Welcome to BEAR’s BLOG!!!

20-10-2010 – Vô cảm…

Posted by BEAR on Tháng Mười 20, 2010

Hé lộ đường dây lấy xác từ bệnh viện

Cập nhật lúc 13:23, Thứ Hai, 18/10/2010 (GMT+7)

Gia đình một Việt kiều Canada rất bức xúc cho rằng họ bị gợi ý chi 6.500 USD để lấy xác người thân tử vong tại bệnh viện, khi không đáp ứng thì bị làm khó…

Lúc đó, nghe theo lời ông Đ., chúng tôi lên Công an P.Thảo Điền xin bộ hồ sơ photo thì công an phường bảo không được vì theo quy định phải đích thân ông Đ. là người trực tiếp thụ lý vụ việc mới lấy được. Vị cán bộ công an phường sau khi giải thích cũng lấy làm lạ về cách hướng dẫn của ông Đ.

Chúng tôi gọi lại cho ông Đ. thì nhận được câu trả lời “sáng mai lên Công an Q.2!”. Sang chiều hôm sau (10.9, tức thứ sáu), chúng tôi lên Lãnh sự quán Canada làm thủ tục, nhưng rơi vào cuối tuần, cơ quan này nghỉ, đến thứ hai ngày 13.10 mới làm việc lại”, người nhà ông N. thuật lại.

Và kể tiếp: “Đến ngày 12.9, qua điện thoại, chúng tôi có nói với ông Đ. rằng ngày mai 13.9 chúng tôi đem đến các giấy tờ liên quan để đưa xác về. Nhưng ông Đ. trả lời một câu thật lạnh lùng: Ngày mai không lấy xác được, vì tôi nghỉ đưa vợ đi khám bệnh. Hôm nay là ngày trực của tôi, mai 13.9 tôi nghỉ. Nghe câu nói đó, chúng tôi không kìm nén được bức xúc, và phản ứng lại: Nếu anh nghỉ thì công an quận phải có người khác thay anh giải quyết công việc, tại sao chúng tôi phải phụ thuộc vào anh?

Đến 15 giờ chiều 13.9, chúng tôi đem các giấy tờ liên quan đến đưa cho ông Đ. để làm thủ tục lấy xác và kèm theo lời xin không làm giải phẫu tử thi, có cả công hàm của Lãnh sự quán Canada cũng ghi nguyện vọng của gia đình xin không giải phẫu tử thi, nhưng ông Đ. nói đây là yêu cầu, chứ không phải mệnh lệnh, và bảo gia đình ngồi chờ để ông đi trình cấp trên.

Chờ đến hơn 17 giờ không thấy gì, chúng tôi gọi cho ông Đ. thì ông nói “19 giờ gia đình qua BV Q.7 để giải quyết lấy xác ra…”. Sau đó, ông Đ. cùng vài người nữa đi xe máy đến BV Q.7. Lúc này, hai người đàn ông đặt vấn đề lo dịch vụ nói trên cũng có mặt”. Qua khe cửa nhà xác, những người thân ông N. thấy một số người cưa sọ, lồng ngực, phần bụng của ông nên tá hỏa điện thoại vào trong cho ông Đ. để phản ứng về việc tại sao giải phẫu tử thi mà không có một lời thông báo nào cho gia đình?

Nhưng rồi xác ông N. vẫn được giải phẫu chóng vánh. Do vậy, trong biên bản giao nhận xác, gia đình ông N. có ghi ý kiến là “Xác đã được giải phẫu khi không có sự thông báo của đại diện công an, pháp y”.

Lòng tin còn gì trước sự vô cảm?

à Nguyễn Thị Đề đã 83 tuổi cầm trên tay với số tiền bảy mươi nghìn đồng run rẩy tâm sự xã đã bớt lại năm mươi nghìn để xây cổng làng vì việc xây cổng làng xã đã phát động trước lũ không lâu nên chỉ mới một số ít hộ dân đóng.

Không chỉ gia đình bà bị trừ mà những hộ khác trong xã cũng bị như vậy. Người dân nơi đây đã xin cán bộ xã đừng trừ vào số tiền này vì họ để dành đong gạo sau cơn lũ. Xã đã trả lời một cách lạnh lùng rằng không trừ lúc này thì trừ vào lúc nào?! Niềm tin, niềm hi vọng của người dân vùng lũ dùng số tiền nhỏ nhoi được cứu trợ để trang trải qua ngày nhưng hôm nay đã bị chà đạp không thương tiếc.

Khuôn mặt đã nhiều nếp nhăn phiền muộn của bà Nguyễn Thị Đề. Ảnh: Văn Định

Dòng sông ở thôn Phú Mưa, xã Jơ Ngây, huyện Đông Giang, tỉnh Quảng Nam là nơi chứng kiến những em học sinh lội qua để đến được trường học hàng ngày. Quần áo ướt sũng, sách vở lấm nước nhưng vẫn không ngăn cản được ý chí đến trường của các em. Người dân ở thôn này mong ước được một chiếc cầu bắc qua. Được biết đã có rất nhiều nhà hảo tâm, các doanh nghiệp tự nguyện xây cầu cho các em học sinh nơi đây nhưng dường như đến giờ chính quyền xã cũng chẳng mảy may bận tâm.

Sông sâu không đo được lòng người. Quả thực, dòng sông ở thôn Phú Mưa tỉnh Quảng Nam dù có sâu biết mấy nhưng vẫn không đo được sự vô cảm, vô trách nhiệm của chính quyền xã nơi đây. Cần lắm một chiếc cầu nhân ái bắc qua dòng sông này nhưng hình như “quá sức” đối với cấp chính quyền nơi đây!!! Một minh chứng cho sự dâng hiến hôm nay bị quay lưng bởi sự thờ ơ, thiếu tình người của không ít các quan chức

Chính quyền địa phương gây khó khăn cho đoàn cứu trợ lũ lụt

Bão lũ liên tục đổ xuống dải đất miền Trung trong những ngày này khiến cho hàng ngàn người dân phải lâm vào cảnh mất nhà cửa, ruộng vườn, tài sản.

Photo courtesy of hatinh.vn

Người dân vùng lũ Hà Tĩnh đi nhận hàng cứu trợ bằng… bè chuối hôm 18/10.

Cần cứu trợ cấp thiết

Hơn lúc nào hết, công tác cứu trợ đến các hộ dân ở những vùng bị bão lũ chia cắt đang rất cấp thiết. Nhiều người dân đã tự quyên góp, lập hội để đi đến tận nơi để cứu trợ. Tuy nhiên, công việc thiện nguyện của họ không phải lúc nào cũng trôi chảy.

Những hình ảnh đau lòng về người dân miền Trung trong cảnh lũ lụt được đưa lên các phương tiện truyền thông đã khiến cho nhiều người dân phải lập tức bắt tay vào việc quyên góp và lên đường cứu trợ đồng bào, nhanh nhất vẫn là các bạn trẻ, các thiện nguyện viên và học sinh, sinh viên.

An, một thành viên trong nhóm “Về với lũ”, vừa trở về từ chuyến đi cứu trợ 4 ngày ở xã Sơn Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình, cho biết:

Phía chính quyền người ta bảo “Tôi chả biết ông là ai cả nên tôi không hợp tác với ông”, không cho phép tự đi phát đồ mà phải thông qua người ta, là để đồ ở lại đấy rồi đi về, để cho người ta tự phát.

Bạn An

“Mình vừa đi một chuyến vào miền Trung, người dân trong ấy bị bão lũ mất hết nhà cửa rồi, còn một số nhà còn trụ lại thì người ta tập trung hết vào đó, chưa khắc phục được thì lại chuẩn bị có bão mới. Mình vừa ra lại Hà Nội rồi chuẩn bị vào một chuyến nữa.”

An cũng cho biết hiện nay nhiều nhóm cứu trợ đã chuyển hướng tặng các nhu yếu phẩm khác, thay vì ai cũng tặng mì gói như lâu nay, nhất là sau khi bài báo “Miền Trung: Xin đừng cứu trợ mì tôm nữa” được báo Vietnamnet đăng lên. An nói:

“Thực ra là mì gói chỉ để người ta chống chọi ngay lúc đấy thôi, còn thực tế người ta cần gạo nhiều hơn, gạo để lâu dài hơn. Hiện tại thì người ta cần quần áo, sách vở, đồ ăn. Người ta mất hết rồi, chẳng còn gì cả. Có hỗ trợ (của chính phủ) đấy nhưng nó chẳng đáng vào đâu cả cho nên người ta vẫn cần, cần tất cả mọi thứ.”

Linh, thành viên của nhóm “Đóng góp cứu trợ miền Trung” mới thành lập trên mạng chỉ hơn tuần nhưng đã quyên góp được số tiền lên đến hơn 400 triệu đồng và hơn 1.200 USD, cho biết nhóm của bạn tặng cho mỗi hộ dân một gói quà, trong đó bao gồm nhiều tặng phẩm cần thiết hằng ngày.

Nước ngập sâu tại trung tâm Hà Tĩnh hôm 18/10/2010. NOTIMEX PHOTO.
Nước ngập sâu tại trung tâm Hà Tĩnh hôm 18/10/2010. NOTIMEX PHOTO.

“Như hôm bọn em đi cũng rút kinh nghiệm là nhóm nào đi cũng tặng mì gói thì bọn em đã đổi sang thành gạo. Ai tặng mì thì bọn em cứ mang đi thôi chứ chủ trương của bọn em là không tặng mì. Các anh ấy vào trước thì em có chuẩn bị cho 200 suất quà gồm chăn màn, 5 cân gạo với một số nhu yếu phẩm như khăn mặt hay những đồ phụ nữ như băng vệ sinh, bọn em chuẩn bị hết tất cả những thứ ấy. Mỗi nhà sẽ nhận được một gói đó. Nói chung, em thấy những thứ đó họ cần dùng vì bây giờ mùa đông rồi nên cũng lạnh. Bọn em cũng có hô hào thêm quần áo nữa.
Còn sắp tới thì bọn em sẽ phải mang bát đĩa, xoong nồi đi vì bây giờ nhà cửa trôi hết rồi, nhiều người cứ tặng mì với gạo nhưng bản thân họ đâu có nồi để nấu đâu. Ở những nơi gần đường chính một chút thì họ vẫn có thể mua, còn nếu ở xa như Tân Hóa, họ đang sống ở trong hang như thế họ ra họ cũng chẳng còn cái gì để dùng. Các bạn ở trường Bách Khoa cũng có tặng bọn em một ít bột để khử trùng nước thì họ cũng có thể làm sạch nước để dùng. Cái đó cũng hay hoặc có chị ủng hộ bọn em rất nhiều thuốc, thuốc đau bụng, thuốc nhỏ mắt, những cái đó là sau lũ sẽ bị dịch bệnh nhiều thì họ cũng có dùng.”

“Thủ tục” để cứu người

Đại loại là mình không thể tránh được việc là họ bớt của mình vì mình có làm cách nào đi chăng nữa thì họ vẫn có cách họ bớt của mình, trừ khi là mình cho họ hẳn một khoản.

Bạn Linh

Tấm lòng đã có, tiền bạc, hàng cứu trợ đã sẵn, thế nhưng vấn đề lớn mà hầu hết các nhóm thiện nguyện gặp phải lại nằm ở chính quyền địa phương. An cho biết nhóm của bạn gặp khó khăn ngay trong đợt đi cứu trợ đầu tiên.

“Vào đến trong đó thì chuyến đi đầu tiên mình không có tư cách pháp nhân nên là mặc dù là cứu trợ đấy nhưng bên trong đấy họ cũng gây một chút khó khăn. Phía chính quyền người ta bảo “Tôi chả biết ông là ai cả nên tôi không hợp tác với ông”, không cho phép tự đi phát đồ mà phải thông qua người ta, là để đồ ở lại đấy rồi đi về, để cho người ta tự phát. Nhưng mà mình làm việc thẳng trên tỉnh đoàn xuống, người ta điện thoại xuống thì họ mới cho làm.”

Riêng nhóm “Đóng góp cứu trợ miền Trung”, do rút kinh nghiệm từ nhiều người, nên chọn giải pháp hợp tác với chính quyền để có thể đến được với người dân vùng lũ. Linh cho biết:

“Cái này là bọn em mới làm nên bọn em cứ đi theo đường lối là đi qua xã. Còn các anh đã làm vài lần rồi, với cả các anh ấy có quan hệ với bên công an, có giấy giới thiệu rồi thì các anh ấy đi vào các vùng đấy dễ hơn. Chứ còn nếu chị không có giấy phép hay là thông báo từ trên xuống thì nhiều khi có đến xã thì người ta cũng không cho chị phát quà hay là họ sẽ yêu cầu nói chung là thủ tục cũng sẽ lằng nhằng. Nó sẽ có hai thái cực, tất nhiên là họ cũng khuyến khích những người đi ủng hộ đến tận nơi nhưng mà họ vẫn muốn là làm việc có chỉ thị từ trên xuống, chứ không phải ai cũng bộc phát vào đến tận nơi thì nhiều khi họ cũng không quản lý được hết.”

Nước ngập cả xe gắn máy ở Huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh vào chiều ngày 17/10/2010. AFP PHOTO.
Nước ngập cả xe gắn máy ở Huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh vào chiều ngày 17/10/2010. AFP PHOTO.

Những ngày qua, báo chí trong nước cũng đưa lên một vài trường hợp các “quan xã” đã dùng tiền cứu trợ để gửi vào tài khoản tiết kiệm riêng của các nhân. Trong khi đó, chính quyền ở xã Hương Đô, huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh thì nhân dịp có tiền trợ giúp, bèn trừ ngay số tiền trên của mỗi hộ gia đình để xây cổng làng sau này. Chính những tiêu cực đã và đang xảy ra trên khiến cho nhiều người dân e ngại chuyện cứu trợ thông qua chính quyền địa phương. Không ít người khi bỏ tiền ra cho công tác cứu trợ đã hỏi đi hỏi lại là liệu số tiền trên có được đem đến trực tiếp cho người dân. Hiểu được những quan ngại trên nên hầu hết các nhóm đều cố gắng đến tận nơi và trao tận tay người dân số tiền, hàng cứu trợ. Linh kể lại kinh nghiệm của nhóm bạn:
“Đợt vừa rồi thì bọn em phát thẳng cho họ. Chỉ có xã cuối cùng là do nước lên, mưa to quá, sợ ngập đường không về được nên bọn em gửi xã, xã ký nhận là nhận được bao nhiêu suất hoặc có thể mình đứng đó và xã phát luôn cho dân. Đại loại là mình không thể tránh được việc là họ bớt của mình vì mình có làm cách nào đi chăng nữa thì họ vẫn có cách họ bớt của mình, trừ khi là mình cho họ hẳn một khoản. Ví dụ như đợt vừa rồi bọn em có chuẩn bị những phong bì khoảng 1 triệu bọn em tặng luôn cho xã.”

Những ngày qua, trên các website xuất hiện rất nhiều hình ảnh thương tâm từ vùng lũ. Trong khi hàng ngàn người dân đang bị cô lập cần được giúp đỡ, bên ngoài hàng triệu người dân khác cũng đang tìm cách để đến với họ, thì chính quyền lẽ ra phải đóng vai trò làm cầu nối nhưng đáng tiếc ở nhiều nơi, tiêu cực vẫn diễn ra công khai trong cơ chế của những người được xem là “do dân, vì dân”. Chính vì những tiêu cực trên mà đã có những ý kiến cho rằng đã đến lúc phải cải cách ngay trong những “thủ tục” để cứu người.

à Nguyễn Thị Đề đã 83 tuổi cầm trên tay với số tiền bảy mươi nghìn đồng run rẩy tâm sự xã đã bớt lại năm mươi nghìn để xây cổng làng vì việc xây cổng làng xã đã phát động trước lũ không lâu nên chỉ mới một số ít hộ dân đóng.

Không chỉ gia đình bà bị trừ mà những hộ khác trong xã cũng bị như vậy. Người dân nơi đây đã xin cán bộ xã đừng trừ vào số tiền này vì họ để dành đong gạo sau cơn lũ. Xã đã trả lời một cách lạnh lùng rằng không trừ lúc này thì trừ vào lúc nào?! Niềm tin, niềm hi vọng của người dân vùng lũ dùng số tiền nhỏ nhoi được cứu trợ để trang trải qua ngày nhưng hôm nay đã bị chà đạp không thương tiếc.

Khuôn mặt đã nhiều nếp nhăn phiền muộn của bà Nguyễn Thị Đề. Ảnh: Văn Định

Dòng sông ở thôn Phú Mưa, xã Jơ Ngây, huyện Đông Giang, tỉnh Quảng Nam là nơi chứng kiến những em học sinh lội qua để đến được trường học hàng ngày. Quần áo ướt sũng, sách vở lấm nước nhưng vẫn không ngăn cản được ý chí đến trường của các em. Người dân ở thôn này mong ước được một chiếc cầu bắc qua. Được biết đã có rất nhiều nhà hảo tâm, các doanh nghiệp tự nguyện xây cầu cho các em học sinh nơi đây nhưng dường như đến giờ chính quyền xã cũng chẳng mảy may bận tâm.

Sông sâu không đo được lòng người. Quả thực, dòng sông ở thôn Phú Mưa tỉnh Quảng Nam dù có sâu biết mấy nhưng vẫn không đo được sự vô cảm, vô trách nhiệm của chính quyền xã nơi đây. Cần lắm một chiếc cầu nhân ái bắc qua dòng sông này nhưng hình như “quá sức” đối với cấp chính quyền nơi đây!!! Một minh chứng cho sự dâng hiến hôm nay bị quay lưng bởi sự thờ ơ, thiếu tình người của không ít các quan chức

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: