Welcome to BEAR’s BLOG!!!

Kinh doanh từ thiện? ……Người nghèo bị bỡn cợt trong đêm hội “vì người nghèo”

Posted by BEAR on Tháng Mười Hai 6, 2010

Khi nỗi đau con người là cơ hội kinh doanh béo bở (TVN 5-12-10)

Đến đây có thể nói rằng, nếu không nhờ có sự xuất hiện đúng lúc của những doanh nhân họ “hứa” thì hiện tượng mua bán được ngụy trang dưới lớp vỏ bọc chương trình từ thiện này sẽ rất khó bị phát hiện. Bởi ngay cả những người đa nghi nhất cũng không thể ngờ rằng tấm lòng “nhân đạo” lại bị giễu cợt đến vậy?

Tại sao nỗi đau của con người cũng dễ dàng thành cơ hội trục lợi bất nhân đến vậy? Ai sẽ được lợi ngoài những con người cụ thể trên đây? Hàng loạt những câu hỏi đang cần được trả lời chính xác.

Người nghèo bị bỡn cợt trong đêm hội “vì người nghèo”

14:45:00 05/12/2010
Một đêm hội được tổ chức vì người nghèo, cuối cùng chỉ có người nghèo bị bỡn cợt, bị đem ra làm danh nghĩa lợi dụng để kinh doanh. Phần duy nhất mà người nghèo “được hưởng” là vô tình bị nhắc đến, lôi kéo vào những rắc rối, tranh chấp, cãi vã không đầu không cuối. Hoạt động từ thiện thiếu chuyên nghiệp đang bộc lộ tất cả những điểm tiêu cực của nó.

Việc tất cả pháp nhân thắng cuộc trong phiên đấu giá của “Đêm hội hoa hậu trái đất và doanh nhân hướng về miền Trung” đồng loạt từ bỏ quyền thắng đấu giá đã gây nên một làn sóng chỉ trích mạnh mẽ của dư luận. Tuy nhiên, nếu sự phá đám không xảy ra, thành công của đêm hội cũng không thể coi là thành công của một hoạt động từ thiện, mà đó đích thực là thắng lợi của một cú áp phe. Người được hưởng lợi nhiều nhất không phải người nghèo mà là chính các bên tham gia tổ chức.

Đến dự đêm hội chỉ để chụp hình chung với các hoa hậu (người mặc complet đứng phía sau là đại diện ASEAN C&C).

Nổi rõ nhất là việc định giá bộ Tứ linh Long – Ly – Quy – Phượng, điểm nhấn, quả bom mạnh về giá trong phiên đấu giá. Khi ký hợp đồng ủy thác với Công ty truyền thông ASEAN C&C, đồng ý cho đơn vị này thay mình đưa bộ Tứ linh vào danh sách những vật phẩm đấu giá từ thiện, ông Võ Ngọc Hà, chủ nhân vật phẩm đặt mức giá 1 triệu USD (tương đương 20 tỉ đồng). Giá tiền này được đưa ra trên cơ sở những đề nghị chào mua trước đó.

Lên sàn, Công ty ASEAN C&C lại tự ý định giá khởi điểm cao gấp đôi, thành 40 tỉ đồng, tương đương 2 triệu USD. Nếu không gặp khách hàng bỡn cợt, giao dịch thành công, ASEAN C&C sẽ bỏ túi ngon ơ 1 triệu USD mà chẳng phải làm gì nhiều. Mua bán bất thành, công ty này phủi tay, cho rằng họ chỉ có trách nhiệm “làm tăng giá trị của vật phẩm”, nghĩa là chẳng liên quan gì đến việc giao dịch thành công hay thất bại!

Rõ ràng, “từ thiện” chỉ là mảnh áo khoác ngoài, kinh doanh kiểu mua đắt bán đắt hơn hoặc cực đắt mới là mục đích chính. Sau sự cố này, tên tuổi của Công ty ASEAN C&C lại được khám phá có liên quan đến việc thiếu minh bạch tiền bạc khác khi họ vẫn nợ chưa chuyển cho báo Gia đình & Xã hội 20 triệu đồng tiền từ thiện như đã cam kết từ trước.

Người nghèo đang bị “mượn” danh nghĩa để đại gia này móc túi đại gia khác.

Hành vi này của ban tổ chức đã bị chính Công ty cổ phần Tập đoàn Truyền thông Thanh niên (TĐTTTN), đơn vị giữ bản quyền đêm hội phản đối gay gắt. Phát biểu trên báo chí, ông Hồ Văn Đắc, Phó tổng giám đốc công ty này cho rằng: “Không thể tự định giá bán rồi lấy tiền lời để trao, đó là việc lợi dụng từ thiện để kinh doanh. Nếu đúng đắn thì anh phải nhờ một cơ quan có chức năng định giá”.

Trong khi chỉ trích mạnh trách nhiệm của Công ty Gia Gia, Công ty cổ phần TĐTTTN cũng không thể chối bỏ được phần trách nhiệm của họ. Trách nhiệm này diễn ra ngay từ đầu.

Theo hợp đồng ký giữa 2 đơn vị này thì đêm hội 11/11 là đêm đấu giá vật phẩm của các hoa hậu tham gia cuộc thi Hoa hậu Trái Đất. Phía Gia Gia tự ý thay đổi chương trình, kịch bản, biến nó thành đêm đấu giá 4 vật phẩm khác chẳng ăn nhập gì đến các hoa hậu. Dễ hiểu, giá của các vật phẩm “kỷ lục” này cao hơn nhiều. Lẽ ra, trong trường hợp nghiêm túc, TĐTTTN phải cắt hợp đồng khi phía đối tác tự ý phá vỡ kịch bản đã thỏa thuận. Thế nhưng chuyện đó đã không xảy ra.

Việc tổ chức, tuyên truyền, phát hành vé mời tham dự, Công ty Gia Gia vẫn tiến hành mặc dù chưa có giấy phép. Mãi đến chiều 11/11, TĐTTTN mới cầm được giấy phép tổ chức đêm hội trong tay, trước khi đêm hội diễn ra chỉ mấy tiếng đồng hồ và mọi công tác chuẩn bị, phía Gia Gia đã tiến hành hoàn tất!

Trước đó, công ty này đã quyết định cắt hợp đồng Gala Dinner của Công ty Gia Gia vì đơn vị này không chịu chuyển tiền bản quyền và cố ý làm sai kịch bản hợp đồng. Quyết định này đã được thông báo cho Gia Gia. Vào giờ chót, ngày 10/11, Gia Gia mới chuyển vào tài khoản của đơn vị giữ bản quyền 610 triệu đồng cho nên TĐTTTN lập tức “đổi ý”, dù thấy rõ, thấy trước những sai phạm của Gia Gia.

Sau sự cố đêm hội nhiều ngày, Gia Gia lại cho rằng, giấy phép của đêm hội, họ chỉ nhận được bằng bản fax một ngày sau khi sự kiện đã được tổ chức, kèm theo nỗi hoài nghi về việc có khả năng “giấy phép chắp vá, không rõ thật hay giả”. “Đập” lại, TĐTTTN đã ra thông cáo báo chí và quy kết “Công ty cổ phần Đá quý Gia Gia bội tín”.

Theo quan sát của chúng tôi, việc quy kết trách nhiệm, tranh chấp giữa hai đơn vị này sẽ chưa dừng lại ở đây. Phía Gia Gia đã hơn một lần phát biểu với báo giới về việc họ mua bản quyền tổ chức đêm hội của TĐTTTN với giá 1 tỉ đồng. Trong khi đó, phát biểu của ông Hồ Văn Đắc, Phó tổng giám đốc Công ty TĐTTTN lại cho thấy 610 triệu đồng mà Gia Gia đã chuyển cho họ chỉ là “khoảng 30% giá trị hợp đồng”. Một mối tranh chấp khác vẫn đang tiềm ẩn, không tách rời chuyện tiền bạc và chữ “giá”!

Trong tất cả những thông cáo, trần tình, các bên liên quan đều để ngỏ dự định sẽ đưa vụ việc ra pháp luật, mời cơ quan Công an vào cuộc để làm rõ và xử lý trách nhiệm dẫn đến thất bại của đêm hội. Chủ nhân vật phẩm đổ lỗi cho nhà tổ chức. Nhà tổ chức cáo buộc người mua lừa đảo, phá đám; chỉ trích và chia phần trách nhiệm sang đơn vị giữ bản quyền. Nhận lại, nhà tổ chức bị phía cung cấp bản quyền kết tội bội tín.

Đêm hội tổ chức hoành tráng kết thúc bằng scandal.

Tuyên bố nhiều, đổ lỗi, chỉ trích mạnh mẽ nhưng tất cả các bên đều không có chút cơ sở pháp lý nào để đưa phía bị cáo buộc ra trước pháp luật. Xét cho cùng, Việt Nam không có luật hồi tố, quyền lực hành chính và công cụ công an chắc chắn sẽ không can thiệp vào một giao dịch. Cao nhất, các bên chỉ có thể đưa tranh chấp ra tòa dân sự. Điều này cũng khó có thể xảy ra, bởi lẽ những “vi phạm” đều không nằm trong một chế tài nào được quy định trước. Xem ra, thanh minh ồn ào chỉ là động tác nhằm xoa dịu sự phẫn nộ của dư luận, không hứa hẹn khả năng cụ thể hóa để trở thành biện pháp giải quyết vấn đề.

Một đêm hội được tổ chức vì người nghèo, cuối cùng chỉ có người nghèo bị bỡn cợt, bị đem ra làm danh nghĩa lợi dụng để kinh doanh.

Phần duy nhất mà người nghèo “được hưởng” là vô tình bị nhắc đến, lôi kéo vào những rắc rối, tranh chấp, cãi vã không đầu không cuối. Hoạt động từ thiện thiếu chuyên nghiệp đang bộc lộ tất cả những điểm tiêu cực của nó.

Đã đến lúc cần có những quy định rõ ràng về mặt luật pháp để không tái diễn những kiểu kinh doanh lạm dụng danh nghĩa từ thiện như thế nữa.

Và, những nhà tổ chức, nếu thật sự vì người nghèo thì cũng nên chấm dứt việc rắp ranh đánh cắp lòng tự trọng, thứ duy nhất mà người nghèo không thiếu!

Nguyễn Đức – Chuyên đề ANTG tuần số 1016

Kinh doanh từ thiện?

Nguyễn Quang Lập – Đơn cử bộ tứ linh chẳng hạn, giá trị gốc của nó là 1 triệu đô đã được Ban tổ chức công bố là 2 triệu đô. Giả sử cuộc đấu giá thành công và thu về 47,9 tỉ đồng cho bộ tứ linh thì Ban tổ chức sẽ có 1 triệu đô, tức 20 tỉ đồng. Sau khi chuyện này được “ phanh phui”, một người trong Ban tổ chức nói rằng sẽ trích 50% phần chênh lệch “giá gốc” bộ Tứ linh cho ủng hộ miền trung và công tác tổ chức. Câu hỏi đặt ra: thế thì 50% ( tức 10 tỉ) còn lại sẽ vào túi ai?…

Hằng năm có rất nhiều đợt quyên góp ủng hộ cho vì người nghèo, người tàn tật, nhiễm chất độc Da Cam, vì đồng bào bị thiên tai, lũ lụt…

Những cuộc quyên góp như thế đã giúp những con người khổ đau, đói nghèo  vượt qua số phận khắc nghiệt hướng tới một cuộc sống an lành. Đó là một sự thật, đó cũng là điều đáng cho ta khâm phục và ca ngợi. Nhiều chương trình từ thiện được tổ chức bài bản, hiệu quả, minh bạch, gây được niềm tin trong công chúng. Chương trình từ thiện như “Nối vòng tay lớn” được UBMTTQ Việt Nam phối hợp với Đài truyền hình Việt Nam tổ chức thường niên là một ví dụ.

Tuy nhiên có một sự thật khác làm ta không yên tâm khi tham gia đóng góp cho các hoạt động từ thiện. Băn khoăn lớn nhất khiến nhiều người có tâm và có tiền là liệu tiền bạc và của cải mà họ đóng góp  có đến tận tay những con người đói nghèo, khổ đau thật hay không. Câu chuyện dân một xã nhận tiền quà xong lại phải nộp lại cho xã để xã phân phối lại mà báo chí đã nêu chắc chắn không phải là một ngoại lệ.

Băn khoăn khác thuộc về các nhà tổ chức các hoạt động từ thiện, ấy là số phần trăm chiết khấu số tiền quyên góp được chi cho Ban tổ chức. Đành rằng hoạt động quyên góp từ thiện cũng rất tốn kém nhưng không ai biết nó tốn kém bao nhiêu và số 10%-20% được trích lại là bao nhiêu. Nếu một cuộc quyên góp lên tới hàng trăm tỉ đồng thì số 10%-20% ấy là không nhỏ.

Người ta chưa có một bằng chứng nào về sự ăn lãi lấy lời của các tổ chức quyên góp từ thiện. Sự nghi hoặc đôi khi làm mếch lòng những người đã dồn hết công sức làm từ thiện. Nếu đêm đấu giá từ thiện ủng hộ đồng bào miền Trung bị lũ lụt đêm 11/11 vừa rồi không vỡ lỡ thì không ai biết đây là hoạt động có tính kinh doanh chứ không đơn thuần là một hoạt động từ thiện. Trong cuộc đấu giá này “Theo bản thỏa thuận, nếu bán đấu giá được, Hội chuyển cho chủ sở hữu số tiền bằng với giá gốc của vật phẩm, số chênh lệch mới được hỗ trợ cho đồng bào miền Trung bị mưa lũ”. Tiêu chí sáng sủa trên không ai ngờ lại ẩn giấu một phép “biến thủ”, đó là sự định giá gốc các vật phẩm đấu giá.

Đơn cử bộ tứ linh chẳng hạn, giá trị gốc của nó là 1 triệu đô đã được Ban tổ chức công bố là 2 triệu đô. Giả sử cuộc đấu giá thành công và thu về 47,9 tỉ đồng cho bộ tứ linh thì Ban tổ chức sẽ có 1 triệu đô, tức 20 tỉ đồng. Sau khi chuyện này được “ phanh phui”, một người trong Ban tổ chức nói rằng sẽ trích 50% phần chênh lệch “giá gốc” bộ Tứ linh cho ủng hộ miền trung và công tác tổ chức. Câu hỏi đặt ra: thế thì 50% ( tức 10 tỉ) còn lại sẽ vào túi ai? Nhà báo Trần Minh Quân đã chỉ ra: ngay cả khi Ban tổ chức được hưởng một nửa của 10 tỉ kia thì Ban tổ chức đã ăn lời 2 tỉ. Đơn giản là tổng chi phí cho đêm đấu giá được công bố là 4,1 tỉ, trong khi đã thu được 1,1 tỉ nhờ bán vé và quảng cáo. Nếu Ban tổ chức được chi thêm 5 tỉ, ta sẽ có phép toán: ( 5 tỉ+ 1,1 tỉ)- 4,1 tỉ= 2 tỉ. Đó chỉ là phép toán dành cho bộ tứ linh, còn giá gốc thật của chiếc trống đồng, bức tranh bằng đá quí và hòn Rubi 10 kg là bao nhiêu thì chưa ai biết. Cuộc đấu giá đổ bể, những kẻ đấu giá đã chạy làng cho thấy trình độ yếu kém của Ban tổ chức, cũng cho thấy luôn cái “ đuôi chuột”  của tổ chức này. Có thể nói đây là cuộc kinh doanh nhân danh từ thiện.

Không phải nghi ngờ các hoạt động từ thiện xưa nay nhưng từ vụ việc này đã dóng một tiếng chuông cảnh tỉnh, rằng ở đời còn lắm kẻ vô luân bại lý, nhân danh nỗi khổ đau của người khác để kinh doanh, hãy cảnh giác hỡi những tấm lòng hảo tâm.

http://quechoa.info/2010/12/03/kinh-doanh-t%E1%BB%AB-thi%E1%BB%87n/

*

“Buôn” từ thiện một vốn hai chục nghìn lời!

Cu Lớn xoè ra tờ báo, nói báo đăng đây này bố mẹ ơi! Giá bộ tứ linh chỉ có 20 triệu đồng, ông chủ hô lên 1 triệu đô, Ban tổ chức hô lên 2 triệu đô, 2 triệu đô là 40 tỷ đồng chứ không là chuyện nhỏ.

Ngu Ngơ vừa bước vào nhà đã thấy Mũm Mĩm ngồi ôm bụng cười rũ. Ngơ hỏi chuyện gì thế, trúng xổ số à? Mũm Mĩm cười he he he, nói lại chuyện mít ớt anh ơi, hay lắm hay lắm! Ngu Ngơ ngạc nhiên nói “mít ớt” là cái gì, bà nội vừa gửi mít ra à? Mũm Mĩm lại cười he he he, nói không phải, mít ớt là Miss Earth, tại ông tổ chức phát âm như thế ấy chứ. Ngu Ngơ cười cái hậc, nói ui giời, thế mà ôm bụng cười rũ từ sáng đến giờ, rõ là vô duyên! Mũm Mĩm lườm Ngu Ngơ, nói ai người ta cười chuyện đó, cười là cười mấy ông đi “buôn” từ thiện.

Ngu Ngơ đầu lắc tay xua, nói lại chuyện đấu giá từ thiện vì miền Trung chứ gì, thôi thôi không nói nữa, xấu hổ lắm. Mấy ông mua giả đấu xạo nói một lần cho biết chứ ở đời đám háo danh nhiều lắm! Mũm Mĩm vênh mặt lên, nói anh có cái tính ghét gớm, người ta chưa nói hết câu đã lắc đầu xua tay! Em đâu có nói chuyện mấy ông háo danh. Ngu Ngơ ôm Mũm Mĩm cười nịnh, nói ok ok, thế chuyện gì nói anh nghe nào.

Mũm Mĩm đẩy Ngu Ngơ ra, nói anh không nghe thì thôi, không nói nữa! Vả lại chuyện này nói ra cũng xấu hổ lắm! Ngu Ngơ nói chuyện gì nói đi, anh đang sẵn sàng nghe đây, hay là để anh đi rửa tai để nghe cho thông suốt. Mũm Mĩm cười phì, nói anh giỏi nịnh lắm, định không nói nữa nhưng lại phải nói, đấy là chuyện mấy ông buôn gian bán lận nhân danh từ thiện. Chuyện này còn xấu hổ hơn cả chuyện mua giả đấu xạo.

Ông Võ Ngọc Hà - Chủ nhân của bộ tứ linh, cầm búa gõ chỉnh sửa lại bộ “Long - lân - quy - phụng” - trước ngày đấu giá. Ảnh: C.T.V.
Ông Võ Ngọc Hà – Chủ nhân của bộ tứ linh, cầm búa gõ chỉnh sửa lại bộ “Long – lân – quy – phụng” – trước ngày đấu giá. Ảnh: C.T.V.

Lúc đầu mới nghe người ta đem bộ tứ linh giá 2 triệu đô ra đấu giá, ai nấy tưởng thật, té ra bây giờ mới biết bộ tứ linh chỉ có 1 triệu đô thôi. Ban tổ chức hô lên 2 triệu đô để ăn lời? Giả sử đấu giá thành công thì Ban tổ chức kiếm được 1 triệu đô ngon ơ?! Ngu Ngơ gật gù, nói chuyện này anh cũng biết, một ông trong Ban tổ chức nói họ hô lên 2 triệu đô thì 1 triệu đô lời kia họ sẽ dành cho đồng bào bão lụt. Mũm Mĩm nhăn mặt đập lưng Ngu Ngơ, nói người ta nói vậy mà anh cũng tin, người ta nói vậy chứ người có thấy người ta cộng vào khoản chênh lệch 1 triệu đô này vào tiền ủng hộ miền Trung đâu!

Ngu Ngơ ôm vai Mũm Mĩm, nói thôi em, bớt nóng bớt nóng! Dù sao cuộc đấu giá cũng đã đổ bể rồi, có nói thêm thì cũng thế. Mũm Mĩm vụt đứng dậy, khoa chân múa tay, nói đổ bể cũng phải nói, nói để lần sau bỏ cái thói mượn tiếng từ thiện để buôn bán đi. Xưa nay các vụ đấu giá từ thiện thì các vật phẩm từ thiện đều được người ta tặng ban tổ chức để đấu giá. Thế mới phải, chứ nếu đem vật phẩm ra đấu giá để thu tiền giá gốc cho ông chủ vật phẩm hoá ra ông này đem đồ đi bán à? Đi bán đồ trong buổi đấu giá từ thiện vừa được tiếng vừa được miếng. Được cái tiếng làm từ thiện trong khi đồ anh đem bán không phải nộp thuế. Thế có phải khôn lõi không?

Mũm Mĩm đang cao đàm khoát luận thì thằng cu lớn đi học về, nói bố mẹ có biết bộ tứ linh giá thực của nó bao nhiêu không? Nó chỉ có 20 triệu đồng thôi. Ngu Ngơ, Mũm Mĩm giật mình nhìn nhau, nói có thật không con, hay mày nghe người ta đồn thổi? Cu Lớn xoè ra tờ báo, nói báo đăng đây này bố mẹ ơi! Giá bộ tứ linh chỉ có 20 triệu đồng, ông chủ hô lên 1 triệu đô, Ban tổ chức hô lên 2 triệu đô, 2 triệu đô là 40 tỷ đồng chứ không là chuyện nhỏ.

Ngu Ngơ, Mũm Mĩm trợn mắt há mồm, nói ối cha mẹ ơi, buôn gian bán lậu một vốn bốn lời, “buôn” từ thiện một vốn hai chục nghìn lời, kinh quá kinh quá, hu hu!

Nguyễn Quang Lập

http://bee.net.vn/channel/3301/201012/Buon-tu-thien-mot-von-hai-chuc-nghin-loi-1781577/

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: