dân tộc không tìm lại được niềm tin nữa thì nghĩa là họ sẽ thất bại mãi mãi.

Không hiểu ý bác Trực Ngôn lắm! Tức là tiếp tục giữ vững niềm tin vào Diego Armando Maradona í à?


Cảnh chầu chực xin học cho con tại Trường Mầm Non B, Tây Hồ, Ảnh CAND

Một cảnh tượng đau lòng ở Hà Nội:

Xin thưa, đấy chỉ là một trường mầm non chứ không phải là một trường đại học. Có lẽ vì chúng ta đã và đang mải mê nói và chắc còn mải mê nữa về những điều rất là to tát cho một tương lai xa xôi với một trí tưởng tượng ghê gớm trong khi đó chúng ta không xây đủ những trường mầm non tốt cho những đứa trẻ để những ông bà, những cha mẹ phải săn lùng và có lúc như là tranh cướp cho con cháu họ một chỗ trong cái lớp học kia.

Hình ảnh nhân văn của một quốc gia hay nói rộng hơn đó chính là những gì mà Chính quyền sở tại

  • làm cho những đứa trẻ và những người già. Một quốc gia mà người lớn phải tranh giành lớp học cho con cháu mình
  • và những đứa trẻ phải đu dây qua sông đi học thì là một quốc gia như thế nào khi quốc gia đó có thể để cho
  • một ông Chủ tịch Hội đồng quản trị một tập đoàn dễ dàng tiêu hủy đi cả 80.000 tỷ đồng?

Nhân cách của người lớn chúng ta trước cuộc sống hiện tại và tương lai của con cháu chúng ta là thế đấy.

Nguồn: http://www.tuanvietnam.net/2010-07-07-dam-tau-titanic-viet-nam-va-noi-so-hai-cua-mot-dan-toc

(Bài đã bị rút xuống)

Cả một nền giáo dục “không may”(!)

Nhưng điều đáng buồn nhất, cả ngành giáo dục vẫn đang “tự sướng” vì kết quả thi tốt nghiệp THPT vừa rồi đạt trên 90% (không ít tỉnh có số học sinh đậu từ 97-99%). (Bệnh thành tích)

Điều buồn thứ hai, Bộ GD và ĐT vẫn bất chấp dư luận, “duy ý chí” khi biết  rằng trong 65 năm của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa – Cộng hòa XHCN Việt Nam chúng ta chỉ đào tạo được có 15.000 tiến sĩ. Thế nhưng, Bộ đã ký cái rụp đề án trong 10 năm tới sẽ có 20.000 TS – không biết để làm gì, với tổng kinh phí là 14.000 tỷ đồng- tương đương với 778 triệu USD.

Điều buồn thứ ba, cựu Thứ trưởng Bành Tiến Long cách đây mấy năm đã thừa nhận trước công luận rằng có đến 30% TS không đạt chuẩn – nói nôm na là “dỏm”.


Bình loạn:

Cả 2 bài đều từ vụ Vinashin mà hình tượng đến một vụ đắm tàu kinh tế VN, trong tương lai không xa.

Tác giả “Vietnam Sinks” tỏ vẻ “bi quan” về một tương lai VN mịt mù, tăm tối, về cảnh ngộ của những người VN lưu vong trên chính tổ quốc của mình!, tác giả đặt câu hỏi: “sức mạnh nào, cơ may nào sẽ giúp chúng ta tồn tại?”

Thì đây, có vẻ như tác giả “Titanic VN” đã tìm ra câu “trả lời”, mặc dù ở hình thức không rõ ràng, đó là yếu tố NIỀM TIN. Câu hỏi là TIN cái gì, TIN ai, làm sao để TIN?

Diego Armando Maradona đã là một cầu thủ xuất sắc, nhưng không ai nói ông có thể là một huấn luyện viên xuất sắc! Vậy liệu đây có phải là niềm tin có cơ sở? Những người yêu bóng đá và yêuArgen ở Argen và trên toàn thế giới có lẽ biết niềm tin đó rõ hơn tôi! Và lời Tổng thống Kirchner có đại diện được cho suy nghĩ của dân Argen?

Ở đây, có lẽ mỗi người VN ai cũng có câu trả lời NIỀM TIN đó cho mình!  Và không sao, nếu bạn có đặt niềm tin sai chỗ, bạn có thể rút kinh nghiệm để sửa sai…:)

Tôi chưa xem Japan Sinks, nhưng tôi có biết một câu đánh giá: “Một người Việt Nam nếu làm việc độc lập thì có thể bằng 3 người Nhật nhưng nếu 3 người Việt Nam sẽ không bẳng 3 người Nhật” Và câu chuyện Rơi xuống hố nữa!😦

Vậy sẽ ra sao khi đắm tàu Titanic VN?

Những quan chức IQ cao của VN sẽ làm gì để ứng phó với tương lai bất trắc đó? Họ đã bắt đầu kế hoạch “cứu hộ” của họ…

Và người dân VN đã có thêm nhiều người sống kiếp lưu vong trên  chính quê hương mình…

Mong lắm, ngày dân tộc VN tìm được NIỀM TIN cho mình…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: